Tru Tiên Luân Hồi

Lượt đọc: 9340 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Hồi - Chương 1 Hồi - Chương 2 Hồi - Chương 3 Hồi - Chương 4 Hồi - Chương 5 Hồi - Chương 6 Hồi - Chương 7 Hồi - Chương 8 Hồi - Chương 9 Hồi - Chương 10 Hồi - Chương 11 Hồi - Chương 12 Hồi - Chương 13 Hồi - Chương 14 Hồi - Chương 15 Hồi - Chương 16 Hồi - Chương 17 Hồi - Chương 18 Hồi - Chương 19 Hồi - Chương 20 Hồi - Chương 21 Hồi - Chương 22 Hồi - Chương 23 Hồi - Chương 24 Hồi - Chương 25 Hồi - Chương 26 Hồi - Chương 27 Hồi - Chương 28 Hồi - Chương 29 Hồi - Chương 30 Hồi - Chương 31 Hồi - Chương 32 Hồi - Chương 33 Hồi - Chương 34 Hồi - Chương 35 Hồi - Chương 36 Hồi - Chương 37 Hồi - Chương 38 Hồi - Chương 39 Hồi - Chương 40 Hồi - Chương 41 Hồi - Chương 42 Hồi - Chương 43 Hồi - Chương 44 Hồi - Chương 45 Hồi - Chương 46 Hồi - Chương 47 Hồi - Chương 48 Hồi - Chương 49 Hồi - Chương 50 Hồi - Chương 51 Hồi - Chương 52 Hồi - Chương 53 Hồi - Chương 54 Hồi - Chương 55 Hồi - Chương 56 Hồi - Chương 57 Hồi - Chương 58 Hồi - Chương 59 Hồi - Chương 60 Hồi - Chương 61 Hồi - Chương 62 Hồi - Chương 63 Hồi - Chương 64 Hồi - Chương 65 Hồi - Chương 66 Hồi - Chương 67 Hồi - Chương 68 Hồi - Chương 69 Hồi - Chương 70 Hồi - Chương 71 Hồi - Chương 72 Hồi - Chương 73 Hồi - Chương 74 Hồi - Chương 75 Hồi - Chương 76 Hồi - Chương 77 Hồi - Chương 78 Hồi - Chương 79 Hồi - Chương 80 Hồi - Chương 81 Hồi - Chương 82 Hồi - Chương 83 Hồi - Chương 84 Hồi - Chương 85 Hồi - Chương 86 Hồi - Chương 87 Hồi - Chương 88 Hồi - Chương 89 Hồi - Chương 90 Hồi - Chương 91 Hồi - Chương 92 Hồi - Chương 93 Hồi - Chương 94 Hồi - Chương 95 Hồi - Chương 96 Hồi - Chương 97 Hồi - Chương 98 Hồi - Chương 99 Hồi - Chương 100 Hồi - Chương 101 Hồi - Chương 102 Hồi - Chương 103 Hồi - Chương 104 Hồi - Chương 105 Hồi - Chương 106 Hồi - Chương 107 Hồi - Chương 108 Hồi - Chương 109 Hồi - Chương 110 Hồi - Chương 111 Hồi - Chương 112 Hồi - Chương 113 Hồi - Chương 114 Hồi - Chương 115 Hồi - Chương 116
Tiến »
Hồi - Chương 39
hổ lang (3)

❊ ❊ ❊

Chỉ dùng một quả cầu lửa tuyệt đối không thể đánh chết được Lưu Thượng, cũng không có khả năng làm hắn bị trọng thương, uy lực lúc đầu của Ngũ Hành thuật pháp quá thấp, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến thuật sĩ nhất mạch nhanh chóng bị xuống dốc. Cho nên bây giờ trong lòng Thiệu Cảnh chỉ cầu có thể quấy nhiễu Lưu Thượng, tốt nhất là có thể đánh cho hắn bị thương, ít nhất thì cũng phải giải cứu cô nương Tô Thanh Dung sắp phải chịu nhục rồi nói sau.

( cái đoạn chịu nhục là mông nhục, bạn nào không tin vào cv đọc )

Khó khăn lắm ngọn lửa mới thành hình, một vầng phổ thông hỏa diễm hình cầu lặng lẽ không một tiếng động bùng cháy trong lòng bàn tay, ánh mắt Thiệu Cảnh ngưng tụ, rung tay muốn xuất ra thuật pháp, nhưng đúng lúc này cánh tay của hắn bỗng dưng cứng đờ trong không trung, cái kẻ tràn đầy tàn ác trong tràng đang xảy ra biến hóa.

Lưu Thượng cười dâm đãng đắc ý vô cùng, đem thân thể mềm nhũn của Tô Thanh Dung ôm qua, đặt nàng ngồi trong ngực mình, ánh mắt tham lam giống như con dao nhỏ dán lên người nữ tử xinh đẹp, giống như muốn cắt da thịt của nàng. Hình như hắn đắc ý nên quên mất một người, trong mắt ngoại trừ người con gái xinh đẹp đang nằm trong lòng thì chẳng còn nhìn thấy gì nữa. Giờ phút này Lý Vô Tướng mặt mày tràn đầy bi phẫn cuồng nộ, đột nhiên sự tức giận rút xuống như thủy triều, nằm xụi lơ trên mặt đất lại ngồi dậy, ánh mắt lạnh lẽo chớp động, gắt gao nhìn chằm chằm vào Lưu Thượng đang đưa lưng về phía hắn.

Lưu Thượng giờ phút này toàn bộ tinh thần đều ở trong lòng nữ tử xinh đẹp, không chút nào phát hiện dị trạng sau lưng. Nhưng ở bên cạnh, Thiệu Cảnh nhìn thấy Tô Thanh Dung nằm ngang dưới đất vô cùng xấu hổ và giận dữ, đang ngưng tụ Hỏa Cầu Thuật thì lại nhìn thấy được.

Thiệu Cảnh có chút sửng sốt, không ném Hỏa Cầu Thuật trong tay ra ngoài, lặng yên không một tiếng động mà dập tắt. Giữa tràng, Tô Thanh Dung đột nhiên cắn răng một cái, giống như một loại cam chịu, khóe miệng chậm rãi lộ ra vẻ sầu thảm, mỉm cười nhìn Lưu Thượng nói:”Thôi, Lưu công tử, dù nói như thế nào thì ta cùng là người của ngươi, âu cùng là mệnh của ta. Ta không cầu điều gì, chỉ cầu công tử đối với ta ôn nhu một chút, ta chưa trao thân cho người, không chịu nổi công tử …. “

Lưu Thượng thân thể chấn động, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng như điên, bàn tay bóp chặt bờ vai lõa lồ của Tô Thanh Dung, mừng quá nói:”Cái gì, ngươi vẫn còn tấm thân xử nữ, không phải ngươi đã cùng mấy … vị sư huynh trên núi ….”

Tô Thanh Dung mị nhãn buông xuống, đôi mắt đẹp rưng rưng, bờ môi run nhẹ nhẹ, thấp giọng nói:”Những tin đồn kia là lời nói vô căn cứ, chẳng lẽ, chẳng lẽ Lưu Công tử, người thật sự tin tưởng chúng được sao .”

Lưu Thượng vui mừng quá đỗi, cười ha ha, mỹ nhân như thế cư nhiên còn là hoàn bích, hơn nữa phải trao thân cho hắn, khiến hắn không khỏi vui mừng như điên, hai tay xiết chặt, càng ôm Tô Thanh Dung chặt hơn một phần, mặt khác dùng một tay kéo đi cái áo ngực rung động lòng người của nàng, cười nói:”Tốt, tốt, tốt, vậy để ta tới cho thật đau, thật tốt ….. “

(hoàn bích = còn trinh )

Lời còn chưa dứt, đột nhiên “ách” một tiếng đi xuống, một mũi dao sắc bén dính đầy máu chui ra từ cổ họng của hắn, bàn tay duỗi tại không trung cứng đờ, sau đó chậm rãi run rẩy. Vẻ dâm tà vui vẻ vẫn còn vài phần cứng ngắc trên mặt Lưu Thượng, trong miệng hắn phát ra giọng khan trầm thấp ”A a ” rên rỉ gầm nhẹ, mà giờ phút này Tô Thanh Dung đâu còn cái vẻ nhân nhượng vì lợi ích toàn cục nữa, nở nụ cười quyến rũ, vẻ mặt chán ghét nhìn hắn chằm chằm, trong mắt toát ra một phần khoái ý.

Một chân từ bên cạnh đưa qua, đạp một cước đá văng thân thể mập mạp của Lưu Thượng, bay ra trước mặt vị nam tử Lý Vô Tướng vốn anh tuấn tiêu sái nhưng giờ phút này đã trở thành dữ tợn .

“Thằng mập chết tiệt, ngươi rất kiêu ngạo đấy.” Lý Vô Tướng chăm chú nhìn Lưu Thượng, sau đó cổ tay dùng sức, rút mạnh đoản kiếm cắm trên yết hầu Lưu Thượng ra.

Lưu Thượng rống to một lần, thân thể lay động run rẩy, lấy hai tay che yết hầu, một câu cũng nói chưa nên lời thì máu từ vết thương tuôn ra ồng ộc, văng tung tóe khắp nơi, thậm chí máu rơi xuống một bên đầu vai, bờ ngực trắng muốt hở ra của Tô Thanh Dung, mềm mại đáng yêu như tuyết trắng, máu tươi đỏ thẫm ngưng tụ thành huyết châu, chậm rãi chảy xuống khe hở giữa hai bầu vú trắng muốt, hợp thành một bộ hình ảnh kinh tâm động phách tàn nhẫn, quyến rũ quỷ dị đầy mê hoặc .

Thân thể to lớn ngã xụi lơ xuống đất, Lưu Thượng chết mà không nhắm mắt, cuối cùng co quắp hai cái trên mặt đất rồi chết đi.

Mùi hương huyết tinh nồng đậm tràn ngập trong không khí.

Thiệu Cảnh ngừng hô hấp một lúc rồi mới chậm rãi thở lại.

Lý Vô Tướng nhìn chằm chằm thi thể Lưu Thượng một lát rồi từ từ xoay người lại nhìn về phía Tô Thanh Dung, bây giờ ánh mắt Tô Thanh Dung cũng bình tĩnh hơn trước nhiều, giống như vừa tìm được đường sống trong chỗ chết, thở gấp vài lượt rồi khẽ nói:” Cảm ơn Lý công tử đã cứu ta.”

Lý Vô Tướng khóe mắt giật giật, thấp giọng nói:”Không cần cám ơn.”

Tô Thanh Dung cười tươi, nói:”Vậy nhờ Lý công tử đi tìm trên người đó một ít giải dược, bảo tàng của cái động phủ này ở bên trên tế đàn phía trước, hai người chúng ta chia đều nó, từ nay về sau sống tiêu dao trong thiên địa, chẳng phải là tốt sao ?

Thân thể Lý Vô Tướng vẫn không nhúc nhíc, ngoại trừ dấu vết bị thương đỏ sậm, trên mặt không lộ vẻ gì, chỉ là trong khóe mắt ẩn chứa vài phần nóng rực cùng khát vọng, thô thiển không thèm che dấu ngắm nhìn Tô Thanh Dung, thân thể nàng nằm trên đất thật mềm mại, chăm chú nhìn phần da thịt lõa lồ hở ra sau khi y phục bị Lưu Thượng xé rách.

Thời gian dần trôi, Tô Thanh Dung xinh đẹp, sắc mặt một lần nữa bắt đầu tái nhợt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Hồi - Chương 1 Hồi - Chương 2 Hồi - Chương 3 Hồi - Chương 4 Hồi - Chương 5 Hồi - Chương 6 Hồi - Chương 7 Hồi - Chương 8 Hồi - Chương 9 Hồi - Chương 10 Hồi - Chương 11 Hồi - Chương 12 Hồi - Chương 13 Hồi - Chương 14 Hồi - Chương 15 Hồi - Chương 16 Hồi - Chương 17 Hồi - Chương 18 Hồi - Chương 19 Hồi - Chương 20 Hồi - Chương 21 Hồi - Chương 22 Hồi - Chương 23 Hồi - Chương 24 Hồi - Chương 25 Hồi - Chương 26 Hồi - Chương 27 Hồi - Chương 28 Hồi - Chương 29 Hồi - Chương 30 Hồi - Chương 31 Hồi - Chương 32 Hồi - Chương 33 Hồi - Chương 34 Hồi - Chương 35 Hồi - Chương 36 Hồi - Chương 37 Hồi - Chương 38 Hồi - Chương 39 Hồi - Chương 40 Hồi - Chương 41 Hồi - Chương 42 Hồi - Chương 43 Hồi - Chương 44 Hồi - Chương 45 Hồi - Chương 46 Hồi - Chương 47 Hồi - Chương 48 Hồi - Chương 49 Hồi - Chương 50 Hồi - Chương 51 Hồi - Chương 52 Hồi - Chương 53 Hồi - Chương 54 Hồi - Chương 55 Hồi - Chương 56 Hồi - Chương 57 Hồi - Chương 58 Hồi - Chương 59 Hồi - Chương 60 Hồi - Chương 61 Hồi - Chương 62 Hồi - Chương 63 Hồi - Chương 64 Hồi - Chương 65 Hồi - Chương 66 Hồi - Chương 67 Hồi - Chương 68 Hồi - Chương 69 Hồi - Chương 70 Hồi - Chương 71 Hồi - Chương 72 Hồi - Chương 73 Hồi - Chương 74 Hồi - Chương 75 Hồi - Chương 76 Hồi - Chương 77 Hồi - Chương 78 Hồi - Chương 79 Hồi - Chương 80 Hồi - Chương 81 Hồi - Chương 82 Hồi - Chương 83 Hồi - Chương 84 Hồi - Chương 85 Hồi - Chương 86 Hồi - Chương 87 Hồi - Chương 88 Hồi - Chương 89 Hồi - Chương 90 Hồi - Chương 91 Hồi - Chương 92 Hồi - Chương 93 Hồi - Chương 94 Hồi - Chương 95 Hồi - Chương 96 Hồi - Chương 97 Hồi - Chương 98 Hồi - Chương 99 Hồi - Chương 100 Hồi - Chương 101 Hồi - Chương 102 Hồi - Chương 103 Hồi - Chương 104 Hồi - Chương 105 Hồi - Chương 106 Hồi - Chương 107 Hồi - Chương 108 Hồi - Chương 109 Hồi - Chương 110 Hồi - Chương 111 Hồi - Chương 112 Hồi - Chương 113 Hồi - Chương 114 Hồi - Chương 115 Hồi - Chương 116
Tiến »