Quách Thiên Bảo cúi đầu nhìn những chấm đỏ trên người mình, rồi lại nhìn đám đặc cảnh cầm súng đang dần áp sát xung quanh, hắn cười nhạt đầy mỉa mai: "Sao nào? Họ Cổ kia, đấu đơn không lại nên định chơi trò hội đồng à?"
Cổ Phong đáp: "Quách sư huynh, chuyện hội đồng đâu phải là đặc quyền của riêng ai! Anh chơi được, sao tôi lại không thể chơi?"
Quách Thiên Bảo càng thêm khinh khỉnh: "Tôi còn tưởng cậu có bản lĩnh gì, hóa ra chỉ biết dựa vào một người đàn bà bán thân để cung cấp tin tức. Nếu không, cậu thật sự nghĩ mình đấu lại tôi sao?"
Lời móc mỉa cay nghiệt này đã chọc giận Cổ Phong: "Quách Thiên Bảo, miệng anh ăn phân à?"
Quách Thiên Bảo cười nói: "Miệng tôi không ăn phân, chỉ vừa mới liếm người đàn bà trong xe đó thôi, thế nào? Đồ cũ tôi dùng qua, cậu mặc có thấy thoải mái không? Nhưng tôi phải nói rằng, người đàn bà này đúng là cực phẩm, không chỉ "chín khúc mười tám vòng" mà còn ấm áp dễ chịu nữa! Chắc là khiến cậu sung sướng hơn cả cô sư muội lẳng lơ này của tôi đấy!"
Cổ Phong giận không kìm được: "Quách Thiên Bảo, anh muốn chết!"
Quách Thiên Bảo khinh miệt: "Nếu cậu thực sự có bản lĩnh thì bước ra đây, chúng ta đường đường chính chính đấu một trận. Cậu thắng, tôi bó tay chịu trói; cậu thua, thì thả tôi đi!"
Cổ Phong bước tới một bước: "Anh tưởng tôi không dám sao? Hôm nay tôi sẽ tiễn anh lên Tây Thiên!"
Quách Thiên Bảo gào lên: "Dám thì qua đây!"
Cổ Phong lập tức vứt loa phóng thanh xuống, sải bước đi về phía Quách Thiên Bảo.
Thấy vậy, dù vẻ mặt Quách Thiên Bảo không lộ cảm xúc gì, nhưng trong lòng lại mừng như điên. Bởi vì lần PK trước đã cho hắn biết rõ, tiểu sư đệ này tuy đã tiến vào Vô Thượng Chi Cảnh nhưng hỏa hầu còn kém xa mình. Dù hiện tại hắn đang bị thương nặng, nhưng chỉ cần dốc toàn lực một đòn, không khó để hạ gục cậu ta trong chớp mắt, rồi dùng cậu ta làm lá chắn để thoát khỏi vòng vây này.
Thế nhưng, điều không ai ngờ tới là Cổ Phong chỉ đi được hai bước đã quay đầu trở lại, nhặt chiếc loa lên nói: "Mẹ kiếp, suýt chút nữa trúng kế khích tướng của anh rồi! Quách Thiên Bảo, làm ơn dùng não một chút đi, đến nước này rồi mà anh còn nghĩ tôi cần phải liều mạng với anh sao?"
Quách Thiên Bảo lúc này mới biết mình bị đùa giỡn, càng lớn tiếng chế nhạo: "Sao? Không dám à? Đúng là đồ vô dụng không có trứng, ra ngoài đừng bao giờ nói với ai cậu là sư đệ của tôi."
Cổ Phong bật cười: "Tôi chưa bao giờ nói với ai tôi là sư đệ của anh, hơn nữa anh cũng không xứng. Có loại sư huynh như anh, tôi thấy xấu hổ!"
Quách Thiên Bảo gầm lên như sấm: "ĐM, có bản lĩnh thì lên đây."
Cổ Phong lắc đầu: "Thôi bỏ đi, Quách Thiên Bảo, tôi sợ đánh anh tàn phế... Ờ, nhầm, anh bây giờ đã là kẻ tàn phế rồi. Nói đúng hơn là tôi sợ đánh chết anh, vì tạm thời anh chưa thể chết được! Đồ phế vật như anh, tôi còn phải tận dụng tốt đấy!"
Quách Thiên Bảo chửi bới: "ĐM, không có bản lĩnh thì nói thẳng, còn bày đặt nói hay ho!"
Cổ Phong lại giơ loa lên: "Bớt lảm nhảm đi, tôi nhắc lại lần nữa, hiện tại anh đã bị bao vây, lập tức bỏ vũ khí đầu hàng, nếu không đừng trách tôi không khách khí!"
Quách Thiên Bảo lạnh lùng: "Nếu tôi nói không thì sao?"
Trên mặt Cổ Phong hiện lên một nụ cười, giơ loa lên, nhưng lần này không quát tháo mà giọng nói vô cùng dịu dàng: "Nisa, tên này không thấy quan tài không đổ lệ, làm tôi khó xử quá, cô cho hắn nếm chút mùi vị đi. Để hắn biết sự lợi hại của tôi."
Lời mệnh lệnh dịu dàng như lời tình tự này khiến người tại hiện trường nổi da gà, còn Phong Hậu đang ẩn nấp từ xa thì toàn thân nhũn ra. Nhưng trong khoảnh khắc cô đã tỉnh táo lại, tay siết chặt súng bắn tỉa, ống ngắm khóa chặt mục tiêu, ngón tay đặt lên cò súng!
"Đoàng" một tiếng vang lớn từ xa truyền đến, Quách Thiên Bảo cả người thấp xuống một đoạn, bởi vì một bên đầu gối của hắn đã bị bắn thủng một lỗ. Hắn quỳ sụp xuống đất, tiếng kêu thảm thiết vang lên từ miệng hắn, tựa như loài dã thú đang giãy chết, vô cùng thê lương.
Cổ Phong vẻ mặt thờ ơ, trong lòng không chút thương hại. Đối với loại cặn bã này, đừng nói là phế một cái chân, dù có băm vằm vạn đoạn cũng chưa đủ hả giận.
Cậu lại giơ loa lên: "Quách Thiên Bảo, tôi nói lại lần nữa, anh đã bị bao vây, lập tức bỏ vũ khí đầu hàng. Nếu không cái chân còn lại cũng xong đời đấy."
Yến Hiểu Đồng ở bên cạnh cuối cùng không nhịn được, lẩm bẩm: "Sư đệ, cậu cứ bảo hắn bỏ vũ khí, trên người hắn làm gì có vũ khí nào?"
Cổ Phong bỏ loa xuống, đặt ngón tay lên môi, khẽ nói: "Suỵt, lát nữa chị sẽ biết!"
Quách Thiên Bảo đau đớn gào thét quỳ ở đó, như thể không nghe thấy lời Cổ Phong.
Cổ Phong nhíu mày, lại giơ loa lên: "Nisa, bắn thêm phát nữa..."
"Khoan!" Quách Thiên Bảo hét lớn, vội vàng nói: "Tôi đầu hàng, tôi đầu hàng."
Dưới sự bao vây trùng điệp và trọng thương, phòng tuyến tâm lý của Quách Thiên Bảo cuối cùng đã sụp đổ. Hắn giơ cánh tay duy nhất còn lại lên, run rẩy trong không trung, ống tay áo tuột xuống, lộ ra hộp kim châm quấn trên cổ tay. Hắn ngậm vào miệng cắn xé một hồi, hộp kim châm rơi xuống đất.
Cổ Phong khẽ nói với Yến Hiểu Đồng: "Đấy, sư tỷ, thấy chưa, cùng một môn phái, trên người hắn sao có thể không có thứ này. Vừa rồi ai mà xông lên bắt hắn, chắc chắn sẽ bị hắn bắn thành con nhím!"
Yến Hiểu Đồng rùng mình, hỏi tiếp: "Vậy bây giờ thì sao? Chắc có thể lên bắt hắn rồi chứ?"
Cổ Phong lại giơ loa lên: "Quách Thiên Bảo, tôi nói lần cuối, bỏ vũ khí, lập tức đầu hàng, nếu không anh thật sự xong đời đấy! Anh biết đấy, tôi tuy luôn nhân nghĩa, nhưng khi tàn nhẫn lên thì cũng không phải người đâu!"
Ngay khi lời cậu vừa dứt, Phong Hậu ẩn nấp trong bóng tối cũng rất phối hợp bắn thêm một phát.
Quách Thiên Bảo tưởng cái chân còn lại của mình lại gặp họa, không khỏi gào lên một tiếng. Sau khi gào xong mới phát hiện chân kia vẫn bình an vô sự. Kẻ đã bị dọa mất mật này vội vàng nhổ đống kim bạc đang ngậm trong miệng ra, rồi lớn tiếng kêu: "Hết rồi, lần này thật sự hết rồi!"
Đám cảnh sát phía sau thấy vậy, lập tức có vài người muốn tiến lên bắt giữ hắn.
Cổ Phong lại ngăn lại, cướp lấy một chiếc còng tay từ thắt lưng một người, ném mạnh về phía Quách Thiên Bảo, còng rơi ngay trước mặt hắn không lệch một li.
"Quách Thiên Bảo, tự còng mình lại đi."
Yến Hiểu Đồng yếu ớt hỏi: "Hắn chỉ còn một tay, cậu bắt hắn còng thế nào?"
Cổ Phong thản nhiên: "Nếu hắn thực sự muốn đầu hàng, chắc chắn sẽ có cách."
Quả nhiên, Quách Thiên Bảo nhặt còng tay lên, vặn tay ra sau còng một bên cổ tay mình, rồi lại còng bên kia vào mắt cá chân.
Cổ Phong cười: "Thấy chưa, tôi đã bảo hắn có cách mà!"
Yến Hiểu Đồng: "..."
Sau khi Quách Thiên Bảo tự còng mình lại, một nhóm đặc cảnh ùa lên, đè chặt hắn xuống.
Dù hắn đã đứt một cánh tay, phế một cái chân, nhưng không ai dám coi thường hắn. Đây là một tội phạm đặc cấp cực kỳ nguy hiểm và đáng sợ. Để đảm bảo an toàn, đặc cảnh làm theo lời Cổ Phong, không chỉ còng thêm hai chiếc còng tay nữa mà còn tiêm thuốc mê cho hắn.
Chiếc xe áp giải hắn rời đi cũng là loại xe chống cháy nổ, chống đạn chuyên dụng, trên không trung còn có trực thăng áp trận. Thanh Thủy Thiên Chức và Yến Hiểu Đồng cũng đi cùng xe.
Đi cuối đoàn xe là Cổ Phong, bên cạnh cậu ngồi con gái của cựu Giáo hoàng, Sa Lệ Na.
Đến lúc này, Cổ Phong mới có cơ hội quan sát kỹ người đàn bà này, nhưng nhìn kỹ lại, tim cậu không khỏi đập thình thịch.
Theo tài liệu thông tin có được trước đó, người đàn bà này đáng lẽ đã ngoài ba mươi, nhưng vẻ ngoài trông chỉ như mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.
Mái tóc dài tuy là màu vàng nhưng không xoăn tít như phụ nữ nước ngoài thông thường. Ngũ quan thanh tú xinh đẹp cũng không có vẻ sâu hoắm và gồ ghề như phụ nữ phương Tây, nhìn rất dễ chịu.
Cơn mưa phùn vừa rồi đã làm quần áo cô ướt một nửa, dưới lớp áo mỏng, đôi gò bồng đảo trắng ngần tròn trịa thấp thoáng hiện ra, ở giữa còn có một khe rãnh sâu không thấy đáy. Đôi chân dưới lớp váy trắng nõn thon dài, cân đối săn chắc, vạt váy hơi mở khiến ánh mắt người ta không kìm được muốn dán vào bên trong.
Đây, đúng là một người đàn bà đẹp như yêu nghiệt!
Vừa khiến người ta mãn nhãn, vừa nảy sinh những ý niệm rạo rực.
Khí chất quyến rũ, mê hoặc đàn ông này khiến Cổ Phong dấy lên cảm giác quen thuộc.
Cẩn thận nhớ lại, cậu lập tức nhận ra, đúng rồi, chính là Ma Do Phi Mỹ!
Thứ khí chất tỏa ra từ cô ta cũng chính là loại này, có một sức hút không thể cưỡng lại, khiến đàn ông vừa nhìn thấy đã nảy sinh khao khát chinh phục mãnh liệt, không nhịn được muốn đè cô ta xuống, đâm sâu vào cô ta!