Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4274 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 189
tả thiếu rất để ý ngươi

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 189

Kỳ Thiếu Vinh nhìn gương mặt ửng đỏ của Kỳ Hằng, quan tâm hỏi: "A Hằng, ngươi không sao chứ?"

Kỳ Hằng lắc đầu: "Không có việc gì."

"Tả Vân Phi không phải lại làm gì ngươi đi?"

"Không có."

Trang Hạo đánh giá sắc mặt của Kỳ Hằng: "Kỳ Hằng, mặt ngươi rất hồng a!"

Kỳ Hằng xoa xoa mặt mình, miễn cưỡng cười nói: "Phải vậy không? Có lẽ là do ánh mặt trời quá lớn, cho nên phơi đỏ đi."

Kỳ Thiếu Vinh: "......"

Trang Hạo nhìn Kỳ Hằng: "Ta nhìn thấy Tả Vân Phi đưa hoa cho ngươi, hắn thổ lộ với ngươi?"

Kỳ Hằng nhìn Trang Hạo một cái, quay mặt qua: "Không thể nào, Trang đại thiếu, ngươi không cần suy nghĩ quá nhiều."

Trang Hạo trợn trắng mắt, thầm nghĩ: Không phải hắn muốn suy nghĩ nhiều, là do cái tên Tả Vân Phi kia ép hắn không thể không suy nghĩ!

........

Lý Ứng nhìn về phía Tả Vân Phi: "Quan hệ của Tả thiếu cùng Kỳ Hằng quản sự hình như không tầm thường!"

Giang Hà gật đầu: "Đúng vậy!"

Tuy rằng thái độ của Tả Vân Phi vẫn luôn rất lạnh lùng, nhưng diện mạo của hắn lại xuất sắc, thực lực còn xuất chúng, cho nên rất nhiều người cam chịu thái độ lạnh thấu xương kia muốn tiếp cận Tả Vân Phi, bất quá, những người đó đều bị Tả Vân Phi coi thành không khí, Lý Ứng chưa từng nhìn thấy Tả Vân Phi để bụng một người đến như vậy.

"Ta vừa nhìn thấy Tả thiếu tặng hoa hồng anh cho Kỳ Hằng." Giang Hà nói.

Hoa hồng anh đại biểu cho tình yêu, Tả Vân Phi tặng hoa cho Kỳ Hằng là muốn làm cái gì, không cần nói cũng biết.

Giang Cầm Tâm ngồi dưới đất, không nói gì.

Lúc trước khi Tả Vân Phi đi hái hoa hồng anh, Giang Cầm Tâm cũng nhìn thấy, trong nháy mắt kia, Giang Cầm Tâm kỳ thật có một tia ảo tưởng, nếu như Tả Vân Phi tặng hoa cho nàng, nàng nhất định sẽ trở thành nữ nhân hạnh phúc nhất Tấn Quốc.

Kết quả, Tả Vân Phi lại đưa hoa hồng anh cho Kỳ Hằng. Giang Cầm Tâm nhìn về phía Kỳ Hằng, hít sâu một hơi, giữa Kỳ Hằng cùng Tả Vân Phi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mới có thể khiến cho Tả Vân Phi có thể khó lòng dứt bỏ, ái hận giao thoa như vậy.

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Kỳ Hằng: "A Hằng, mấy người Tấn Quốc kia hình như đang nhìn ngươi."

Kỳ Hằng không vui nói: "Ta cũng không phải là chim quý thú lạ, mấy người kia không hiểu nhìn làm cái gì."

"Ta thấy vị Giang Cầm Tâm tiểu thư kia hình như có chút ghen ghét ngươi!"

"Thiếu gia, ngươi quá lo lắng, trên người ta không có cái gì đáng để người khác phải ghen ghét."

"Sao lại không có? Tả thiếu gia kia rất để ý ngươi a! Giang tiểu thư kia hình như là thích Tả thiếu."

Kỳ Hằng quay đầu, nghiêm túc nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Thiếu gia, ngươi đừng đùa với ta như vậy được không? Cả người ta đều nổi da gà hết rồi."

Kỳ Thiếu Vinh: "......" Kẻ trong cuộc u mê, người bàng quan lại tỉnh, Kỳ Hằng chính là bị lá che mắt, không thấy Thái Sơn!

"Làm ngươi sợ rồi sao? Thật xin lỗi." Kỳ Thiếu Vinh nói.

Kỳ Hằng cau mày, đau đầu quay mặt qua: "Thiếu gia, ngữ khí nói chuyện của ngươi giống hệt Tả Vân Phi! Ngươi đừng như vậy, ta cảm thấy rờn rợn trong người."

Kỳ Thiếu Vinh: "......"

"Được rồi, nếu hoa đã hái xong, chúng ta liền trở về đi, đừng để Nguyệt Đình công chúa chờ sốt ruột." Tả Vân Phi lên tiếng.

Trang Hạo gật đầu, "Nói có lý."

"Tuy rằng thu thập hoa hồng hoa không hạn định thời gian, nhưng nếu trở về sớm một chút cũng có thể để lại một ấn tượng tốt trong lòng công chúa." Kỳ Thiếu Vinh nói.

Sau đó, đám người Tả Vân Phi lại lục tục trở lại hải thuyền.

.........

Kỳ Hằng đứng trên mũi thuyền, trong lòng giống như đã được gỡ bỏ đi một tảng đá nặng.

Cuối cùng cũng trở lại, như vậy có lẽ là sắp kết thúc rồi.

Kỳ Hằng vừa quay đầu liền nhìn thấy Tả Vân Phi đang âm u đứng cách đó không xa.

Kỳ Hằng mím môi nhìn người tới: "Có việc gì không?"

"Ngươi ném hoa ta tặng cho ngươi!" Tả Vân Phi lạnh lùng nói.

Kỳ Hằng nhìn Tả Vân Phi, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một chút tâm chột dạ.

"Hoa đã khô, ta đương nhiên phải ném." Kỳ Hằng đáp.

Tả Vân Phi âm trầm nhìn Kỳ Hằng: "Hoa kia không phải có thể tùy tiện vứt được!"

Kỳ Hằng tức giận nói: "Ta ném cũng đã ném, ngươi cũng không thể bắt ta trở về nhặt lại đi."

Tả Vân Phi nhìn chằm chằm Kỳ Hằng, từ trong nhẫn không gian lấy ra một bó hoa đã khô một nửa, cường ngạnh nhét vào trong tay Kỳ Hằng, "Giữ cho kĩ, đồ ta đưa không phải ngươi có thể tùy tiện ném được!"

Kỳ Hằng bất đắc dĩ thu bó hoa vào trong nhẫn không gian.

Kỳ Thiếu Vinh từ trong phòng đi ra, "A Hằng, Tả thiếu rất có cá tính, có đúng không?"

"Thiếu gia!" Kỳ Hằng tràn đầy bất đắc dĩ trợn trắng mắt, Tả Vân Phi kia có cá tính ở chỗ nào, rõ ràng là có bệnh!

.........

Lý Ứng nhìn về phía Kỳ Hằng, thở dài một hơi: "Tả thiếu đối xử với Kỳ Hằng không tầm thường! Nhìn dáng vẻ này xem ra Quân Lan Nguyệt tiểu thư phải thất vọng rồi."

Giang Cầm Tâm híp mắt, Quân Lan Nguyệt là vị hôn thê đính hôn từ trong bụng mẹ của Tả Vân Phi, quan hệ của hai người ban đầu không tồi, cũng sắp đi tới lễ bàn cưới hỏi, bất quá, sau khi Tả Vân Phi xảy ra chuyện, Quân gia lo lắng Quân Lan Nguyệt sẽ bị ảnh hưởng, hỏa tốc từ hôn, nhanh chóng đính hôn nàng cho người khác.

Sau này, Tả Vân Phi khôi phục thực lực, trở lại Tả gia, Quân Lan Nguyệt lại lần thứ hai hoả tốc từ hôn, ý đồ muốn khôi phục hôn ước, đáng tiếc, Tả Vân Phi không thèm nhìn nàng đến một cái.

Quân Lan Nguyệt hai lần từ hôn, cũng bởi vậy mà trở thành trò cười ở hoàng đô Tấn Quốc.

"Nếu như Kỳ Hằng đi Tấn Quốc, Quân Lan Nguyệt tiểu thư khẳng định là sẽ không thiện bãi cam hưu." Giang Cầm Tâm nói.

Chuyện từ hôn là Quân Lan Nguyệt đuối lý, nàng mấy lần tới tìm Tả Vân Phi, sau đó đều là đều bất lực trở về, chọc ra không ít chê cười.

Nhưng Quân Lan Nguyệt tính tình kiêu ngạo ương ngạnh, ai dám thân cận với Tả Vân Phi, nàng liền đi tìm người đó gây chiến.

"Kỳ Hằng là người của Kỳ Thiếu Vinh, sau chuyện này, hắn hẳn là sẽ trở về Nguyên Quốc." Lý Ứng nói.

"Cũng chưa chắc!" Giang Cầm Tâm hít sâu một hơi, thầm nghĩ: Nếu Kỳ Hằng có thể trở về Nguyên Quốc với Kỳ Thiếu Vinh là tốt nhất, nhưng chỉ sợ tên kia có ý tưởng khác a!

"Nói cũng phải, ta thấy quan hệ của Tả Vân Phi cùng Kỳ Hằng không tồi, có lẽ hắn sẽ theo Tả Vân Phi trở lại hoàng đô."

Giang Cầm Tâm: "......" Nếu Kỳ Hằng muốn đối phó với Giang gia, Tả Vân Phi có thể sẽ hỗ trợ không?

.........

Hoàng đô Vân Quốc.

"Công chúa điện hạ, có hoàng tử trở lại rồi!"

Nguyệt Đình công chúa hơi ngoài ý muốn nhìn về phía người tới bẩm báo: "Đã có hoàng tử trở lại?"

"Đúng vậy!"

"Nhanh như vậy đã có người trở lại, là vị hoàng tử nào?"

"Là Đường Tthiên Anh hoàng tử của Nguyên Quốc cùng Lý Ứng hoàng tử của Tấn Quốc."

"Quả nhiên là hai người sở hữu hộ vệ suất sắc nhất kia."

"Công chúa điện hạ, ngài định lựa chọn vị hoàng tử nào? Là Đường Thiên Anh hoàng tử hay là Lý Ứng hoàng tử?"

Nguyệt Đình công chúa cau mày lại, trong mắt dâng lên một tia khinh thường, "Hai tên kia đều chẳng ra gì, nếu trong bọn họ có người sở hữu được một nửa tài năng của Tả Vân Phi hoặc là của Trang Hạo, ta liền không phải khó lựa chọn."

Hộ vệ nhìn Nguyệt Đình công chúa: "Công chúa điện hạ, quân thượng đã ra lệnh, ngài nhất định phải chọn được một người."

Nguyệt Đình công chúa không kiên nhẫn nói: "Lão nhân cũng thật là, làm việc luôn thích nóng nảy như vậy, ta còn trẻ, cần lo lắng ta không gả được sớm như vậy sao?"

"Công chúa điện hạ, kỳ thật Đường Thiên Anh hoàng tử cùng Lý Ứng hoàng tử đều không tồi."

Nguyệt Đình công chúa cười nhạo một tiếng: "Không tồi, chỗ nào không tồi?"

.........

Trong biệt viện.

Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo song song ngồi chơi cờ.

Kỳ Hằng ở bên cạnh xem xét, "Thiếu gia, tứ hoàng tử cùng Lý Ứng hoàng tử đều tiến cung rồi, ngươi xem công chúa điện hạ kia sẽ chọn ai?"

Kỳ Thiếu Vinh thuận miệng đáp: "Ta thấy công chúa điện hạ kia không dễ để người qua cửa như vậy."

Kỳ Hằng cười cười: "Ta cũng nghĩ thế."

Lát sau, có tiếng bước chân chậm rãi kéo đến, Kỳ Hằng nói: "Hẳn là tứ hoàng tử trở lại rồi, ta đi xem hắn một chút."

Đường Thiên Anh đẩy cửa ra, mặt ủ mày ê đi vào.

Trang Hạo nhìn Đường Thiên Anh một cái: "Tứ hoàng tử, tình huống thế nào? Ngươi tặng hoa cho công chúa điện hạm nàng có khuynh tâm với ngươi không?"

"Công chúa điện hạ nếu có thể dễ dàng động tâm như vậy thì cũng không đến lượt đám hoàng tử ngoại quốc chúng ta, nàng đã sớm chọn gả cho một người nào đó trong lãnh thổ Vân Quốc rồi." Đường Thiên Anh mệt mỏi ngồi lên trên ghế dựa.

"Vậy công chúa điện hạ có nói yêu cầu gì không?"

"Nàng nói hôn phu của nàng cho dù không phải là anh hùng cái thế, ít nhất cũng phải là nhân trung long phượng, cho nên võ lực của người kia không thể thấp hơn nàng."

Kỳ Thiếu Vinh nghiêng đầu nói: "Cho nên muốn cưới công chúa còn phải đánh với nàng một trận?"

Đường Thiên Anh gật đầu: "Đúng vậy!"

Kỳ Thiếu Vinh vỗ vỗ bả vai Đường Thiên Anh: "Tứ hoàng tử, ngươi chính là một trong Hoàng đô Thất Tú a, công chúa kia quá kiêu ngạo, ngươi cho nàng xem một chút lợi hại, để nàng biết Hoàng đô Thất Tú không phải là dễ chọc."

Đường Thiên Anh cười khổ: "Kỳ tứ thiếu, lúc trước Hoàng đô Thất Tú có lẽ còn thanh danh hiển hách, nhưng từ sau khi ngươi đá Thẩm Nguyên ra, thanh danh của Hoàng đô Thất Tú đều mất hết rồi, hiện tại Hoàng đô Thất Tú coi như đã trở thành một trò cười trong lòng mọi người."

Kỳ Thiếu Vinh cười cười: "Tứ hoàng tử, ngươi đừng tự coi nhẹ mình như vậy, ngươi mạnh hơn tên ngốc Thẩm Nguyên kia nhiều, thanh danh của Hoàng đô Thất Tú đã mất, vậy hiện tại ngươi nương cơ hội này vãn hồi lại thanh danh cho Hoàng đô Thất Tú là được!"

Đường Thiên Anh tràn đầy xấu hổ nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Kỳ tứ thiếu, thực lực của vị công chúa kia có chút mạnh, cho nên yêu cầu của ngươi, ta rất khó đạt thành......"

Kỳ Thiếu Vinh nhìn Đường Thiên Anh, thầm nghĩ: Tiểu tử Đường Thiên Anh này, quá không có chí khí!

Trang Hạo xuy một tiếng cười nhạo: "Cưới tức phụ đối với ai mà nói cũng đều không phải là chuyện dễ dàng, muốn đợi bánh trên trời rơi xuống cho ngươi sao, không có cửa đâu, nén bi thương, thuận theo tự nhiên đi."

Đường Thiên Anh: "......" Trang Hạo nói lời này chẳng lẽ là lấy kinh nghiệm của chính mình ra tuyên bố?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »