Tru Tiên Luân Hồi

Lượt đọc: 9275 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Hồi - Chương 1 Hồi - Chương 2 Hồi - Chương 3 Hồi - Chương 4 Hồi - Chương 5 Hồi - Chương 6 Hồi - Chương 7 Hồi - Chương 8 Hồi - Chương 9 Hồi - Chương 10 Hồi - Chương 11 Hồi - Chương 12 Hồi - Chương 13 Hồi - Chương 14 Hồi - Chương 15 Hồi - Chương 16 Hồi - Chương 17 Hồi - Chương 18 Hồi - Chương 19 Hồi - Chương 20 Hồi - Chương 21 Hồi - Chương 22 Hồi - Chương 23 Hồi - Chương 24 Hồi - Chương 25 Hồi - Chương 26 Hồi - Chương 27 Hồi - Chương 28 Hồi - Chương 29 Hồi - Chương 30 Hồi - Chương 31 Hồi - Chương 32 Hồi - Chương 33 Hồi - Chương 34 Hồi - Chương 35 Hồi - Chương 36 Hồi - Chương 37 Hồi - Chương 38 Hồi - Chương 39 Hồi - Chương 40 Hồi - Chương 41 Hồi - Chương 42 Hồi - Chương 43 Hồi - Chương 44 Hồi - Chương 45 Hồi - Chương 46 Hồi - Chương 47 Hồi - Chương 48 Hồi - Chương 49 Hồi - Chương 50 Hồi - Chương 51 Hồi - Chương 52 Hồi - Chương 53 Hồi - Chương 54 Hồi - Chương 55 Hồi - Chương 56 Hồi - Chương 57 Hồi - Chương 58 Hồi - Chương 59 Hồi - Chương 60 Hồi - Chương 61 Hồi - Chương 62 Hồi - Chương 63 Hồi - Chương 64 Hồi - Chương 65 Hồi - Chương 66 Hồi - Chương 67 Hồi - Chương 68 Hồi - Chương 69 Hồi - Chương 70 Hồi - Chương 71 Hồi - Chương 72 Hồi - Chương 73 Hồi - Chương 74 Hồi - Chương 75 Hồi - Chương 76 Hồi - Chương 77 Hồi - Chương 78 Hồi - Chương 79 Hồi - Chương 80 Hồi - Chương 81 Hồi - Chương 82 Hồi - Chương 83 Hồi - Chương 84 Hồi - Chương 85 Hồi - Chương 86 Hồi - Chương 87 Hồi - Chương 88 Hồi - Chương 89 Hồi - Chương 90 Hồi - Chương 91 Hồi - Chương 92 Hồi - Chương 93 Hồi - Chương 94 Hồi - Chương 95 Hồi - Chương 96 Hồi - Chương 97 Hồi - Chương 98 Hồi - Chương 99 Hồi - Chương 100 Hồi - Chương 101 Hồi - Chương 102 Hồi - Chương 103 Hồi - Chương 104 Hồi - Chương 105 Hồi - Chương 106 Hồi - Chương 107 Hồi - Chương 108 Hồi - Chương 109 Hồi - Chương 110 Hồi - Chương 111 Hồi - Chương 112 Hồi - Chương 113 Hồi - Chương 114 Hồi - Chương 115 Hồi - Chương 116
Tiến »
Hồi - Chương 37
hổ lang (1)

❊ ❊ ❊

Lưu Thượng cầm trên tay một đoạn xương to thô giống như bắp đùi của yêu thú, không biết là vừa nhặt được ở chỗ nào đấy, ôm ngang trong tay, nhìn thấy vẻ mặt hắn hung ác, hiển nhiên là sắp gây điều bất lợi cho cô nương Tô Thanh Dung. Thiệu Cảnh vô ý lùi lại một đoạn, dấu mình ở sau lưng hai cây xương yêu thú, nhìn từ kẽ hở giữa hai cây xương, trong lòng chần chờ một chút, chính mình có muốn hay không mở miệng nhắc nhở Tô Thanh Dung ?

Tô Thanh Dung xinh đẹp như hoa, phong độ tư thái động lòng người, có điều Thiệu Cảnh cũng là một người con trai bình thường, so sánh với loại nam tử hèn mọn bỉ ổi như Lưu Thượng đương nhiên hắn vẫn có chút thiên hướng Tô Thanh Dung, chỉ là dưới mắt lại không phải là giây phút bình thường, cho dù Lưu Thượng hay Tô Thanh Dung đều là đối thủ cùng hắn tranh đoạt cái bảo tàng thần bí, cứ như vậy chần chờ, Thiệu Cảnh đã phát hiện Lưu Thượng tay cầm thanh xương trắng trong tay nhưng không có tiến lên, vẫn đứng ở nguyên chỗ quan sát, thần tình trên mặt còn suy tư nghiền ngẫm.

Có vấn đề!

Gần như lập tức Thiệu Cảnh đã hạ xuống phán đoán, ánh mắt một lần chuyển tới trên người Tô Thanh Dung, nàng đang đi nhanh về phía tế đàn, mặt mũi tràn đầy khát vọng, thậm chí nét mặt xinh đẹp của nàng đều có vài phần ửng đỏ, sau khi vượt qua một đoạn mặt đất đầy xương cốt, trước mặt nàng là tầng tầng bậc thang làm từ bạch ngọc.

Bảo tàng gần như ở ngay trướt mắt.

Vừa lúc đó thì Thiệu Cảnh chợt thấy sắc mặt Tô Thanh Dung đại biến, thân thể run lên bần bật, sợ hãi kêu một tiếng, sau đó toàn thân nàng dường như mất hết sức sống, cả người mềm nhũn ngã xuống đất.

‘’Ha ha ha ha ha, cùng ngã, cùng ngã. ‘’ Lưu Thượng vỗ tay cười to, lời nói như rất nhiều người xấu đã từng nói qua, nấp từ đằng sau đống xương vừa to vừa thô đi ra ngoài, cầm cổ áo một vị nam tử, cứ như vậy kéo ra ngoài.

Tô Thanh Dung xụi lơ, không cử động được nằm trên thềm đá bằng bạch ngọc cùng Thiệu Cảnh ẩn nấp sau rừng cây bạch cốt khổng lồ cùng lúc cả kinh, cái gã tầm thường giống như con lợn chết bị Lưu Thượng kéo tới, thình lình chính là nam tử Lý Vô Tướng. Giờ phút này trên mặt của hắn đã nhiều hơn vài đạo vết máu, đặc biệt là một đạo vết thương vừa thô vừa to kéo dài từ trên trán xuống cằm, hình như là bị hung khí hung ác chém xuống trước mặt một kích, khiến gương mặt anh tuấn của hắn trở nên xấu xí và vô cùng dữ tợn.

Thiệu Cảnh hít sâu một hơi, ánh mắt di chuyển trên người Lưu Thượng, cuối cùng rơi vào đoạn xương vừa to vừa thô trên cánh tay hắn, nghĩ thầm hơn phân nửa là do cái đoạn xương trắng này gây ra rồi.

Dưới mắt thế cục đột nhiên biến động, ở trong biển rừng bạch cốt um tùm Thiệu Cảnh chợt cảm thấy một phần thân người bị lạnh, hai chân của hắn co rụt lại.

Tô Thanh Dung nhìn thấy Lưu Thượng đem Lý Vô Tướng kéo tới gần mình, tiện tay vứt luôn xuống đất, sau đó nhìn nàng cười hắc hắc đi tới, mà chính nàng giờ phút này chẳng biết tại sao khí lực bản thân hoàn toàn biến mất, giống như một con cừu non đợi bị làm thịt, ánh mắt nàng không khỏi run sợ nhưng trên mặt vẫn cố tự trấn định, nhìn chằm chằm vào Lưu Thượng, lạnh lùng nói:”Lưu Thượng, người làm cái gì vậy ?”

Lưu Thượng đi đến trước mặt của nàng, không nói một lời chỉ cười nhạt cúi người nhìn chằm chằm vào gương mặt Tô Thanh Dung, bị hắn nhìn trong lòng Tô Thanh Dung có chút giá lạnh, muốn lùi ra phía sau lại nhận ra thân thể mình mềm nhũn đấy, chỉ có thể miễn cưỡng cảm nhận một ít sức lực trên đôi tay, thân thể cố gắng bám xuống đất, trừ việc đó ra nàng không thể làm được gì.

Lưu Thượng nhìn nàng một lúc lâu, hắn thấy rõ được sự run sợ trong ánh mắt nàng, cuối cùng không nhin được cười ha ha một tiếng, sau đó vươn tay ra, nhưng không kiêng nể gì cả nhéo nhéo gương mặt nhu thuận trắng nõn như ngọc của Tô Thanh Dung, cười nói:”Ta muốn làm gì, ha ha, mỹ nhân, ngươi nói ta muốn làm gì?

Tô Thanh Dung trong miệng hét lên một tiếng, nét mặt đỏ lên vì tức giận cùng nhục nhã, nhưng có điều Lưu Thượng không hề để ý, hắn ngồi xuống, từ trong lòng lấy ra một bình ngọc nho nhỏ, trong miệng chậc chậc hai tiếng, yêu thích không buông tay mà cầm bình ngọc chơi đùa, cười nói:”Cái thứ Nhuyễn Cốt Tô này đúng là đồ tốt mà, không uổng công ta bỏ ra mười khỏa linh thạch."

Dáng hắn oai quá, tươi cười nhìn Lý Vô Tướng nằm trên mặt đất, nói lời rất chân thành:” Ngươi nói có đúng hay không, Lý huynh đệ?”

Lý Vô Tướng giờ phút này sớm đã không còn nửa điểm tiêu sái phong nghi, trong hai mắt như phun ra lửa, hung dữ nhìn chằm chằm vào Lưu Thượng.

(tiêu sái phong nghi là thảnh thơi không vướng bận sự đời)

Lưu Thượng nhìn thấy Lý Vô Tướng trợn mắt, lộ ra vui mừng ngửa đầu cười to, xoay người lại nhớ tới Tô Thanh Dung đang nằm bên cạnh, Tô Thanh Dung vẻ mặt chán ghét lết sang bên cạnh muốn né tránh nhưng thân thể mềm nhũn hiển nhiên đã ngăn cản động tác của nàng, ngược lại còn kích thích Lưu Thượng, đôi mắt hắn thích thú nhìn nàng với vẻ dâm tà, bỗng dưng hắn ôm cổ Tô Thanh Dung, bế hết thân thể nàng.

Xa Xa Thiệu Cảnh một hồi nhíu mày, chần chờ suy nghĩ thì vị nam tử Lý Vô Tường nằm trên mặt đất gầm nhẹ một tiếng. Lưu Thượng ôm Tô Thanh Dung, bế đi qua, thả nàng ở gần Lý Vô Tướng, sau đó nhìn ngó gương mặt đỏ của Lý Vô Tướng, trong miệng hắn chậc chậc hai tiếng, duỗi ra bàn tay mập mạp, bắt đầu vuốt ve nhẹ nhàng lên gương mặt xinh như hoa, nõn nà như ngọc của Tô Thanh Dung

Tô Thanh Dung nhẹ kêu một tiếng, hàm răng cắn chặt nghẹn quay đầu, chỉ nghe Lưu Thượng cười nói:” Tô cô nương, hình như ngươi không biết, vị Lý công tử anh tuấn tiêu sái của chúng ta thầm hâm mộ người đã lâu.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Hồi - Chương 1 Hồi - Chương 2 Hồi - Chương 3 Hồi - Chương 4 Hồi - Chương 5 Hồi - Chương 6 Hồi - Chương 7 Hồi - Chương 8 Hồi - Chương 9 Hồi - Chương 10 Hồi - Chương 11 Hồi - Chương 12 Hồi - Chương 13 Hồi - Chương 14 Hồi - Chương 15 Hồi - Chương 16 Hồi - Chương 17 Hồi - Chương 18 Hồi - Chương 19 Hồi - Chương 20 Hồi - Chương 21 Hồi - Chương 22 Hồi - Chương 23 Hồi - Chương 24 Hồi - Chương 25 Hồi - Chương 26 Hồi - Chương 27 Hồi - Chương 28 Hồi - Chương 29 Hồi - Chương 30 Hồi - Chương 31 Hồi - Chương 32 Hồi - Chương 33 Hồi - Chương 34 Hồi - Chương 35 Hồi - Chương 36 Hồi - Chương 37 Hồi - Chương 38 Hồi - Chương 39 Hồi - Chương 40 Hồi - Chương 41 Hồi - Chương 42 Hồi - Chương 43 Hồi - Chương 44 Hồi - Chương 45 Hồi - Chương 46 Hồi - Chương 47 Hồi - Chương 48 Hồi - Chương 49 Hồi - Chương 50 Hồi - Chương 51 Hồi - Chương 52 Hồi - Chương 53 Hồi - Chương 54 Hồi - Chương 55 Hồi - Chương 56 Hồi - Chương 57 Hồi - Chương 58 Hồi - Chương 59 Hồi - Chương 60 Hồi - Chương 61 Hồi - Chương 62 Hồi - Chương 63 Hồi - Chương 64 Hồi - Chương 65 Hồi - Chương 66 Hồi - Chương 67 Hồi - Chương 68 Hồi - Chương 69 Hồi - Chương 70 Hồi - Chương 71 Hồi - Chương 72 Hồi - Chương 73 Hồi - Chương 74 Hồi - Chương 75 Hồi - Chương 76 Hồi - Chương 77 Hồi - Chương 78 Hồi - Chương 79 Hồi - Chương 80 Hồi - Chương 81 Hồi - Chương 82 Hồi - Chương 83 Hồi - Chương 84 Hồi - Chương 85 Hồi - Chương 86 Hồi - Chương 87 Hồi - Chương 88 Hồi - Chương 89 Hồi - Chương 90 Hồi - Chương 91 Hồi - Chương 92 Hồi - Chương 93 Hồi - Chương 94 Hồi - Chương 95 Hồi - Chương 96 Hồi - Chương 97 Hồi - Chương 98 Hồi - Chương 99 Hồi - Chương 100 Hồi - Chương 101 Hồi - Chương 102 Hồi - Chương 103 Hồi - Chương 104 Hồi - Chương 105 Hồi - Chương 106 Hồi - Chương 107 Hồi - Chương 108 Hồi - Chương 109 Hồi - Chương 110 Hồi - Chương 111 Hồi - Chương 112 Hồi - Chương 113 Hồi - Chương 114 Hồi - Chương 115 Hồi - Chương 116
Tiến »