"Nhiệm vụ cấp B, chúng ta đã quyết định từ nay về sau sẽ nhận rồi sao?" Trương Nhất Đào trầm giọng hỏi Triệu Mạc Ngôn ở bên cạnh.
"Ý của anh thế nào? Anh cho rằng chúng ta nên nhận không?" Triệu Mạc Ngôn dùng một cành cây tùy ý vẽ lên mặt đất, đầu cũng không ngẩng lên đáp.
"G tiên sinh tung ra thông tin như vậy, thực chất chỉ là lựa chọn giữa việc chúng ta uống rượu mời hay rượu phạt mà thôi. Dù sao chúng ta cũng đang chạy vòng quanh trong trò chơi của ông ta, không thể nào thoát khỏi cây gậy chỉ huy của ông ta được."
"Nếu chúng ta thực hiện nhiệm vụ cấp B, tỷ lệ tử vong sẽ không thể đong đếm được, hơn nữa phần thưởng của chúng ta không thể dùng hết để hồi sinh những người tử trận, anh chắc chắn không phải là đối tượng được ưu tiên hồi sinh. Như vậy, anh vẫn ủng hộ nhiệm vụ cấp B sao?" Triệu Mạc Ngôn dừng cành cây lại, ngẩng đầu nhìn Trương Nhất Đào.
"Cho dù không thực hiện nhiệm vụ cấp B, thì nhiệm vụ lần tới hay thậm chí là nhiệm vụ lần này, ai có thể đảm bảo một trăm phần trăm, không, sáu mươi phần trăm cơ hội sống sót trở về?" Trương Nhất Đào nghĩ thông suốt, thẳng thắn trả lời: "Thách thức nhiệm vụ cấp B đồng nghĩa với việc cả đội ngũ bước vào thời kỳ chạy nước rút, thứ có thể đảm bảo mạng sống cho tôi không phải là một hay hai cơ hội hồi sinh, mà là tốc độ chạy của chính mình!"
"Nếu anh đã nghĩ như vậy, thì ý kiến của cả đội cơ bản có thể thống nhất rồi. Độ khó của nhiệm vụ cấp B tuy nói là tùy người, nhưng chúng ta cũng không thể quá nôn nóng. Bây giờ trước tiên phải nhanh chóng hoàn thiện các chức năng của đội ngũ, anh cứ làm tốt việc của mình đi." Hai nét vẽ cuối cùng, Triệu Mạc Ngôn dường như cũng đã hoàn thành một thứ gì đó, viết kết quả vào cuốn pháp thuật của mình.
Ở phía bên kia, mấy gã đàn ông đang vây quanh một mỹ nhân mặc cung trang đang hôn mê, ánh mắt mấy kẻ này tỏa ra tia sáng khiến người ta lạnh gáy.
"Chúng ta nên xử lý tù binh này thế nào đây?" Vương Kiệt hỏi trước.
"Còn có thể làm thế nào nữa? Thả đi! Nếu không hiểu lầm càng ngày càng lớn, chẳng lẽ lại phải chịu sự truy sát của Thục Sơn suốt một trăm ngày sao? Trốn đi đâu?" Hứa Chinh bực dọc nói.
"Đùa à, thả cô ta thì dễ, hậu quả thì sao?" Vương Kiệt kêu lên: "Mấy tên nhóc này đều là kẻ bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, thả người này, tiếp theo chúng sẽ ép chúng ta giao tên tiên sinh Đói Khát kia ra, chúng ta cũng giao sao?"
"Thật ra... tôi thấy cũng không có gì không được!" Lâm Sâm Lâm cười hì hì nói: "Dù sao cũng là Dịch Thiên Hành muốn ông ta nấu ăn thôi, nấu xong rồi giao ra không phải là được rồi sao! Dù sao đây cũng là thế giới Thục Sơn, không sợ ông ta biến thành quỷ tới chỉ trích chúng ta qua cầu rút ván."
Hai người cùng quay đầu nhìn người đàn ông có vẻ mặt khá trung hậu này, đều cảm thấy so với hắn, linh hồn của mình thuần khiết hơn không ít.
"Chà! Ta khổ luyện trù nghệ bao nhiêu năm, cuối cùng cũng tìm được tri kỷ rồi!" Sau vách núi, một đạo nhân đội mũ cao lớn tiếng cảm thán, ngồi xếp bằng cụng ly cùng Dịch Thiên Hành. Trước mặt hai người là một cái nồi lớn, nước sôi sùng sục, đủ loại gia vị nổi lên chìm xuống vô cùng náo nhiệt.
Cũng đến đây rồi mới biết, hóa ra tu chân cũng có nhiều kẻ thú vị. Ngoài việc nhất tâm đắc đạo phi thăng hoặc xưng bá thiên hạ ra, cũng có người lấy việc du sơn ngoạn thủy làm vui, gọi bạn bè làm thú tiêu khiển. Giống như kẻ tự xưng là tiên sinh Đói Khát trước mắt này, pháp lực đánh nhau chỉ ở mức bình thường, mấy trăm năm công phu đều dành hết vào việc làm sao để nấu nướng những vật phẩm trân quý kỳ lạ kia. Đừng nhìn trong truyền thuyết những thứ này đại bổ thế nào, nhưng ăn uống đâu phải là luyện đan, dược hiệu có tốt đến mấy mà không có sắc, hương, vị, ý, hình thì ai mà ăn thứ đó.
Trong nồi trước mặt sử dụng gà Ngũ Thái Âm Phượng trăm năm và nấm Chính Khí đặc sản Thục Sơn, thêm hai mươi bốn vị trân liệu, dùng lửa nhỏ hầm chín. Những người khác trong đội Man Châu đều chỉ nếm một miếng rồi mặt mày khổ sở đi ra ngoài—thứ này không phải là đắng bình thường. Không những đắng mà còn chua, không những chua mà còn chát, tóm lại không phải là thứ con người có thể nuốt trôi. Thế nhưng Dịch Thiên Hành lại cảm thấy trong đó rất có ý vị, tuy hiện tại điều chế chưa đúng cách, nhưng trong đó đã lộ ra chút ý tứ phi phàm, tế bào mỹ thực của mình cũng ẩn ẩn dao động. Thực khách giỏi nhất định phải đi đôi với đầu bếp giỏi, khoảnh khắc đó Dịch Thiên Hành đã khẳng định, người này có lẽ chính là đối tác định mệnh của mình.
"Trong truyền thuyết có món ăn nổi tiếng Phượng Hoàng Trấn Thần Chi, được coi là mỹ vị đệ nhất thiên hạ. Cổ phương tuy đã tàn khuyết không đầy đủ, nhưng ta dốc tâm huyết trăm năm cũng đã khôi phục được tám chín phần, chỉ tiếc Phượng Hoàng chim thần dũng mãnh khó bắt, còn Tuyết Sơn Vạn Niên Chi lại là thứ không cầu mà được, biết làm sao đây, biết làm sao đây!" Tiên sinh Đói Khát tửu lượng không cao, uống hai chén đã đỏ mặt tía tai, vươn tay đập vào đá than thở mình mang trong người kỹ năng giết rồng nhưng không có rồng để giết, đúng là bi kịch lớn nhất đời người!
Chim Phượng Hoàng sao? Thật, đúng là trùng hợp thật đấy! Dịch Thiên Hành không nói gì, uống cạn chén rượu.
Trong một chỗ trũng ở phía khuất gió ngoài núi, Đường Nhã dường như không có xương cốt nằm đó chợp mắt, bên cạnh cô là người mới Đoàn Phi, cô ta không dám vừa ngủ vừa canh gác.
"Này, chị Đường Nhã, nghe nói chị trước kia từng có một bạn trai? Là người như thế nào vậy?" Đoàn Phi phải tìm chủ đề, nếu không chính mình cũng sắp ngủ gật rồi.
"Bạn trai? Không có bạn trai nào cả? Từ trước đến nay chỉ có một tên hoa tâm Dịch Thiên Hành thôi!" Đường Nhã kinh ngạc ngẩng đầu lên.
"Nhưng chẳng phải em nghe Trương Nhất Đào nói, chị và người tên Long Soái kia suýt chút nữa là kết hôn rồi sao?" Đoàn Phi vô cùng ngạc nhiên.
"Ồ, hắn ta à!" Đường Nhã dường như mới hiểu Đoàn Phi đang nói đến ai, lắc lắc đầu: "Quan hệ của chúng tôi không phải là người yêu, mặc dù nhìn rất giống. Thực tế nếu không có Dịch Thiên Hành, chúng tôi kết hôn sống với nhau cả đời cũng khá tốt, nhưng thực tế, chúng tôi quả thực không phải là người yêu."
"Không hiểu nổi!" Cái đầu nhỏ của Đoàn Phi toàn là sự mờ mịt: "Hai người dựa dẫm, tin tưởng nhau đến mức sắp kết hôn rồi, không phải người yêu thì là gì?"
"Là..." Thật ra mỗi lần Đường Nhã giải thích vấn đề này với người khác đều rất đau đầu, tiện tay vẽ một vòng tròn giữa không trung: "Giống như một vòng tròn hoàn chỉnh bị gấp làm hai nửa, chúng tôi mỗi người là một nửa của đối phương. Nhưng về bản chất, chúng tôi là một thể."
Đoàn Phi không những không hiểu, mà còn càng lúc càng choáng váng.
Bắc Kinh, tứ hợp viện.
"Cô nàng Manh Thủy này, lại gây chuyện cho ta!" Trần Hiểu Linh có chút đau đầu ôm trán: "Cô ta nói phân thân của chủ nhân đã bị cô ta giết, nhưng lại chết mà sống lại. Cô ta sẽ không ra tay nữa, để Bạch Viêm đến tiếp quản."
"Rốt cuộc Thủy Ngân Thủy này có lai lịch gì vậy? Chỉ có cô ta là chảnh nhất, ngay cả lời dặn của chủ nhân cũng dám không nghe!" Thiếu nữ cương thi phẫn nộ nói.
"Cô ta... thôi, không nói đến cô ta nữa. Dù sao việc này giao cho Bạch Viêm, ta không tin vận may của phân thân đó có thể bảo vệ hắn cả đời. Còn nữa," Trần Hiểu Linh lật cuốn sổ, đó là từng việc từng việc cần phải xử lý: "Cách đây không lâu không phải có một thằng nhóc đắc tội với chủ nhân sao, chủ nhân cho hắn hai tháng để tìm chỗ dựa, dường như hắn đã tìm được rồi. Xem ra đạo sĩ Mao Sơn không tin tà, muốn đến làm chỗ dựa."
"Mao Sơn? Đó chẳng phải là một trong những quan lộ sao? Chủ nhân không phải đã tạm thời hòa bình với họ rồi sao, không sao chứ?"
"Việc này là ân oán cá nhân, không liên quan đến thỏa thuận trước đó."
"Ý em là những kẻ chính đạo đó chưa bao giờ biết xấu hổ, miệng nói là ân oán cá nhân, đến lúc đó mười phần tám chín vẫn là biến thành đánh hội đồng!" Thiếu nữ cương thi bất bình.
"Hừ, chủ nhân ký thỏa thuận hòa bình này với họ là vì sợ phiền phức, nói đến đánh nhau, Tiểu Ngọc à, tuy em theo chủ nhân chưa lâu, nhưng em đã bao giờ thấy ông ấy sợ chưa? Ông ấy chỉ sợ không có đối thủ thôi!" Giọng Trần Hiểu Linh tuy không cao, nhưng trong giọng điệu lại toát ra vẻ tự hào và kiêu hãnh.
"Cũng phải, vậy chúng ta làm sao đây?" Tiểu Ngọc phấn khích hỏi.
"Tiên lễ hậu binh, gửi thư cho Mao Sơn. Nếu họ cố chấp muốn làm chỗ dựa cho tên ngốc đó, ngày kia chúng ta đi san phẳng núi đó!"
"Tiên lễ hậu binh? Đây là phong cách của chủ nhân sao?"
"Không!" Trần Hiểu Linh quay đầu nhìn cô: "Đây là phong cách của ta!"
Lời vừa nói đến đây, cánh cửa phía sau vang lên tiếng cọt kẹt, cô nàng ngoại quốc kia đẩy cửa đi ra.
Nhìn thấy người đã từng ác chiến một trận với mình rồi bắt sống mình, đồng tử Philiya co rút mạnh, thần kinh bản năng cảnh giác, nhưng ngay sau đó lại phản ứng lại, điều này hoàn toàn không cần thiết.
"Muốn đi rồi sao? Cửa lớn ở đằng kia!" Trần Hiểu Linh vươn tay chỉ vào cửa sân, cúi đầu lại nhìn cuốn sách của mình.
"Các người, cứ thế thả tôi đi?" Philiya đến tận bây giờ vẫn khó mà tin được.
"Không lẽ còn muốn giữ cô lại ăn cơm sao?" Trần Hiểu Linh cười lạnh một tiếng, ngẩng đầu nhìn cô: "Cô tưởng chúng tôi là tổ chức buôn người bắt cóc thiếu nữ, hay là tưởng chủ nhân của chúng tôi là kẻ biến thái cuồng dâm? Hai tháng nay đều là các người quấn lấy chúng tôi như kẹo mạch nha, đừng có đảo lộn trắng đen!"
"Nhưng mà..." Philiya cũng không "nhưng mà" nổi nữa. Trong quan niệm của cô, mình rơi vào tay thế lực hắc ám như vậy, không biết sẽ phải chịu đựng sự chà đạp lăng nhục như thế nào. Tra tấn thể xác cũng không đáng sợ, đáng sợ nhất là bị sức mạnh hắc ám làm vẩn đục linh hồn, đọa lạc trở thành nô bộc của ác ma giống như họ. Khi ba người phụ nữ lui ra ngoài tối qua, để lại mình cô với người đàn ông đó, nhìn pháp khí đầy sức mạnh hắc ám ở nơi đó, có một khoảnh khắc cô gần như đã tuyệt vọng. Thế nhưng suốt cả đêm sau đó lại... thật khó tin.
"Sao thế? Định ở lại làm nữ bộc của chủ nhân rồi à?" Thiếu nữ cương thi đầy ẩn ý nhìn cô.
Chuyện không bao giờ có thể xảy ra! Philiya lắc mạnh đầu ném những tư tưởng lộn xộn ra khỏi đầu. Cùng lắm là bị họ chơi trò mèo vờn chuột một lần, đã đến bước đường này rồi, thì còn có gì quan trọng nữa. Cô sải bước đi về phía cửa, khi một chân trong cửa một chân ngoài cửa, Trần Hiểu Linh đột nhiên lên tiếng gọi cô lại. Trong khoảnh khắc, xiềng xích trừng phạt lại xuất hiện trên tay Philiya từ hư không, dù là chống cự vô ích cô cũng sẽ không bó tay chịu trói, mặc người xâu xé.
"Không cần căng thẳng, chỉ là nói với cô một câu." Trần Hiểu Linh điềm tĩnh và tự tin nói: "Đã chủ nhân đã để mắt đến cô, thì cô chắc chắn sẽ lại quay về đây, cam tâm tình nguyện trở thành nô bộc của ngài."
Nhàm chán! Thiên sứ của Thánh Giáo mang theo đầy bụng lửa giận và nghi hoặc, rời khỏi hang ổ của Ma Vương.
"Cô ta dường như không tin đâu! Lần này chủ nhân lại định dùng thủ đoạn gì đây?" Thiếu nữ cương thi như thể không chịu ngồi yên, nhảy nhót xung quanh chiếc ghế nằm của tổng quản.
Trần Hiểu Linh dùng cuốn sách gõ nhẹ lên đầu cô: "Tự mình động não đi, nhắm vào tính cách và bối cảnh của cô ta, sự việc đã quá rõ ràng rồi."
"Chủ nhân!" Hai người đang nói chuyện, Yến Huy Hoàng cũng đã từ phía sau đi ra.
"Hôm nay có việc gì bắt buộc không?" Người đàn ông xoa đầu thiếu nữ, nhưng lời lại là nói với Trần Hiểu Linh ở bên cạnh.
"Hai tháng trước chủ nhân từng tha cho một kẻ mạo phạm ngài, nói cho hắn thời gian tìm chỗ dựa. Bây giờ thời hạn đã đến, Mao Sơn nguyện đứng ra làm chỗ dựa cho hắn. Tôi đã gửi thư qua đó phối hợp xử lý việc này lần cuối, nhưng nghĩ lại cũng chỉ là tận nhân sự thôi.
Mao Sơn cũng là đại phái trên quan lộ, tôi chuẩn bị điều cả Manh Thủy và Bạch Viêm về để chuẩn bị sai bảo."
"Không cần đâu." Mắt Yến Huy Hoàng hơi đỏ, dường như đêm qua rất vất vả, nhưng tinh thần vẫn tràn đầy, nghe lời của Trần Hiểu Linh lại càng thêm hứng thú: "Thuật nuôi thi của Mao Sơn rất có bài bản, chỉ là duyên phận chưa tới nên vẫn chưa có cơ hội chiêm ngưỡng. Bạch Viêm và Thủy Ngân Thủy đều có việc của mình, việc của Mao Sơn mình tôi là đủ rồi."
"Dù sao Mao Sơn cũng là đại phái danh tiếng lâu đời, hơn nữa đến lúc đó không biết ở đó có phải chỉ có một phái họ hay không, với thân phận của ngài, dù xảy ra chuyện tám phái vây đánh cũng không có gì lạ. Nếu không muốn điều động Bạch Viêm bọn họ, vậy thì tôi đi cùng ngài." Trần Hiểu Linh kiên trì nói.
"Nghe cô nói vậy cũng đúng, vậy tôi mang theo Tiểu Ngọc đi!" Yến Huy Hoàng thản nhiên nói, tổng quản nhất thời câm nín. Cô cương thi nhỏ này hơn một năm trước mới được chủ nhân đào từ dưới đất lên, tuy có năm trăm năm đạo hạnh, nhưng căn bản không phải là người để đánh nhau, thực sự xảy ra nguy hiểm gì thì hoàn toàn là một gánh nặng. Chủ nhân nói vậy là không vui vì mình nghi ngờ thực lực của ngài, người đàn ông này trong những chuyện này cố chấp y như một đứa trẻ, Trần Hiểu Linh cũng chỉ đành hiểu chuyện không nói thêm gì nữa.
"Vậy đợi sau khi Mao Sơn hồi thư tôi sẽ đi đặt vé máy bay, trước đó thì ngài vẫn nên ngủ một giấc thật ngon đi!"
Yến Huy Hoàng gật đầu xoay người, Tiểu Ngọc kéo kéo tay áo ngài thấy ngài cũng không phản đối, phấn khích ôm lấy cánh tay chủ nhân, nhảy chân sáo đi theo vào trong nhà.
"Ta dường như đang dẫn theo một đám trẻ con, đứa nào cũng phải dỗ dành!" Trần Hiểu Linh cười khổ sở, việc của Thanh Phấn, vẫn phải giao cho Bạch Viêm thôi.
"Tiểu Thanh hiện tại làm việc ở đâu vậy?" Nhà họ Lâm, trên bàn cơm Lâm lão tiên sinh nhìn Thanh Phấn bằng ánh mắt dò xét. Tuy ánh mắt không có trọng lượng, nhưng người sau lại cảm nhận được áp lực.
"Hiện tại buổi tối con làm huấn luyện viên tập luyện tại một phòng tập quyền anh, ban ngày đọc sách lịch sử." Thanh Phấn cẩn thận trả lời, hoàn toàn không thấy vẻ tự tại khi đối mặt với Lâm Thiến.
"Đọc lịch sử thì tốt, nhưng phải chú ý đọc cái đại lược, quan trọng nhất là hiểu được đoạn lịch sử đó giúp ích và cho bài học gì đối với hiện tại, đối với con, tuyệt đối đừng sa vào bẫy chữ nghĩa đấy!" Lâm lão tiên sinh nghiêm túc răn dạy: "Giống như rất nhiều người thích tranh luận về tính ngẫu nhiên của các đoạn lịch sử. Kết cục của lịch sử đã là sự thật khách quan, dù cho sự kiện ngẫu nhiên nào dẫn đến sự thật này, thì đây cũng đã là kết cục rồi. Đọc lịch sử là để nhảy ra khỏi lịch sử, làm những giả thuyết kiểu 'nếu Ngô Tam Quế không cầu viện quân Thanh', thỉnh thoảng tự giải trí thì không sao, nhưng nếu coi chúng là thật thì chính là bị lịch sử trói buộc. Diễn tập sa bàn và suy nghĩ vớ vẩn tuyệt đối không phải là một chuyện."
"Vâng!" Thanh Phấn gật đầu liên tục, những lời tương tự cũng từng nghe Lâm Thiến nói. Học lịch sử dễ khiến người ta sinh ra cảm giác ưu việt, cảm giác cao siêu hơn học bất kỳ kỹ năng nào khác. Giống như khiêm tốn và giả tạo rất giống nhau, sự kiêu ngạo có nội hàm và sự cuồng vọng vô tri thường cũng dễ khiến người ta không phân biệt được với nhau, cho nên mỗi ngày tự kiểm điểm ba lần là rất cần thiết.
"Choang!" Đang nói chuyện tay Thanh Phấn run lên, đũa rơi xuống đất. Cú đấm của Thủy Ngân Thủy gây ra tổn thương cho cơ thể suốt một ngày một đêm vẫn chưa hoàn toàn tiêu trừ, thỉnh thoảng cơ thể vẫn còn chuột rút run rẩy, có thể nhặt lại được một mạng dưới tay cô ta, vận may này cũng không phải là bình thường rồi.
Lâm Thiến nhìn gã đang run rẩy này một cái, nhét đũa của mình vào tay hắn, tự mình đứng dậy đi vào bếp lấy đũa mới.
Lâm lão tiên sinh nhìn rồi cười ha hả, con gái đối với thằng nhóc này xem ra đúng là có ý. Tuy hiện tại hắn không làm ăn ra gì, theo ánh mắt thế tục mà nhìn có thể nói là không có chỗ nào tốt. Nhưng tri thức trí tuệ có thể học hỏi, kinh nghiệm năng lực có thể mài giũa, chỉ có tâm tính phẩm hạnh của con người là bẩm sinh, không thể cưỡng cầu, cũng không thể sửa đổi. Đây cũng là lý do các bậc tiên hiền khi chọn người thỉnh thoảng bỏ qua một số người công thành danh toại, ngược lại lại dành ánh mắt ưu ái cho những người tạm thời chưa có công danh.
Ngày xưa thái úy Đông Tấn Hi Giám đến nhà họ Vương chọn rể, con cháu nhà họ Vương biết tin, ai nấy đều lấy ra mặt đẹp nhất của mình. Hoặc là lắc đầu ngao ngán ngâm thơ vịnh từ, hoặc là vung bút múa mực viết chữ, chỉ có một người, nằm ngủ trên giường phía đông, đang say giấc nồng. Hi Giám lại khẳng định đứa trẻ này có tính cách chân thật, tương lai tất có thành tựu, nên đã gả con gái cho hắn. Người này chính là Vương Hy Chi, đây cũng chính là điển tích "Đông Sàng Khoái Tế".
Thanh Phấn người này nhìn ra là thiên tính quang minh chính trực, tâm hồn khoáng đạt, chỉ cần không đi nhầm đường, sau này cũng sẽ có chỗ đứng. Người quang minh chính trực mới có thể kiên định lập trường của mình, dùng thái độ lạc quan tích cực đối mặt với mọi khó khăn. Người tâm hồn khoáng đạt mới có thể dung nạp trăm sông, hóa vô thành hữu, đây là căn cơ để người ta lập thế.
Nghĩ đến đây ông đột nhiên lại nhớ đến người thanh niên tên Yến Huy Hoàng kia, mình chưa từng thấy người nào bá khí, kiêu ngạo như vậy, người này dường như sinh ra là để tồn tại cho việc thách thức thế giới. Con gái mình cũng rất kiêu ngạo, nếu thế giới không giống như cô nghĩ, cô dám nói là thế giới sai, mà muốn cải tạo thế giới. Nếu đổi thành người đàn ông đó, hắn e là sẽ nói, trên thế giới toàn là phường tầm thường, cười nhạt một cái, hoàn toàn không thèm chứng minh điều gì cả.
Thanh Phấn và hắn rõ ràng là hai người không liên quan đến nhau, tại sao mình lại cảm thấy họ có chút giống nhau nhỉ? Lâm lão tiên sinh thầm lắc đầu, có lẽ là mình nghĩ nhiều rồi.
Sau bữa cơm hai người Lâm, Thanh đi đến khuê phòng của Lâm Thiến, Lâm Thiến công khai đưa tin tức "Bản thân có một phần ba long khí, muốn mua thì nhanh tay" lên internet. Mặc dù người bình thường chỉ coi đây là một trò đùa không mấy cao minh, nhưng người hữu tâm tự nhiên sẽ hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đây chính là kế hóa bị động thành chủ động.
Thanh Phấn hiện tại thế đơn lực bạc, căn bản không thể đơn độc đối phó với các thay đổi của các thế lực sắp tới, lựa chọn duy nhất chỉ có mượn lực, hay nói thẳng ra là, đứng đội, chọn chỗ dựa! Thông thường thế lực phe chính đạo sẽ tương đối bình thường hóa, chuyện ám sát hai lần cách nhau một tháng không mấy đáng tin như vậy chắc không phải do họ làm, chọn nương tựa họ tuy cũng có rủi ro, nhưng so sánh hai cái hại thì chỉ đành chọn cái nhẹ hơn.
Lâm Thiến ngồi trên ghế thao tác máy tính gửi tin tức, Thanh Phấn đứng phía sau nhìn. Lúc này đang là giữa mùa hè, đại tiểu thư Lâm chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng manh, cúc áo còn mở rất cao, Thanh Phấn vốn dĩ đúng là đang nhìn máy tính, nhưng nhìn nhìn, ánh mắt không tự chủ được mà trượt xuống từ cổ áo.
Quả nhiên trắng trẻo mịn màng, vừa đầy đặn vừa vươn cao.
"Á!" Thanh Phấn đột nhiên ôm mắt kêu thảm thiết, Lâm Thiến quay người lại, trong tay không biết từ lúc nào đã cầm một chai xịt gì đó, không chừng chính là bình xịt chống yêu râu xanh trong truyền thuyết.
"Lưu manh! Mình biết ngay là sẽ làm chuyện hạ lưu gì đó mà!" Lâm Thiến ngồi trên ghế, xoay người nhìn phía sau cười đắc ý.