Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4279 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 140
tới bích hải bình nguyên

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 140

Phủ đệ Dịch Phàm.

"Thiếu gia, ngươi muốn đi vội như vậy sao?" Mộ Đình Hiên hỏi.

"Quân thượng thật quá đáng, đây là ân điển cái gì chứ, rõ ràng là không có ý tốt!" Mộ Đình Hiên nặng nề mắng.

Mộ Đình Hiên gật đầu: "Nói cũng đúng."

Tin tức Kỳ Thiếu Vinh chuẩn bị nhậm chức lĩnh chủ Bích Hải Bình Nguyên nhanh chóng truyền ra.

Trang Nhân Tuyền nhìn Trang Hạo: "Ngươi muốn bồi Kỳ Thiếu Vinh đi nhậm chức?"

Trang Hạo gật đầu: "Đúng vậy, bên kia quá nguy hiểm, ta không yên lòng."

Trang Nhân cười cười: "Ta cũng đoán là như vậy."

"Lần này quân thượng đại nhân làm hơi quá."

"Quân thượng ở đề phòng Kỳ Thiếu Vinh, cũng đang đề phòng ngươi a!"

Trang Hạo cúi đầu, trong mắt hiện lên vài phần âm u.

"Ngươi cũng không cần quá lo lắng, hiện tại quân thượng sẽ không làm quá mức."

............

Thời điểm Trang Hạo trở lại biệt viện Kỳ Thiếu Vinh, nhìn thấy Kỳ Diệu nổi giận đùng đùng đi ra.

"Phụ thân ngươi tới làm gì?"

Kỳ Thiếu Vinh xoay người nói: "Hắn tới tìm ta nói chuyện việc nhà."

"Việc nhà?"

Kỳ Thiếu Vinh gật đầu: "Hắn nói tương đối hàm súc, bất quá, ý tứ đại khái là nếu ta chết ở Bích Hải Bình Nguyên, có lẽ cần phải công đạo chuyện hậu sự trước."

Trang Hạo nhíu mày lại: "Kỳ Diệu người này...... thật sự là quá đáng."

Kỳ Thiếu Vinh cười cười: "Ta không cảm thấy như vậy, kỳ thật, hắn băn khoăn rất phù hợp, dù sao tỉ lệ tử vong của lĩnh chủ bên kia quá cao, vậy nên, ta nói cho hắn ta đã an bài hết chuyện hậu sự, nếu ta chết, tài sản của ta đều do cấp dưới kế thừa, hắn mắng ta ăn cây táo rào cây sung, sau đó liền đi."

Trang Hạo: "......"

"Đừng để ở trong lòng." Trang Hạo nói.

"Ta biết."

Kỳ Thiếu Vinh đơn giản xử lý sự vụ trên tay, sau đó liền rời khỏi hoàng đô.

............

Thẩm Nguyên chống cằm, thở dài một hơi: "Tiểu tử Trang Hạo kia lại chạy theo Kỳ Thiếu Vinh rồi."

Đường Thiên Anh nhìn Thẩm Nguyên: "Trang Hạo đi rồi không tốt sao? Ta nhớ trước kia ngươi thường nói, Trang Hạo không ở hoàng đô liền đến phiên Thẩm thiếu gia ngươi tỏa sáng."

Thẩm Nguyên: "......"

"Quân thượng cư nhiên sung quân Kỳ Thiếu Vinh đến Bích Hải Bình Nguyên." Thẩm Nguyên buồn bực nói.

Đường Thiên Anh cười khổ một tiếng: "Ta cũng không nghĩ tới phụ hoàng lại đưa ra quyết định như vậy."

Phụ hoàng hình như rất kiêng kỵ Kỳ Thiếu Vinh, bất quá, cái này cũng không có biện pháp, Kỳ Thiếu Vinh là người Kỳ gia, cho dù quan hệ của hắn cùng Kỳ gia không tốt, nhưng chung quy vẫn là người Kỳ gia, chỉ cần hắn muốn, lúc nào cũng có thể trở lại, lấy năng lực của Kỳ Thiếu Vinh, cái ghế gia chủ Kỳ gia chắc chắn sẽ là của hắn, Dịch Phàm cũng như vậy.

Dịch Phàm hoàn toàn nghe lời Kỳ Thiếu Vinh, Trang Hạo là người thừa kế của Trang gia, cũng theo Kỳ Thiếu Vinh nói gì nghe nấy.

Vậy nên chỉ cần Kỳ Thiếu Vinh có tâm, trong tứ đại gia tộc của hoàng đô, hắn đã nắm trong tay lực lượng của ba gia tộc.

Thẩm Nguyên gãi gãi đầu: "Tuy rằng Kỳ Thiếu Vinh bằng mặt không bằng lòng trong chuyện của Phong Nguyên là có chút không đúng, bất quá...... Bỏ đi."

Đường Thiên Anh cười khổ, nhất thời không biết nên nói cái gì.

"Bất quá, hôm nay ta đi thăm Kỳ Thiếu Vinh, hình như tâm tình của hắn rất không tồi." Thẩm Nguyên nói.

Đường Thiên Anh: "......"

............

Hai chiếc xe ngựa thong dong chạy trên đường.

Tiếng ca chói tai không ngừng truyền vào trong tai Trang Hạo, Trang Hạo chỉ cảm thấy hai lỗ tai của hắn sắp hỏng luôn rồi.

"Thiếu Vinh, Bích Lưu Vân đã ca hát nãy giờ, hắn không nghỉ ngơi một chút sao?"

"Lưu Vân thích nhất ca hát, hơn nữa chúng ta còn chuẩn bị tới Bích Hải Bình Nguyên, nghe nói hải tộc có mỹ nhân ngư đặc biệt giỏi về ca hát, Lưu Vân muốn luyện tập một chút."

"Có mấy thứ còn phải xem thiên phú, nỗ lực đến mấy cũng không có tác dụng." Trang Hạo xoa xoa lỗ tai chịu tra tấn nói.

Kỳ Thiếu Vinh nhíu mày lại: "A Hạo, ngươi tốt nhất là đừng nói mấy lời này ở trước mặt Lưu Vân, hắn sẽ vô cùng tức giận, nếu Lưu Vân nếu tức giận, hắn liền không cao hứng ngồi ở xe ngựa phía trước, đòi xuống đây ngồi thì làm sao bây giờ?"

Trang Hạo: "......"

Trang Hạo hít sâu một hơi: "Cầm nghệ của Bích Lưu Vân rất tuyệt, từng có người suy đoán ca nghệ của Bích Lưu Vân cũng vô cùng tuyệt vời, đáng tiếc, Bích Lưu Vân chưa bao giờ chịu mở miệng ca hát, có khách thương vì muốn nghe Bích Lưu Vân ca hát, điên cuồng tặng trăm vạn đồng vàng, kết quả, vẫn bị Bích Lưu Vân cự tuyệt."

"Sau đó, hoàng đô liền có lời đồn, Bích Lưu Vân chỉ ca hát cho người hắn ngưỡng mộ nghe, vậy nên nếu muốn nghe Bích Lưu Vân ca hát, nhất định phải có được tâm của hắn."

Kỳ Thiếu Vinh kinh ngạc mở to mắt: "Cư nhiên còn có tin đồn như vậy sao! Thật làm người ta ngoài ý muốn! Ta chưa từng nghe Lưu Vân nói về chuyện này."

"Ta nghĩ ngay cả bản thân Bích Lưu Vân cũng không biết."

Kỳ Thiếu Vinh: "......"

"Nhìn dáng vẻ xem ra chân tướng...... không thể bị lộ được!"

Năm đó còn có người nói Bích Lưu Vân coi tiền tài như cặn bã, hiện tại xem ra, thật là...... Ha ha!

............

Xe ngựa ngừng lại, Kỳ Thiếu Vinh nhìn cảnh tượng bên ngoài: "Xem ra hôm nay chúng ta phải ăn ngủ ngoài trời rồi."

Trang Hạo gật đầu: "Ta đi kiếm con mồi về."

"Ta bồi ngươi đi."

Trang Hạo không dám tin nhìn Kỳ Thiếu Vinh, "Ngươi cùng ta đi?"

Theo hiểu biết của Trang Hạo, Kỳ Thiếu Vinh thích nhất là lười biếng, trước đây mỗi khi hắn đi bắt con mồi, Kỳ Thiếu Vinh luôn lười nhác chờ một chỗ.

Trang Hạo vừa muốn nói cái gì, Bích Lưu Vân đã đi tới, "Thiếu gia, hình như ta có chút tiến bộ, ngươi có muốn nghe ta ca hát thử, bình luận một chút không?"

Kỳ Thiếu Vinh giữ chặt cánh tay Trang Hạo: "Ta muốn đi tìm nguyên liệu nấu ăn cùng Trang Hạo."

Bích Lưu Vân nhìn Trang Hạo một cái: "Để Trang đại thiếu đi một mình là được rồi, ngươi hà tất phải đi theo?"

Kỳ Thiếu Vinh không cần nghĩ ngợi lắc đầu: "Không được, hắn không biết ta thích ăn cái gì."

Bích Lưu Vân thất vọng gật đầu: "Được rồi!"

Trang Hạo nguyên bản còn bởi vì Kỳ Thiếu Vinh chuyển biến tính tình mà cao hứng, hiện tại đã biết được nguyên nhân Kỳ Thiếu Vinh đột nhiên ân cần, tuy vậy, hắn vẫn vô cùng vui vẻ.

............

Kỳ Hằng nhìn Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo rời đi, nhận mệnh dọn một bó củi, chuẩn bị nhóm lửa.

Bích Lưu Vân tò mò quay sang hỏi Kỳ Hằng: "A Hằng, khi nào thì tình cảm của thiếu gia cùng Trang Hạo lại trở nên tốt như vậy, cư nhiên còn cùng nhau ra ngoài tìm nguyên liệu nấu ăn?"

Kỳ Hằng nhìn Bích Lưu Vân, thầm nghĩ: Quan hệ của thiếu gia cùng Trang Hạo trở nên tốt như vậy tất cả đều là nhờ phúc của ngươi!

Kỳ Hằng nghiêng đầu nói: "Không biết. Ngươi biết sinh hoạt trong biển là như thế nào không?"

Bích Lưu Vân trợn trắng mắt: "Sinh hoạt trong biển không thú vị chút nào, trong biển không có đồ ăn chín, cả ngày chỉ có thể ăn cá, vô cùng nhạt nhẽo."

"Lưu Vân, ngươi từng sinh hoạt trong biển rồi sao?"

"Không có!" Bích Lưu Vân chém đinh chặt sắt đáp.

Kỳ Hằng hoài nghi nhìn Bích Lưu Vân: "Phải vậy không?"

Bích Lưu Vân tràn đầy chân thành gật đầu: "Đúng vậy! Ta còn không biết bơi lội."

............

Đám người Kỳ Thiếu Vinh bôn ba hơn nửa tháng, cuối cùng cũng tới Bích Hải Bình Nguyên.

Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo thay đổi trang phục, định đi thăm dò Bích Hải Bình Nguyên một vòng.

Kỳ Thiếu Vinh vẫy vẫy tay gọi Bích Lưu Vân: "Lưu Vân, ngươi xem trang phục của ta thế nào?"

"Đủ tục khí, đủ lạc hậu, đủ khó coi...... Không tồi, không tồi." Bích Lưu Vân nói.

Kỳ Thiếu Vinh: "......"

Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo đi vào Bích Hải Bình Nguyên, phát hiện hải tộc cùng nhân tộc đang tiến hành trao đổi ba tháng một lần.

Kỳ Thiếu Vinh nguyên bản cho rằng Bích Hải Bình Nguyên rất quạnh quẽ, không nghĩ tới nơi này lại vô cùng náo nhiệt.

Hải tộc có không ít vật phẩm nhân loại muốn, đồng dạng nhân loại cũng có không ít vật phẩm hải tộc cần, vậy nên hội giao lưu liền trở nên thuận lý thành chương.

Trên bãi biển, người hải tộc, nhân tộc lẫn lộn bày quán......

Quầy hàng bên hải tộc phần nhiều là trân châu, san hô, hải châu......

Bên nhân tộc chủ yếu là đồ sứ, quyển trục, đồ ăn......

Không ít hải tộc cùng nhân tộc đi xuyên qua các quầy hàng, chọn vật phẩm mua sắm.

Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo thay đổi dung mạo, đi xem các quầy hàng một vòng, trong lòng có vài phần khiếp sợ.

"Này, hình như quân thượng các ngươi lại phái tới một người làm lĩnh chủ! Nghe nói là một tên tiểu bạch kiểm." Một hải tộc trên lưng cõng xác cua hô to gọi nhỏ với một vị khách nhân tộc.

"Không biết lĩnh chủ lần này là dạng người gì, lĩnh chủ trước của các ngươi cư nhiên muốn bắt nhân ngư đi bán, đúng là tìm chết mà." Một hải tộc khác lên tiếng.

Phần lớn nhân ngư đều có diện mạo xinh đẹp, hơn nữa, tiếng ca của nhân ngư vô cùng mỹ diệu, không ít quý tộc nhân tộc có tâm hướng tới về nhân ngư, bất quá, nhân ngư tộc là vương tộc trong hải tộc, mỹ nữ khả nhân ngư khả ngộ bất khả cầu (có những chuyện chỉ có ngẫu nhiên gặp mặt mới có khả năng, cầu là cầu không được), trong chợ đêm, giá của nhân ngư thường xuyên bị kéo tới tận trời.

"Nghe nói lĩnh chủ tới đây lần này là lão bản cửa hàng mỹ phẩm Khuynh Thành."

"Phải vậy không? Mỹ phẩm của cửa hàng Khuynh Thành kia không tồi, rất nhiều mỹ nữ của hải tộc chúng ta cũng có sử dụng, chỉ là mỹ phẩm kia không thể dùng trong nước, vậy nên nếu muốn sử dụng thì phải dùng ma pháp tách dòng nước ra, hoặc là phải đợi lên mặt biển rồi mới sử dụng, rất không tiện."

............

Kỳ Thiếu Vinh nghe mấy nhân tộc cùng hải tộc giao lưu, không khỏi cảm thấy được mở mang kiến thức.

Kỳ Thiếu Vinh tính toán, nếu hắn phải cắm rễ ở Bích Hải Bình Nguyên, vậy hoàn toàn có thể mở một chi nhánh của cửa hàng mỹ phẩm Khuynh Thành ở chỗ này, không nghĩ tới ngay cả hải tộc cũng thích đồ mỹ phẩm của hắn, bất quá, nếu hắn muốn đẩy mạnh tiêu thụ về phía hải tộc, sợ là phải khai phá thêm, đồ trang điểm chống nước này hình như hơi khó làm một chút!

"Đang nghĩ cái gì vậy?" Trang Hạo nghiêng đầu qua nhìn Kỳ Thiếu Vinh hỏi.

"Ta nghĩ nên làm đồ mỹ phẩm chống nước như thế nào?"

"Vẽ một trận pháp cách thủy trên đồ trang điểm là được."

Kỳ Thiếu Vinh quay đầu nhìn Trang Hạo: "Ngươi thật thông minh!"

Trang Hạo ngạo nghễ cười cười: "Cái này cũng không tính là gì."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »