Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4041 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 198
thích ngươi

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 198

Giang gia.

"Ca ca, ngươi nói Kỳ Hằng là bởi vì Giang Hằng chết cho nên mới tìm Giang gia báo thù?" Giang Cầm Tâm mở to hai mắt hỏi.

Giang Hà gật đầu: "Có thể nói như vậy."

"Hắn làm như vậy cũng quá không có đạo lý, Giang Hằng là chết bệnh, có quan hệ gì với Giang gia chúng ta!"

Giang Hà lắc đầu: "Cũng không phải hoàn toàn không có đạo lý, Giang Hằng là bởi vì bị Giang Nguyên đẩy vào trong hồ, cho nên mới bị nhiễm bệnh, nếu Giang Cẩn có thể kế thừa di sản mà phụ thân hắn lưu lại, vậy cũng không đến nỗi không có tiền mua thuốc chữa bệnh, nhưng mà......"

Giang Hà nhắm mắt lại, chuyện chiếm đoạt tài sản của cô nhi liệt sĩ ở mỗi đại gia tộc đều có, chỉ là Giang Hưng Đông làm cũng quá khó coi, đoạt di sản đệ đệ lưu lại thì thôi, còn mưu tính đến huyết mạch của đệ đệ, một giết chết, một bán đi.

Giang Hà hít sâu một hơi, Giang Hưng Đông ngu ngốc kia đến hiện tại vẫn còn cứng mỏ không chịu nói ra chuyện năm đó, hại hắn hôm nay mất hết thể diện trước mặt Tả Vân Phi.

Quan hệ của hắn cùng Tả Vân Phi vốn không tồi, chỉ là chuyện lần này không biết có thể khiến cho Tả Vân Phi có thành kiến với hắn hay không.

"Giang Hưng Đông hỗn đản, cư nhiên che giấu chuyện quan trọng như vậy, làm hại toàn bộ Giang gia chúng ta phải chịu liên lụy với hắn!" Giang Cầm Tâm không vui mắng.

Giang Hà nhìn Giang Cầm Tâm: "Họa là do Giang Hưng Đông gây ra, để bọn họ tự mình đi thu thập đi."

Giang Cầm Tâm cúi đầu, hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn Giang Hà: "Ca ca, hôm nay ngươi có gặp được Tả Vân Phi không?"

Giang Hà ngây ra một lúc, gật đầu đáp: "Có gặp."

"Hắn có phải rất thích Kỳ Hằng không?" Giang Cầm Tâm chần chờ hỏi.

Giang Hà cười khổ một tiếng, trên mặt không khỏi ảm đạm đi.

Hắn vỗ vỗ bả vai Giang Cầm Tâm: "Muội muội, trên đời này có một ít người không có duyên phận chính là không có duyên phận, cưỡng cầu cũng không được."

Tâm tư của Giang Cầm Tâm đối với Tả Vân Phi, Giang Hà ít nhiều cũng có thể đoán được, nhưng nàng theo Tả Vân Phi ra ngoài lâu như vậy, Tả Vân Phi lại hoàn toàn không có một chút ý tứ nào với Giang Cầm Tâm.

Giang Cầm Tâm nhắm mắt lại, miễn cưỡng cười cười: "Ta biết rồi, ca ca."

......

Giang Nguyên vội vội vàng vàng chạy vào thư phòng của Giang Hưng Đông, "Phụ thân, ta nghe thấy mấy trưởng lão đang thương lượng giao chúng ta ra để bình ổn lửa giận của Kỳ Hằng, chúng ta làm sao bây giờ?"

Giang Nguyên đi qua đi lại trong phòng, sắc mặt tràn đầy nôn nóng.

Mấy năm nay Giang Nguyên vẫn luôn sống trong tơ lụa, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải vấn đề khó giải quyết như vậy.

"Hừ, một đám tôm chân mềm, một thằng nhãi ranh cũng có thể dọa bọn họ đến như vậy, Kỳ Hằng thì có gì đặc biệt hơn người!" Giang Hưng Đông tức muốn hộc máu mắng.

Giang Nguyên nắm chặt nắm tay, tiếc hận than thở: "Nếu lúc ấy ta giết cả hắn cùng quỷ đệ đệ đoản mệnh của hắn thì tốt rồi."

Ấn tượng của Giang Nguyên đối với Giang Cẩn, Giang Hằng đã mơ hồ rất nhiều, hiện tại bị nhắc nhở, hắn mới mơ hồ nghĩ ra.

Giang Nguyên còn nhớ rõ, Giang Hằng khi còn nhỏ vẫn luôn dơ hề hề, giống như một nắm than, cực kỳ không thú vị.

Giang Nguyên thế nào cũng không nghĩ được, Giang Hằng mà năm đó hắn hại chết lại có thể đẩy hắn vào cục diện tứ cố vô thân ngày hôm nay.

Giang Hưng Đông bực bội nói: "Dã loại kia đúng là có thủ đoạn, chẳng những được Kỳ Thiếu Vinh duy trì, cư nhiên có thể dỗ được cả Tả gia Tả Vân Phi."

Giang Nguyên hai mắt sáng lên: "Phụ thân, ngươi không phải có quen một trưởng lão Tả gia sao? Ngươi đi tìm hắn cầu tình đi! Ta thấy người Giang gia là không trông cậy vào được."

Giang Hưng Đông nhíu mày lại: "Ta biết rồi."

Giang Hưng Đông cau mày, địa vị của trưởng lão Tả gia mà hắn quen không quá cao, nếu Kỳ Hằng thật sự đã đáp lên Tả Vân Phi, lão già kia hẳn là sẽ không mạo hiểm đắc tội với Tả Vân Phi để ra mặt cho hắn, bất quá, chuyện tới hiện giờ cũng chỉ có thể thử một lần.

"Phụ thân, chúng ta sẽ không thật sự bị dã loại kia hại chết đi?" Giang Nguyên khẩn trương hỏi.

Giang Hưng Đông nhìn Giang Nguyên một cái: "Sao có thể, tiểu tử thối kia có năng lực lớn như vậy sao?" Giang Hưng Đông ngoài miệng nói mạnh, trong lòng lại không có bao nhiêu nắm chắc.

......

Tả Vân Phi đi qua hành lang, từ xa đã nhìn thấy Giang Hưng Đông cùng Giang Nguyên rời đi.

Hắn nhíu mày lại, kéo gã sai vặt bên cạnh tới hỏi: "Đó là người Giang gia?"

Gã sai vặt nhìn thấy Tả Vân Phi, vội vàng cung kính đáp: "Đúng vậy! Là người Giang gia, Giang gia Giang Hưng Đông trưởng lão cùng nhi tử hắn Giang Nguyên."

Tả Vân Phi chuyển tầm mắt, thầm nghĩ: Giang Hưng Đông? Đó không phải là...... đại bá của Kỳ Hằng sao? Chính là người mà Kỳ Hằng hận thấu xương!

"Hai tên kia tới làm gì?" Tả Vân Phi hỏi.

"Tới bái phỏng Tả Thiện Trì trưởng lão." Gã sai vặt đáp.

"Tả Thiện Trì trưởng lão, quan hệ của bọn họ rất tốt sao?"

Gã sai vặt thấy sắc mặt Tả Vân Phi khó coi, vội nói: "Tả Thiện Trì trưởng lão cùng Giang Hưng Đông trưởng lão đã có giao tình mười mấy năm, quan hệ không tồi."

Tả Vân Phi híp mắt lại: "Thời gian lâu như vậy."

Tả Vân Phi bỏ qua gã sai vặt, đi vào biệt viện của Tả Thiện Trì.

Tả Thiện Trì thấy Tả Vân Phi vội đứng lên chào hỏi: "Vân Phi, sao ngươi lại tới đây, có chuyện gì sao?"

Tả Vân Phi nhìn qua đám lễ vật chất thành đống trên bàn: "Trì trưởng lão hôm nay thu hoạch không tồi!"

Tả Thiện Trì xấu hổ cười cười: "Nào có!"

Tả Vân Phi đá một chân qua, đè lên cổ họng Tả Thiện Trì.

"Tả Vân Phi, tiểu tử thối ngươi phát điên cái gì, ngươi đừng tưởng rằng......"

Tả Vân Phi tăng lực đạo trên chân, Tả Thiện Trì đang phẫn nộ chửi bậy tức khắc dừng lại.

Tả Vân Phi nhìn chằm chằm Tả Thiện Trì, cúi người xuống hỏi: "Ngươi cùng Giang Hưng Đông giao dịch cái gì, có phải ngươi giúp hắn làm gì rồi không?"

Tả Thiện Trì nghẹn đỏ mặt: "Thả chân, thả chân ra!"

Tả Vân Tĩnh đuổi tới, nhìn thấy một màn này, không khỏi trừng lớn mắt, "Vân Phi, ngươi đang làm cái gì? Mau buông trưởng lão ra!"

Tả Vân Phi hoàn toàn không để ý tới Tả Vân Tĩnh, "Mau nói."

Tả Vân Tĩnh thấy sắc mặt Tả Thiện Trì dần dần xanh tím, vội nói: "Vân Phi, ngươi bóp cổ Trì trưởng lão như vậy, hắn có muốn nói cũng không nói được a!"

Tả Vân Phi không tình nguyện buông lỏng tay, nhìn chằm chằm Tả Thiện Trì: "Ngươi tốt nhất nói rõ ràng cho ta."

Tả Vân Tĩnh nhìn Tả Vân Phi: "Vân Phi, ngươi rốt cuộc làm sao vậy?"

"Không cần ngươi quản, câm miệng lại cho ta!" Tả Vân Phi không kiên nhẫn trừng mắt với Tả Vân Tĩnh một cái.

Tả Vân Tĩnh hít sâu một hơi, không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ đối với thái độ của Tả Vân Phi.

......

Kỳ Hằng ngồi bên bờ hồ hóng gió uống trà, Tả Vân Phi từ xa đi tới.

"Làm sao vậy, sắc mặt ngươi không tốt cho lắm?" Kỳ Hằng nhìn Tả Vân Phi nói.

Tả Vân Phi nhìn chằm chằm Kỳ Hằng một hồi, đột nhiên đè bả vai Kỳ Hằng lại, ấn Kỳ Hằng lên trên một cây cột, "Năm đó ngươi hành hạ ta như vậy là bởi vì ta là người Tả gia sao?"

"Vì sao lại hỏi vậy?" Kỳ Hằng hỏi.

"Bởi vì ta nghe được, đại bá ngươi có thể thuận lợi xâm chiếm di sản của phụ thân ngươi là bởi vì Tả Thiện Trì trưởng lão giúp hắn." Tả Vân Phi nói.

Kỳ Hằng nghiêng đầu nhìn Tả Vân Phi, cười đáp: "Quả thật như thế! Năm đó ta chán ghét nhất là người Giang gia, tiếp theo chính là người Tả gia, thời điểm lần đầu nhìn thấy ngươi ta đã lưu ý tới gia huy Tả gia trên người ngươi."

"Phải vậy không? Ta là bị Tả Thiện Trì liên luỵ?"

"Từ trình độ nào đó mà nói, có thể coi như vậy, nhưng nếu năm đó ta không dùng phương pháp cực đoan, ngươi có lẽ sẽ không thể khỏi bệnh được, tuy rằng ta không có ý tốt, nhưng kết quả coi như không tồi." Kỳ Hằng bình đạm nói.

Tả Vân Phi nhìn chằm chằm Kỳ Hằng: "Năm đó ngươi vốn không muốn chữa khỏi cho ta đi?"

"Đương nhiên, ta vì sao lại muốn chữa khỏi cho ngươi, ngươi chính là người Tả gia a! Lúc ấy cừu hận đọng lại trong người ta quá lâu, cần một con đường để phát tiết."

"Ngươi...... Ngươi coi ta là thứ gì, nơi để ngươi trút giận sao?"

Kỳ Hằng nhìn Tả Vân Phi: "Đúng thì thế nào, ai bảo ngươi xui xẻo."

Tả Vân Phi dữ tợn ném Kỳ Hằng vào hồ nước, Kỳ Hằng muốn giãy ra, Tả Vân Phi lại ấn đầu hắn xuống.

"Kẻ điên, ngươi coi ta là thứ gì?" Tả Vân Phi hét lên.

"Tả Vân Phi, ngươi hỗn trướng, rác rưởi!" Kỳ Hằng ở trong nước chửi bậy.

Tả Vân Phi tức muốn hộc máu mắng: "Đã đến lúc này ngươi còn dám nói như vậy!"

Kỳ Hằng trầm mình vào trong nước, dần dần buôn tha giãy giụa.

Tả Vân Phi thấy tình huống không thích hợp, vội vàng kéo Kỳ Hằng ra, Kỳ Hằng đã hôn mê.

Nhìn thấy Kỳ Hằng không nhúc nhích, Tả Vân Phi tức khắc hoảng sợ, "Kỳ Hằng, Kỳ Hằng...... Ngươi tỉnh lại đi!"

Tả Vân Phi thò tới gần, độ khí cho Kỳ Hằng, thời điểm môi Tả Vân Phi dán lên môi Kỳ Hằng, Kỳ Hằng đột nhiên mở bừng mắt.

Tả Vân Phi thấy vậy, âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, trầm giọng nói, "Ngươi giả bộ?"

"Tả Vân Phi, có phải ngươi khóc không?" Kỳ Hằng trào phúng hỏi.

Tả Vân Phi nhìn Kỳ Hằng: "Ngươi quả nhiên làm bộ!"

Kỳ Hằng cười cười: "Vừa mới bế khí. Tả Vân Phi, có phải ngươi đã thích ta, luyến tiếc ta chết? Ngươi cư nhiên thích loại người như ta, đúng là biến thái!" Kỳ Hằng xuy một tiếng cười nhạo lên.

Tả Vân Phi lạnh lùng nhìn Kỳ Hằng, cúi người xuống, hung hăng hôn lên môi Kỳ Hằng.

Kỳ Hằng đẩy mạnh Tả Vân Phi ra: "Tả Vân Phi, ngươi làm cái gì?"

Tả Vân Phi đè hai tay Kỳ Hằng lại, cướp lấy hô hấp của Kỳ Hằng, ngăn cản Kỳ Hằng nói chuyện.

Kỳ Hằng tốn không ít sức lực mới đẩy được Tả Vân Phi ra, "Tả Vân Phi, ngươi muốn làm gì?"

"Ngươi đoán không sai, ta điên rồi, ta thích ngươi, ta thật sự thích ngươi!" Tả Vân Phi nói.

Kỳ Hằng nhắm mắt lại, đầu óc trống rỗng.

Tả Vân Tĩnh nhìn về phía Tả Vân Phi cùng Kỳ Hằng, nói với thị nữ bên cạnh: "Đi thôi."

"Tiểu thư, vừa này hình như thiếu gia muốn dìm chết Kỳ Hằng." Thị nữ ngập ngừng lên tiếng.

Tả Vân Tĩnh hít sâu một hơi, thầm nghĩ: Tả Vân Phi vừa rồi quả thật đã muốn dìm chết Kỳ Hằng, bất quá, sau đó hai người lại hôn nhau.

"Tiểu thư, thiếu gia cùng Kỳ Hằng rốt cuộc là có chuyện gì?"

Tả Vân Tĩnh lắc đầu: "Ta cũng không biết!" Bất quá, nàng có thể xác định, đệ đệ nàng rất để ý Kỳ Hằng, lúc trước Tả Vân Phi chạy đi tìm Tả Thiện Trì gây chuyện, hẳn cũng là có quan hệ với Kỳ Hằng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »