Tru Tiên Luân Hồi

Lượt đọc: 9362 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Hồi - Chương 1 Hồi - Chương 2 Hồi - Chương 3 Hồi - Chương 4 Hồi - Chương 5 Hồi - Chương 6 Hồi - Chương 7 Hồi - Chương 8 Hồi - Chương 9 Hồi - Chương 10 Hồi - Chương 11 Hồi - Chương 12 Hồi - Chương 13 Hồi - Chương 14 Hồi - Chương 15 Hồi - Chương 16 Hồi - Chương 17 Hồi - Chương 18 Hồi - Chương 19 Hồi - Chương 20 Hồi - Chương 21 Hồi - Chương 22 Hồi - Chương 23 Hồi - Chương 24 Hồi - Chương 25 Hồi - Chương 26 Hồi - Chương 27 Hồi - Chương 28 Hồi - Chương 29 Hồi - Chương 30 Hồi - Chương 31 Hồi - Chương 32 Hồi - Chương 33 Hồi - Chương 34 Hồi - Chương 35 Hồi - Chương 36 Hồi - Chương 37 Hồi - Chương 38 Hồi - Chương 39 Hồi - Chương 40 Hồi - Chương 41 Hồi - Chương 42 Hồi - Chương 43 Hồi - Chương 44 Hồi - Chương 45 Hồi - Chương 46 Hồi - Chương 47 Hồi - Chương 48 Hồi - Chương 49 Hồi - Chương 50 Hồi - Chương 51 Hồi - Chương 52 Hồi - Chương 53 Hồi - Chương 54 Hồi - Chương 55 Hồi - Chương 56 Hồi - Chương 57 Hồi - Chương 58 Hồi - Chương 59 Hồi - Chương 60 Hồi - Chương 61 Hồi - Chương 62 Hồi - Chương 63 Hồi - Chương 64 Hồi - Chương 65 Hồi - Chương 66 Hồi - Chương 67 Hồi - Chương 68 Hồi - Chương 69 Hồi - Chương 70 Hồi - Chương 71 Hồi - Chương 72 Hồi - Chương 73 Hồi - Chương 74 Hồi - Chương 75 Hồi - Chương 76 Hồi - Chương 77 Hồi - Chương 78 Hồi - Chương 79 Hồi - Chương 80 Hồi - Chương 81 Hồi - Chương 82 Hồi - Chương 83 Hồi - Chương 84 Hồi - Chương 85 Hồi - Chương 86 Hồi - Chương 87 Hồi - Chương 88 Hồi - Chương 89 Hồi - Chương 90 Hồi - Chương 91 Hồi - Chương 92 Hồi - Chương 93 Hồi - Chương 94 Hồi - Chương 95 Hồi - Chương 96 Hồi - Chương 97 Hồi - Chương 98 Hồi - Chương 99 Hồi - Chương 100 Hồi - Chương 101 Hồi - Chương 102 Hồi - Chương 103 Hồi - Chương 104 Hồi - Chương 105 Hồi - Chương 106 Hồi - Chương 107 Hồi - Chương 108 Hồi - Chương 109 Hồi - Chương 110 Hồi - Chương 111 Hồi - Chương 112 Hồi - Chương 113 Hồi - Chương 114 Hồi - Chương 115 Hồi - Chương 116
Tiến »
Hồi - Chương 70
minh tự thuật (3)

❊ ❊ ❊

Những rừng cây cổ thụ rậm rạp cao lớn mọc hai bên con đường dài bằng đá trắng đã che đi ánh nắng mặt trời, chỉ để cho một vài tia nắng sớm xuyên qua tán cây chiếu xuống con đường, Thiệu Cảnh vừa đi vừa hưởng thụ cảm giác ôn nhu dễ chịu của nắng, gió và bóng râm từ những cành cây, có lẽ bây giờ các đệ tử tu vị luyện khí cảnh được phân bố ở trên Huyền Thiên tông đã làm việc hết rồi nhưng vẫn có một ít đệ tử ở trên các tầng cao thấp vẫn còn đang nghỉ ngơi, hầu hết bọn họ đều có đạo hạnh khá cao là ngưng nguyên cảnh.

So sánh với đám đệ tử luyện khí cảnh ngày ngày làm tạp vụ thì thời gian của đám đệ tử ngưng nguyên cảnh thư thả và tự do hơn nhiều lắm, họ chỉ cần săn giết đủ số yêu thú cố định trong nhiệm vụ là hoàn thành công việc của mỗi tháng, thời gian còn lại họ được tự do, tự mình làm chủ không bị ai quản. Lúc này chợt có vài vị sư huynh sư tỷ đi qua, mỗi khi họ nhìn thấy tiểu trư đang đi cạnh Thiệu Cảnh thì không khỏi sinh ngẫu hứng nhìn thêm vài lần, nét mặt lộ ra sự bất ngờ và ngạc nhiên.

Thiệu Cảnh không quan tâm nhưng vẫn gật đầu mỉm cười đối với từng người.

Đi xuống con đường lớn bằng đá trắng, hai bên tường trắng ngói đỏ kéo dài không ngớt, ánh nắng ôn hòa ấm áp của mặt trời mùa xuân phủ xuống khiến cho người ta có một cảm giác lười biếng. Trên đường ngẫu nhiên gặp hai vị sư huynh đạo hạnh ngưng nguyên cảnh, Thiệu Cảnh đều khách khí hơi khẽ khom người nhường đường, hắn từ nhỏ lang thang chịu khổ đã hiểu nhiều đạo lí đối nhân xử thế, thấy những người đệ tử trẻ tuổi đầy ngạo khí trong môn phái thì trên người hắn cũng chẳng có nửa phần kiên quyết đấy.

Sau khi đi xuống chân núi thì Thiệu Cảnh dừng lại nhìn về bốn phía, chỉ thấy chung quanh vẫn là từng ruộng linh điền và nhà gỗ, giống như trước đây vẫn có rất nhiều người tu hành đang bận rộn trong đất ruộng làm việc, chỉ có điều di chứng sau trận động đất vẫn còn có thể thấy được, rất nhiều ruộng linh điền trong đó đã bị bỏ phế tan hoang, nhà gỗ sụp đổ chưa được dựng lại cũng không thiếu, nghĩ đến Huyền Thiên tông dù sao tinh lực chủ yếu đã đặt ở trong tông môn trên ngọn núi Thiên Thanh thì làm sao họ có thể bỏ nhiều tâm tư cho đám những người tu hành ở dưới chân núi này chứ.

Nghĩ tới đây, Thiệu Cảnh không nhịn được quay đầu nhìn về phía tây, ở nơi đó có một khe núi đang đứng im lặng, cảnh núi non hùng vĩ và rừng cây xanh ngắt bao phủ trên triền đồi ở đó đã bị thay bằng đống bùn đất ruộng và đá tảng từ vách núi sụp đổ sau trận động đất che lấp mất rồi. Ở đằng sau khe núi là tòa động phủ vô danh, chỉ có điều sau khi tòa động phủ lộ ra thì nơi này đã bị Huyền Thiên tông liệt vào vùng cấm địa, phái đệ tử ngày đêm trông coi, không được chưởng giáo chân nhân cho phép thì không một ai được bước vào.

Thiệu Cảnh chỉ đứng nhìn trong chốc lát rồi nhún vai, động phủ vô danh thần bí khó lường, nhất là cái hang động khổng lồ ở sâu trong lòng đất còn quỷ dị hơn, chỉ có điều bây giờ thì tất cả đều đã bị chôn vùi trong biển lửa. Thiệu Cảnh lắc đầu vứt bỏ hết những ý niệm dư thừa và vô dụng, đi thẳng về phía trước.

Sau khi Thiệu Cảnh đi qua con đường đá trắng dưới chân núi thì thấy một con đường lớn hơn kéo dài về phía trước, hắn liền bước đi trên con đường lớn, xung quanh hai bên đường có rất nhiều ruộng linh điền, rất nhiều người tu hành đang làm việc dưới ruộng đều ngẩng đầu nhìn hắn, đặc biệt là sau khi nhìn thấy trang phục thêu hai màu xanh trắng thì trong ánh mắt của bọn họ đều toát ra sự hâm mộ cùng ghen tị.

Trong lòng của Thiệu Cảnh bỗng cảm thấy vui mừng và thổn thức, nghĩ thầm không lâu trước đây mình cũng phải làm ruộng giống mọi người, có điều cuối cùng cũng có vài phần vận khí, bây giờ hết khổ rồi.

Hắn vừa bước đi trên con đường dưới chân núi vừa mang theo sự sung sướng trong lòng, thời gian dần trôi qua để ngọn núi Thiên Thanh rơi lại ở sau lưng.

Khoảng cách giữa ngọn núi Thiên Thanh và Tiểu Hồ thành không xa lắm, dọc theo con đường chỉ khoảng mười dặm, bầu trời trong xanh không có một gợn mây, gió dìu dịu thổi mái tóc phất phơ bay lên bầu trời, xa xa đã có thể nhìn thấy tường của Tiểu Hồ thành. Giữa hai vùng đất, ngoại trừ vùng đất giáp ngọn núi Thiên Thanh còn chút ít ruộng linh điền thì những vùng đất xung quanh chỉ là cỏ dại sinh sôi và một vài bụi cây hoang dã lưa thưa, nhìn toàn vùng đất như một miền quê hoang dã, ngắm nhìn cảnh sắc tươi đẹp, gió thổi lá bay, trời cao đất rộng, không khỏi khiến lòng người dâng lên niềm dễ chịu.

Tiểu trư lộ ra vẻ rất hưng phấn, chạy tới chạy lui trên con đường lớn, ngửi ngửi ở khắp nơi, một cơn gió nhẹ ùa tới thổi đám bụi cỏ dại rậm rạp dưới đất lay động, phát ra tiếng sàn sạt, mang theo mùi bùn đất thơm ngát nhàn nhạt.

Thiệu Cảnh quay đầu nhìn thoáng qua, ngọn núi Thiên Thanh vẫn cao ngất hùng vĩ, chỉ có điều những người tu hành trong ruộng linh điền đã mơ hồ nhỏ bé không nhìn thấy được nữa, lúc này trên con đường yên lặng chỉ có hắn và tiểu trư đang bước đi, hắn tiện tay ngắt gẫy một cành cỏ nhỏ ở ven đường rồi đặt vào trong miệng nhẹ nhàng nhai, thầm nghĩ cuộc sống như vậy kể cũng không tệ.

Lúc này tiểu trư đang chạy ở trước mặt hắn bỗng nhiên kêu lên một tiếng rồi vội vàng ngẩng đầu lên, nghếch cái mũi ngửi ngửi hai lần trong không khí, sau đó "Hống hống hống hống" ụt ịt không ngừng, thoáng cái đã lao khỏi con đường lớn rồi chui vào một bụi cỏ dại cao hơn nửa người ở ven đường.

Thiệu Cảnh cảm thấy hoảng sợ liền chạy tới xem sét nhưng lại không nhìn thấy hình bóng của tiểu trư đâu, bụi cỏ dại cao đến chừng cái hông của hắn, dù là tiểu hài nhi năm sáu tuổi đi vào sợ rằng hắn cũng không thể nhìn thấy nói gì là tiểu trư? Thế nhưng lúc này trong bụi cỏ bỗng nổi lên một hồi lắc lư, mơ hồ có thể thấy tiểu trư giày vò đám cỏ trong đó, Thiệu Cảnh mắng một câu rồi lớn tiếng kêu lên.

"Tiểu trư, mau trở lại, chúng ta còn phải đi tới nội thành đấy."

Trong bụi cỏ tiếng sát sạt sát sạt vẫn không dừng lại, cành cỏ lắc lư một lúc lâu sau mới nhìn thấy bóng tiểu trư từ bên trong bụi cỏ chui ra, Thiệu Cảnh nhìn thấy trên người tiểu trư dính không ít cỏ nát, cười mắng một câu, quay đầu đang định tiếp tục đi tiếp thì khóe mắt bỗng liếc qua mõm tiểu trư, khẽ giật mình rồi ngoắc tay nói:"Lại đây."

Tiểu trư nhìn qua có vẻ không tình nguyện nhưng sau khi thấy Thiệu Cảnh trừng to mắt lên nhìn thì rốt cuộc nó vẫn phải ngoan ngoãn phun ra một thân cây cỏ chỉ còn một nửa màu đỏ đậm, lá xanh tròn như củ hành, đỉnh mở bốn múi hoa nhỏ, trên mặt lưu lại từng vết răng cắn, tất nhiên là do tiểu trư lưu lại.

Thiệu Cảnh nhìn cành cỏ nhỏ rồi trầm ngâm một lúc, sắc mặt khẽ biến:"Hồng Khấu Thảo?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Hồi - Chương 1 Hồi - Chương 2 Hồi - Chương 3 Hồi - Chương 4 Hồi - Chương 5 Hồi - Chương 6 Hồi - Chương 7 Hồi - Chương 8 Hồi - Chương 9 Hồi - Chương 10 Hồi - Chương 11 Hồi - Chương 12 Hồi - Chương 13 Hồi - Chương 14 Hồi - Chương 15 Hồi - Chương 16 Hồi - Chương 17 Hồi - Chương 18 Hồi - Chương 19 Hồi - Chương 20 Hồi - Chương 21 Hồi - Chương 22 Hồi - Chương 23 Hồi - Chương 24 Hồi - Chương 25 Hồi - Chương 26 Hồi - Chương 27 Hồi - Chương 28 Hồi - Chương 29 Hồi - Chương 30 Hồi - Chương 31 Hồi - Chương 32 Hồi - Chương 33 Hồi - Chương 34 Hồi - Chương 35 Hồi - Chương 36 Hồi - Chương 37 Hồi - Chương 38 Hồi - Chương 39 Hồi - Chương 40 Hồi - Chương 41 Hồi - Chương 42 Hồi - Chương 43 Hồi - Chương 44 Hồi - Chương 45 Hồi - Chương 46 Hồi - Chương 47 Hồi - Chương 48 Hồi - Chương 49 Hồi - Chương 50 Hồi - Chương 51 Hồi - Chương 52 Hồi - Chương 53 Hồi - Chương 54 Hồi - Chương 55 Hồi - Chương 56 Hồi - Chương 57 Hồi - Chương 58 Hồi - Chương 59 Hồi - Chương 60 Hồi - Chương 61 Hồi - Chương 62 Hồi - Chương 63 Hồi - Chương 64 Hồi - Chương 65 Hồi - Chương 66 Hồi - Chương 67 Hồi - Chương 68 Hồi - Chương 69 Hồi - Chương 70 Hồi - Chương 71 Hồi - Chương 72 Hồi - Chương 73 Hồi - Chương 74 Hồi - Chương 75 Hồi - Chương 76 Hồi - Chương 77 Hồi - Chương 78 Hồi - Chương 79 Hồi - Chương 80 Hồi - Chương 81 Hồi - Chương 82 Hồi - Chương 83 Hồi - Chương 84 Hồi - Chương 85 Hồi - Chương 86 Hồi - Chương 87 Hồi - Chương 88 Hồi - Chương 89 Hồi - Chương 90 Hồi - Chương 91 Hồi - Chương 92 Hồi - Chương 93 Hồi - Chương 94 Hồi - Chương 95 Hồi - Chương 96 Hồi - Chương 97 Hồi - Chương 98 Hồi - Chương 99 Hồi - Chương 100 Hồi - Chương 101 Hồi - Chương 102 Hồi - Chương 103 Hồi - Chương 104 Hồi - Chương 105 Hồi - Chương 106 Hồi - Chương 107 Hồi - Chương 108 Hồi - Chương 109 Hồi - Chương 110 Hồi - Chương 111 Hồi - Chương 112 Hồi - Chương 113 Hồi - Chương 114 Hồi - Chương 115 Hồi - Chương 116
Tiến »