Trọng Sinh Chi Phế Tài Đột Kích

Lượt đọc: 4050 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »
Chương 149
thân thế bích lưu vân

❊ ❊ ❊

TSCPTĐK - Chương 149

Bích Lưu Vân xoay người, nhìn mọi người, trầm mặc một hồi, hít sâu một hơi, lên tiếng: "Hải Vương Châu đang ở trên tay ta."

Trang Hạo ôm hai tay nhìn Bích Lưu Vân, tâm không khỏi nhảy nhảy lên, chí bảo của hải long tộc, biểu tượng liên hôn giữa hải long tộc cùng nhân ngư tộc, Hải Vương Châu cư nhiên đang nằm trên tay Bích Lưu Vân, tiểu tử Bích Lưu Vân này quả nhiên có quan hệ sâu xa với hải tộc.

Kỳ Thiếu Vinh hưng phấn nói: "Ta nghe nói ai có được Hải Vương Châu, thiếu chủ hải long tộc liền cưới hắn, Lưu Vân, ngươi có muốn gả cho thiếu chủ hải long tộc không? Không biết thiếu chủ hải long tộc có soái không! Có lẽ tên Hải Lăng kia chính là thiếu chủ hải long tộc, tên kia lớn lên cũng không tệ lắm, Lưu Vân, ngươi nói có đúng không?"

Bích Lưu Vân tức giận nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Thiếu gia, ngươi chỉ muốn nói vậy thôi sao?"

Kỳ Thiếu Vinh xấu hổ cười cười: "Lưu Vân, ngươi có được Hải Vương Châu từ đâu vậy?"

"Mẫu thân cho ta." Bích Lưu Vân dừng một chút, lại nói: "Mẫu thân ta là Tuyết Phỉ Nhi công chúa của nhân ngư tộc, cữu cữu nguyên bản là nhân ngư vương, sau này lại bất hạnh chết trận."

"Cữu cữu ta không có con nối dõi, vốn dĩ sau khi cữu cữu chết, mẫu thân chính là người kế vị duy nhất của hoàng thất nhân ngư, nhưng mẫu thân thế đơn lực mỏng, hơn nữa, không được trưởng lão trong nhân ngư tộc yêu thích, vậy nên vương vị nhân ngư tộc liền truyền cho nhân ngư vương hiện tại."

"Hải Vương Châu kia đáng lẽ nên nằm trong bảo khố nhân ngư tộc, nhưng mẫu thân ta vừa nhìn thấy Hải Vương Châu liền thập phần yêu thích, cữu cữu lại rất yêu thương mẫu thân ta, thấy mẫu thân ta cảm thấy có hứng thú với Hải Vương Châu liền phong ấn Hải Vương Châu lại, mang ra cho mẫu thân chơi."

Kỳ Thiếu Vinh nhịn không được ngơ ngẩn, thầm nghĩ: Muội muội thích liền phong ấn Hải Vương Châu lại ném cho muội muội làm đồ chơi, muội khống đến nông nỗi như thế, quả thật là ca ca mẫu mực!

"Vốn dĩ ý tứ của cữu cữu là chờ đến thời điểm nhân ngư tộc cùng hải long tộc liên hôn lần tiếp theo sẽ mang Hải Vương Châu về, bất quá, cữu cữu chết trận, sau đó, mẫu thân cũng chết trận." Bích Lưu Vân nói.

Kỳ Thiếu Vinh nghi hoặc hỏi: "Nếu đã như vậy tại sao Hải Vương Châu lại nằm trong tay ngươi?"

"Mẫu thân ta là công chúa nhân ngư tộc, người nàng thích lại là một nhân tộc, vậy nên ta mang hỗn huyết nhân tộc cùng nhân ngư tộc."

"Ta sinh ra đã không có đuôi cá, không thể sinh tồn ở trong biển, mẫu thân liền mang ta tới một hòn đảo nhỏ nuôi nấng, nhân ngư tộc khinh bỉ nhân tộc, thân phận của ta liền không thể công khai. Ta thường xuyên ở một mình, mẫu thân cũng không thể thường xuyên bồi ta chơi, vậy nên nàng liền đưa Hải Vương Châu cho ta."

Kỳ Thiếu Vinh: "......" Vậy nên hoàng tộc nhân ngư thường xuyên coi Hải Vương Châu thành đồ chơi sao? Đây cũng quá đại tài tiểu dụng rồi.

"Sau khi cữu cữu chết trận, mẫu thân lo lắng thân phận của ta bị bại lộ, sẽ có nguy hiểm đến tính mạng, liền truyền tống ta rời khỏi hòn đảo kia, tiến vào thế giới nhân loại."

Kỳ Thiếu Vinh: "......"

"Ngươi là hỗn huyết nhân ngư tộc cùng nhân tộc, vậy không có quan hệ gì với hải long tộc, ngày đó Hải Lan nói trên người của ngươi có hơi thở của hải long tộc chính là của Hải Vương Châu sao?" Trang Hạo hỏi.

Bích Lưu Vân gật đầu: "Có khả năng này."

"Ngươi là nhi tử của công chúa nhân ngư, rốt cuộc ngươi di truyền như thế nào vậy? Công chúa nhân ngư hẳn là rất am hiểu ca hát đi?"

Bích Lưu Vân đen mặt: "Ta hát rất khá! Ngươi cũng nghe thấy Hải Lăng nói rồi đi."

Trang Hạo: "...... Những nhân ngư khác cũng có thể hát chết cá như vậy sao?"

Bích Lưu Vân: "......" Cái này hình như không được.

"Hải Vương Châu là chí bảo của hải tộc, đến tột cùng nó có ích lợi gì?" Kỳ Hằng tò mò hỏi.

"Truyền thuyết nói nó có thể trợ giúp hải tộc tiến vào thánh cấp, nhưng đó chỉ là truyền thuyết mà thôi." Bích Lưu Vân nói.

"Kỳ thật muốn giải quyết tình cảnh trước mắt có một phương pháp vô cùng đơn giản, cứ trả lại cho nhân ngư tộc là được, Lưu Vân, ngươi nguyện ý không?" Kỳ Thiếu Vinh nhìn Bích Lưu Vân hỏi.

Bích Lưu Vân lắc đầu: "Cái này không được, ta càng nguyện ý đưa Hải Vương Châu cho thế lực đối địch với nhân ngư tộc hơn."

Cữu cữu chết trận là chuyện không thể tránh được, nhưng mẫu thân sau đó cũng chết trận kỳ thật chính là bút tích của hoàng tộc nhân ngư hiện tại, mẫu thân cũng không muốn kế thừa vương vị, nhưng nhân ngư vương hiện tại lại muốn trở thành hoàng đế, bản thân không có cách nào hoàn toàn yên tâm về mẫu thân, vậy nên......

Trang Hạo cau mày lại: "Nếu ngươi không muốn, vậy chúng ta đi một bước tính một bước vậy."

Bích Lưu Vân bối rối nói: "Xin lỗi thiếu gia, để ngươi phải mạo hiểm với ta."

Kỳ Thiếu Vinh cười cười: "Không quan hệ, dù sao cho dù không có chuyện của ngươi, ta ở vị trí thành chủ này nguyên bản cũng đã không được an toàn." Quân thượng ném hắn vào vị trí này không phải là hi vọng hắn bị xử lý sao?

............

Kỳ Thiếu Vinh chống cằm, nghiêng đầu thở dài một hơi.

Trang Hạo cầm bát dược Kỳ Thiếu Vinh pha chế, uống một hơi cạn sạch, nhìn chén thuốc trống trơn, trong lòng Trang Hạo lại hiện lên vài phần say mê, "Cảm ơn dược của ngươi."

"Uống xong rồi sao? Khẩu vị của ngươi thật tốt, đắng như vậy cũng có thể một hơi cạn sạch."

Trang Hạo gật đầu, cười nói: "Bởi vì là dược ngươi pha chế cho ta, dù có đắng hơn nữa ta vẫn cảm thấy ngọt."

Kỳ Thiếu Vinh vẫy vẫy tay: "Không cần khách khí như vậy, ta chỉ đang sợ lãng phí, đưa phần thừa của ta cho ngươi uống mà thôi."

Trang Hạo: "...... Ngươi đang than cái gì vậy?"

Kỳ Thiếu Vinh lắc đầu: "Không có gì, ta chỉ đang tiếc nuối, đồ vật trân quý như Hải Vương Châu, có trong tay lại không biết cách dùng, hoàn toàn là một món đồ vô dụng." Chỉ là không thể dùng thì thôi đi, bọn họ còn phải vì thứ này mà gánh vác nguy hiểm.

"Bích Lưu Vân có từng nói phụ thân hắn là người như thế nào không?"

"Hình như ngay cả Lưu Vân cũng không biết."

"Mẫu thân hắn không nói gì sao?"

"Nghe Lưu Vân nói mẫu thân hắn cũng không quá rõ ràng tên húy phụ thân Lưu Vân là gì, bất quá......"

"Bất quá cái gì?"

"Nghe nói đó là một đại soái ca, soái đến kinh thiên địa, quỷ thần khiếp." Kỳ Thiếu Vinh say mê nói.

Trang Hạo: "......"

............

Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo đang nói chuyện phiếm, tiếng đập cửa từ ngoài vang lên.

Kỳ Thiếu Vinh đi ra mở cửa liền nhìn thấy Hải Lăng.

"Hải Lăng thiếu chủ, sao ngươi lại tới đây?" Kỳ Thiếu Vinh có chút nghi hoặc hỏi.

"Ta tới tìm Bích cầm sư."

Kỳ Thiếu Vinh nửa đùa nửa thật nói: "Chẳng lẽ ngươi nghe xong Lưu Vân ca hát, nhớ mãi không quên, vậy nên tìm tới sớm như này để hẹn gặp Lưu Vân?"

Hải Lăng gật đầu: "Đúng vậy!"

Kỳ Thiếu Vinh: "......" Chạy tới tìm ngược sớm như vậy, tiểu tử này sống cũng không dễ dàng gì!

"Ngươi vào đi." Kỳ Thiếu Vinh nghiêng người mời.

Trang Hạo nhìn Hải Lăng vào cửa, hơi gật đầu chào hỏi với Hải Lăng.

Trang Hạo đi đến bên người Kỳ Thiếu Vinh, tràn đầy khâm phục nhỏ giọng nói: "Vội vã tới tìm Bích Lưu Vân nghe hát như vậy, tiểu tử này đúng là có ý chí!"

Kỳ Thiếu Vinh cười cười: "Đúng vậy!"

............

Hải Lăng tìm Bích Lưu Vân nói chuyện một hồi, hai người liền cùng nhau rời đi.

Trang Hạo nhìn Hải Lăng cùng Bích Lưu Vân: "Hai vị muốn ra ngoài sao?"

Bích Lưu Vân gật đầu: "Đúng vậy! Hải Lăng thiếu chủ nói muốn mang ta ra biển chơi thuyền."

Kỳ Thiếu Vinh: "......" Ra biển chơi thuyền? Kỳ Thiếu Vinh thầm nghĩ: Vị thiếu chủ hải tộc này còn rất có tình thú a, "Vậy các ngươi cẩn thận một ít. Mấy ngày nay trên biển có gió to, không chừng lại lật thuyền."

Bích Lưu Vân gật đầu: "Ta đã biết, thiếu gia yên tâm."

Hải Lăng tràn đầy tự tin nói: "Thuyền của ta rất rắn chắc, không dễ lật như vậy."

Kỳ Thiếu Vinh gật gật đầu: "Như vậy là tốt nhất."

Kỳ Thiếu Vinh nhìn bóng dáng Bích Lưu Vân cùng Hải Lăng, nhíu mày lại: "Lưu Vân chính là vịt lên cạn a!"

Trang Hạo nhìn theo, trong lòng cũng dâng lên vài phần sầu lo.

"Suy nghĩ cái gì đấy?"

Trang Hạo hít sâu một hơi: "Không có gì, ta chỉ đang suy nghĩ, vị thiếu chủ hải tộc này là thật sự thích Bích Lưu Vân, hay là...... vì Hải Vương Châu."

Dựa theo cách nói của Bích Lưu Vân, phong ấn bên trên Hải Vương Châu đã xuất hiện tổn hại, mà hắn lại vừa lúc mang Hải Vương Châu ra xem, cho nên mới không cẩn thận tiết lộ vị trí của Hải Vương Châu, thân phận của Hải Lăng vừa thấy liền biết không đơn giản, lúc ấy có phải hắn Hải Lăng cũng cảm nhận được khí tức của Hải Vương Châu không.

Kỳ Thiếu Vinh ôm hai tay: "Lưu Vân không phải đồ ngốc, nếu Hải Lăng dụng tâm kín đáo, Lưu Vân chắc chắc có thể ngay lập tức nhận ra, ta thấy vị thiếu chủ hải tộc này là thật tâm thích Lưu Vân, có lẽ cửa hàng mỹ phẩm Khuynh Thành của ta lại chuẩn bị có hỉ sự rồi."

Trang Hạo nhíu mày, cửa hàng mỹ phẩm Khuynh Thành có tổng cộng năm lão bản, Mộ Đình Hiên cùng Dịch Phàm đã thành thân, chẳng lẽ Bích Lưu Vân cũng muốn đuổi tới trước hắn cùng Kỳ Thiếu Vinh sao?

"Nghĩ cái gì đấy?"

"Không có gì, ta chỉ đang cảm thấy ánh mắt của Bích Lưu Vân rất cao, không nhất định sẽ coi trọng Hải Lăng." Trang Hạo nói.

Kỳ Thiếu Vinh lắc đầu: "Ta lại không nghĩ như vậy, ta cảm thấy hình như Hải Lăng đã sớm biết Lưu Vân."

"Ngươi nói như vậy, ta cũng nhớ tới...... ngày đó khi Hải Lăng nghe Bích Lưu Vân ca hát, biểu cảm của hắn không giống như nghe được lần đầu tiên, hình như đang hoài niệm gì đó."

Kỳ Thiếu Vinh: "......:

Trang Hạo nghiêng đầu nhìn Kỳ Thiếu Vinh: "Hai người kia đi rồi, không bằng chúng ta cũng đi chơi? "

"Ngươi đừng có cả ngày chỉ nghĩ đến chơi chơi chơi, phải có tâm tiến tới." Kỳ Thiếu Vinh nghiêm trang răn dạy.

Trang Hạo: "......"

Kỳ Thiếu Vinh cùng Trang Hạo đi dạo trên đường cái, quang minh Độc Giác thú đi theo bên cạnh hai người.

"Ngươi không cảm thấy nên thu hồi nó thì tốt hơn sao?" Trang Hạo nhịn không được hỏi.

Quang minh Độc Giác thú vốn dĩ đã chói mắt, một thân trang phục châu quang bảo khí liền càng thêm chói mắt, cố tình quang minh Độc Giác thú còn thập phần màu mè, dọc theo đường đi liên tục rung đùi đắc ý,

Kỳ Thiếu Vinh lắc đầu: "Không được."

"Vì sao?"

"Ta phát hiện hình như người hải tộc rất không để mắt ta, ta còn trông cậy vào quang minh Độc Giác thú kéo lại mặt mũi cho ta đâu." Kỳ Thiếu Vinh chống eo nói.

Trang Hạo cau mày: "Nếu ngươi muốn mặt mũi cần gì phải dùng nó, dùng ta là được."

Kỳ Thiếu Vinh liếc mắt nhìn Trang Hạo một cái, tràn đầy bất đắc dĩ nói: "Ngươi...... Vẫn là thôi đi, hải tộc đánh giá ngươi cũng không cao lắm, đều là tiểu bạch kiểm không mang nổi bốn lượng."

Trang Hạo: "......"

Trang Hạo nhìn quang minh Độc Giác thú đi bên người Kỳ Thiếu Vinh, chua lòm nghĩ: Tiểu tử này rõ ràng là quà hắn tặng Thiếu Vinh, nhưng hình như còn được sủng ái hơn cả hắn!

_______

Méoo: Tui vừa đăng nhầm chương này sang bên XQCKTHH, mong mọi người thông cảm ???

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262
Tiến »