"Chủ nhân..."
Từ này hàm ý quá đỗi sâu xa! Đầu óc Thanh Phấn không cần phải lục lọi, vô số tiểu thuyết về chủ đề điều giáo đã tuôn trào ra như suối. Chẳng lẽ hậu cung đầu tiên của mình lại ứng nghiệm trên người cô nàng Thủy Ngân này? Người ta vẫn thường nói, trời cho không lấy, tất có tai ương!
"Lau miệng đi, nước miếng chảy ra rồi kìa!" Lâm Thiến lên tiếng trêu chọc kẻ đang hồn xiêu phách lạc nào đó.
Thanh Phấn giật mình, đưa tay áo quệt miệng, nhưng chẳng có gì cả. Rõ ràng là bị Lâm Thiến lừa rồi. "Tôi chỉ đang nghĩ tối nay ăn gì thôi mà," Thanh mỗ cố gắng biện minh.
"Dù sao tối nay anh cũng không được ăn cô bé đó đâu!" Lâm Thiến vẫn không tha cho anh, châm chọc thêm một câu rồi nói tiếp: "Nhưng cô ta có vẻ là một người rất bình tĩnh. Việc cô ta nhận nhầm người chứng tỏ chủ nhân của cô ta thực sự rất giống anh. Anh có anh em gì không?"
Đúng vậy! Thanh Phấn đột nhiên nhớ ra một chuyện. Mặc dù khả năng này chỉ là một phần vạn, nhưng nếu không thử thì có lẽ sẽ bỏ lỡ cơ hội mong manh đó.
"Cho tôi mượn điện thoại chút." Thanh Phấn cố nén sự xao động trong lòng, mượn điện thoại rồi bấm một dãy số quen thuộc.
"Xin chào, đây có phải nhà của Thanh Hồng Quân không?"
"Không phải, nhà này họ Nhan, nhầm số rồi."
"Khoan đã, các người chuyển đến đây từ khi nào? Người ở trước đây có phải họ Thanh không?"
"Tôi sống ở đây hơn hai mươi năm rồi! Tít—" Đầu dây bên kia cúp máy.
Cũng tốt, cũng tốt, không phải thì tốt. Dù khả năng một phần vạn kia không xảy ra, nhưng Thanh Phấn lại có vẻ thở phào nhẹ nhõm.
"Tôi không có anh chị em, không cha không mẹ, giờ như trẻ mồ côi vậy." Thanh Phấn đưa điện thoại trả lại cho Lâm Thiến, giọng hơi khàn đi. Lâm Thiến nhận lấy điện thoại, tinh tế không hỏi thêm câu nào.
Lúc đi là đi bộ, nếu đi bộ về nữa thì trời đã tối. Hai người lên xe buýt, Lâm Thiến có thiên phú làm không khí trở nên sống động, chút bóng tối trong lòng Thanh Phấn nhanh chóng bị xua tan.
Xe buýt luôn là một trong mười thánh địa chen lấn đông đúc nhất Trung Quốc. Đúng lúc tan tầm, mới đi được hai bến mà cả toa xe đã chật ních người. Đáng sợ hơn là ở mỗi trạm dừng vẫn còn vô số người đang chờ để chen lên.
Thanh Phấn và Lâm Thiến đứng tựa vào thanh vịn ở phía trong. Lâm Thiến dựa lưng vào ghế, đối diện với cửa sổ. Thanh Phấn đứng trước mặt cô, một tay nắm lấy lưng ghế, một tay nắm thanh vịn, "giam giữ" người đẹp vào trong. Dù dòng người có chen lấn thế nào cũng không ai có thể vượt qua được "phòng tuyến Maginot" nhỏ bé này.
Trên đường đi cũng có một gã không biết điều nhìn thấy mỹ nhân ở đây — bộ đồ QQ của Lâm Thiến thực sự quá bắt mắt — nên cố gắng chen vào. Nhưng tiếc thay, tay của người bên cạnh cô cứ như đúc bằng sắt, gã gần như đổ cả thân người lên mà chẳng thấy tay anh lay động lấy một chút. Gã đàn ông chuyên sàm sỡ ngẩng đầu lên với vẻ vừa xấu hổ vừa bực bội, chạm ngay vào ánh mắt giễu cợt của Thanh Phấn. Xét về vóc dáng, cả hai có lẽ ngang ngửa, nhưng sự chênh lệch về sức mạnh tạo ra sự chênh lệch về lòng tin, cuối cùng phản ánh thành sự chênh lệch về khí thế. Đối mắt chưa đầy hai giây, gã kia đã mất tự nhiên quay mặt đi, không thể nhìn thẳng vào đối phương.
"Bạn học Thanh, anh trả lời thật cho tôi một câu!" Chứng kiến một màn kịch nhỏ, Lâm Thiến đột nhiên lên tiếng.
"Mời cô giáo Lâm nói." Thanh Phấn cũng thu hồi ánh mắt khỏi gã xui xẻo kia.
"Anh có nghĩ rằng giữa nam và nữ có thể tồn tại tình bạn hoàn toàn trong sáng không?"
"Tất nhiên là không thể!" Thanh Phấn trả lời chắc nịch: "Trừ khi gã đàn ông đó không coi người phụ nữ kia là phụ nữ!" Đây là lời Cổ Long nói, một trong số ít những câu danh ngôn võ hiệp mà Thanh Phấn ghi nhớ.
"Vậy anh có coi tôi là phụ nữ không?" Đây có lẽ mới là câu hỏi thực sự mà cô muốn hỏi.
Bị Lâm Thiến hỏi vậy, Thanh Phấn cũng bắt đầu thấy lạ. Trước khi xuất phát, anh nghĩ rằng mình sẽ xây dựng một hậu cung khổng lồ, dù chỉ là ảo tưởng vớ vẩn không phải thật, nhưng anh tuyệt đối không phải kẻ bất lực. Ngay cả khi nhìn thấy một cô gái đấm bốc thanh tú lúc nãy, anh còn nảy sinh ý niệm, tại sao đối mặt với mỹ nhân ngay trước mắt suốt hai ngày nay mà mình lại chưa từng ảo tưởng lần nào? Điều này thực sự không giống anh chút nào.
"Cô đang ám chỉ muốn tôi chinh phục cô sao?" Không tìm được manh mối, Thanh Phấn đành nói càn để lái hướng câu chuyện.
"Nằm mơ đi!" Lâm Thiến liếc anh một cái: "Chỉ là thấy lạ thôi. Ngay cả cô nhóc kia mà anh còn nảy sinh ý đồ xấu, nhưng với tôi lại chẳng có chút cảm giác nào. Là do tôi không có sức hút hay là khẩu vị của anh đặc biệt?"
Thanh Phấn đổ mồ hôi hột, ngự tỷ QQ quả nhiên lợi hại, những lời như vậy mà cô nói ra không hề lắp bắp lấy một tiếng. Nên nói cô tự tin quá mức hay sao đây? Nhìn khuôn mặt trái xoan với đôi lông mày thanh tú của Lâm Thiến, Thanh Phấn thấy mình chẳng có chút ý niệm muốn "đè" cô, nhưng hứng thú muốn trêu chọc cô lại cao ngút trời. Điều này hơi giống một con mèo anh từng nuôi, rất thích nó, rất muốn trêu chọc nó bất cứ lúc nào, nhưng chẳng ai lại đi nghĩ đến chuyện "đè" một con mèo cả!
Đây là cái phép so sánh vớ vẩn gì thế này! Thanh Phấn vội vã ném những tư tưởng không đâu ra khỏi đầu, bóp méo cơ mặt thành một khuôn mặt cười của kẻ xấu, cúi người ghé sát đầu lại gần.
Lâm Thiến cảnh giác lấy tay chặn miệng anh lại: "Tôi cảnh cáo anh, không được nói câu đó nữa, nếu không thì tự chịu hậu quả!"
"Ý cô là, ngoài câu đó ra thì làm gì cũng được?" Thanh Phấn trưng ra bộ mặt vô lại của nam chính trong tiểu thuyết. Lạ thay, đây là lần đầu tiên trong đời anh làm chuyện này, nói lời này. Nếu đổi lại là người khác, có đánh chết anh cũng không làm nổi. Nhưng cứ đối diện với Lâm Thiến, anh lại cảm thấy thư giãn đến mức không thể thư giãn hơn.
"Mơ đi!" Lâm Thiến cười đẩy đầu Thanh Phấn về vị trí cũ. Gã đàn ông sàm sỡ bên cạnh thấy đôi nam nữ này liếc mắt đưa tình, lập tức cảm thấy trong miệng chua loét — nếu mình cũng có cô bạn gái xinh đẹp như vậy, có bị điên mới đi xe buýt để sàm sỡ. Thế đạo này đúng là bất công, gã kia không phải phú nhị đại thì cũng là quan nhị đại, phụ nữ xinh đẹp đều bị bọn họ chiếm hết. Những người bình thường như mình, cả đời này chẳng có hy vọng gì!
Đêm dần khuya, Thanh Phấn và Lâm Thiến vẫn đang tản bộ trên một con đường khá vắng vẻ. Đây tất nhiên không phải biểu hiện của việc tình cảm hai người đột nhiên sâu đậm, mà chỉ là Lâm Thiến muốn xem có thể dụ bọn đua xe ra để giải quyết dứt điểm chuyện này hay không. Kết quả thực tế chứng minh cô đã đánh giá quá cao tốc độ tình báo của bọn chúng, đã đến mười rưỡi đêm mà chẳng tên xui xẻo nào đâm đầu vào. Ngay khi hai người vừa định quay về trường, một tình tiết nhỏ đã xảy ra.
"Anh trai, mua hoa cho bạn gái đi ạ!" Một cô bé trông như học sinh cấp hai, xách một giỏ hoa hồng chặn đường hai người. Mặc dù ngày 14 tháng 2 đã qua lâu, nhưng chuyện bán hoa này chẳng phân biệt mùa vụ hay giờ giấc. Cô bé trông ăn mặc chỉnh tề, không giống người bán hoa chuyên nghiệp, ngược lại có khả năng là gia đình khá giả cho ra ngoài trải nghiệm cuộc sống. Giờ khuya khoắt thế này, có khi người lớn trong nhà đang đứng gần đó theo dõi cũng nên.
Bán hoa chặn đường tình nhân là tốt nhất, đằng trai dù thế nào cũng phải mua một bông. Thanh Phấn bất lực quay đầu nhìn Lâm Thiến, người sau đang nhìn anh với vẻ đầy mong đợi, rõ ràng không có ý định làm rõ mối quan hệ của hai người, mà cố tình muốn Thanh Phấn tặng một bông hồng.
Thanh mỗ cười khổ, túi tiền của mình trống rỗng như phe vô sản, lấy gì mà mua hoa chứ. Đại tiểu thư Lâm này đúng là cố tình làm khó. Đột nhiên anh thấy những người được cường hóa từ thế giới Chủ Thần thực ra khá vô dụng, trừ khi có thể nhẫn tâm rút dao chém chết cô bé này, hoặc có khả năng lừa gạt gì đó, nếu không thì dù sức mạnh có cường đại đến đâu cũng không thể tay không bắt giặc mà "mua" được một bông hồng. Chuyện nhỏ nhặt thế này mà cũng không làm được, thế giới Chủ Thần đúng là một nhà máy chuyên sản xuất phế vật!
Trong bụng không ngừng chửi bới Chủ Thần vô tội, nhưng ánh mắt lại dáo dác tìm kiếm xung quanh. Đây không phải kỹ năng được Chủ Thần cường hóa, mà là cách ứng biến đã tự nhiên hình thành.
Đột nhiên thấy một vỏ lon nước ngọt trống không bên đường, không biết là kẻ nào vứt bừa bãi ở đây, mắt Thanh Phấn sáng lên, lập tức nảy ra ý tưởng. Nhớ lại từng đọc một cuốn tiểu thuyết, nam chính cũng trong tình trạng tay trắng bị ép phải trả tiền cho một bữa tiệc lớn, kết quả gã đó dùng dao ăn gia công một chiếc ly thủy tinh thành tác phẩm nghệ thuật, dùng thứ đó để thanh toán hóa đơn. Dù mình không có tay nghề đó, nhưng thứ cần thanh toán bây giờ cũng không phải bữa tiệc lớn gì, có lẽ có thể thử một phen.
Hai người phụ nữ, một lớn một nhỏ, cứ thế nhìn Thanh Phấn hí hửng nhặt cái vỏ lon sắt về, sau đó thấy anh vẫy tay bảo cả hai cùng ngồi xổm xuống, nói là muốn biểu diễn tiết mục. Tiếp đó, họ thấy anh tay không xé vỏ lon sắt thành một tấm sắt hình vuông, rồi vừa gấp vừa xé, vứt đầy đất vụn sắt, cuối cùng hai tay mở ra, thế mà lại là một bức tranh cắt giấy chữ "Hỷ"!
Cô bé vỗ tay tán thưởng ngay tại chỗ, nói ra cũng đáng thương, đây là lần đầu tiên cô bé thấy người tay không xé tranh cắt giấy, huống hồ lại là tranh cắt giấy bằng tấm sắt.
"Tôi dùng cái này đổi lấy một bông hồng với em, được không?" Thanh Phấn có chút thăm dò hỏi, thực ra thành hay không anh cũng không chắc chắn trong lòng.
Cô bé gật đầu liên tục, gia cảnh cô bé khá giả không thiếu tiền, giỏ hoa này bán không phải vì tiền mà là vì lòng tin, có người mua là thắng lợi, tiền nhiều tiền ít không quan trọng. Cô bé nhận lấy bức tranh cắt giấy, hào phóng tặng cho Thanh Phấn chín bông hồng.
Lâm Thiến nhận lấy chín bông hồng đỏ thắm mà Thanh Phấn đưa cho với vẻ đắc ý như dâng bảo vật, cười dịu dàng nói: "Anh tặng cô bé đó bức tranh cắt giấy chữ 'Hỷ', anh bảo người ta dán vào đâu?"
"Cái này..." Nụ cười của Thanh Phấn cứng đờ lại một chút: "Tay nghề gia truyền, ông nội chỉ dạy tôi xé đúng chữ này thôi!"
Đêm đó, Lâm Thiến ôm chín bông hồng về ký túc xá, bạn cùng phòng kinh ngạc đến mức suýt chút nữa cắn phải lưỡi. Chuyện hoa khôi khoa tiếng Trung cuối cùng cũng có bạn trai thậm chí chưa đợi đến sáng đã có vô số miệng tai truyền tin cho nhau.
Ba giờ sáng, Thanh Phấn đang ngủ mơ màng thì bị ba người cùng phòng lay tỉnh. Ba người với tám con mắt trong đêm tối phát ra ánh sáng xanh như sói, Thanh Phấn suýt nữa giật mình thót tim.
"Chúng tôi coi thường anh rồi!" Gã lùn cười lạnh.
"Không ngờ anh ra tay nhanh thế!" Gã bạn người Đông Bắc cũng lạnh lùng nói.
"Tôi bây giờ nghi ngờ sự kiện KFC kia có nước trong đó không?" Gã đeo kính đẩy gọng kính, ba anh em cùng một biểu cảm.
"Khoan đã, các cậu có phải hiểu lầm gì rồi không?" Thanh Phấn phát hiện hoàn cảnh của mình có vẻ không ổn. Nếu ngay cả ba thằng nhóc này cũng thế này, khó mà nói ngày mai mình sẽ gặp tình huống gì dưới chân tòa ký túc xá. Có khi chẳng đợi đến ngày mai, giờ này ngoài cửa phòng có khi đã mai phục năm trăm đao phủ, chỉ đợi ném chén làm hiệu là xông vào.
"Hiểu lầm?" Gã đeo kính hừ lạnh: "Bên ký túc xá nữ đã truyền tin sang rồi, chín bông hồng của Lâm Thiến là do anh tặng đúng không?"
"Cái này... đại diện cho cái gì sao?" Đây không phải Thanh Phấn giả ngốc không biết ý nghĩa của hoa hồng, chỉ là trong xã hội hiện đại, vài bông hoa chẳng đại diện được bao nhiêu thứ. Hơn nữa, dù lùi một vạn bước, cho dù mình thực sự đang theo đuổi Lâm Thiến, thì ba thằng nhóc này cũng đâu có ý định theo đuổi cô ấy, sao lại phản ứng dữ dội với mình thế?
"Anh có biết không? Lâm Thiến chưa bao giờ nhận hoa của nam giới! Ba năm nay, người ở khoa chúng tôi đâm đầu vào tường hay đứng nhìn từ xa đã có thể lập thành ba đội bốn mươi người rồi. Cứ tưởng không biết cô ấy sẽ chọn người có tiêu chuẩn cao đến mức nào, cuối cùng chỉ trong hai ngày lại rơi vào tay một người ngoài khoa, ngoài trường, ngoài tỉnh như anh. Anh bảo chúng tôi nên nghĩ thế nào đây?"
Hóa ra là thịt nhà mình không ăn được, cuối cùng lại bị con chó vàng nhà hàng xóm tha đi, con chó đen nhà mình đương nhiên bất bình, xem ra cũng có lý do. Thanh Phấn không để ý mà đem mình và đối phương ra so sánh bằng những hình ảnh so sánh hạ đẳng.
"Các cậu tưởng tặng hoa cho cô ấy dễ thế à?" Thanh Phấn cũng cười lạnh, đi cùng Lâm Thiến ra ngoài chẳng khác nào làm nhiệm vụ trong thế giới vô hạn, đủ loại bài toán khó, câu hỏi hóc búa sẽ luôn từ trên trời rơi xuống: "Bài toán khó của cô ấy tôi nói cho các cậu biết, có bản lĩnh thì các cậu cũng đi tặng hoa cho cô ấy đi!" Sau đó anh kể lại chuyện trên người không xu dính túi, kết quả gặp cô bé bán hoa, cũng chẳng quan tâm ba thằng nhóc đang cau mày suy nghĩ, quay lưng lại ngủ tiếp.
Đêm đó, lần thứ hai bị đánh thức, trong ký túc xá tối om tiếng ngáy như sấm, mở mắt ra lại thấy một đôi mắt xanh như sói. Nhưng lần này chủ nhân đôi mắt không phải đến đòi lời giải thích, mà là — giết người!
Con dao găm được sơn đen trong đêm tối không phản chiếu lấy một tia sáng, rõ ràng là đâm xuống nhưng không phát ra một tiếng động. Nếu không phải còn chút sát ý lan tỏa, có lẽ Thanh mỗ đã chết một cách không rõ ràng như thế trong chuyến历 luyện này rồi.
Người đang trên giường không kịp đứng dậy, chỉ có thể vặn mạnh thân mình như rắn để tránh nhát dao đã ép sát vào cổ họng, đồng thời tay phải chập chưởng chém ngược lại vào yết hầu đối phương.
Sự kinh ngạc trong đôi mắt kia lóe lên rồi biến mất, có vẻ hơi bất ngờ vì Thanh Phấn lại có thể tránh được nhát dao này. Yết hầu trọng yếu của mình không chịu nổi cú chém tay mạnh như ngàn cân của đối phương, chủ nhân đôi mắt lùi lại một bước, ngón tay búng một cái, con dao ngắn như ám khí bắn ra vèo vèo.
Nếu đang đứng, Thanh Phấn nhắm mắt cũng có mười cách để tiếp con dao này, nhưng bây giờ đang nằm, thì chỉ có một lựa chọn duy nhất. Thân mình nằm ngửa, khí trầm tứ chi, chiêu "Thiên cân trụy" ầm ầm phát động, tấm ván giường gỗ cỏn con sao chịu nổi sức mạnh hùng hồn này, vỡ vụn, Thanh Phấn rơi thẳng xuống cái bàn bên dưới.
Sát thủ không ngờ đối phương lại dùng chiêu quái dị này, nhất thời mất mục tiêu. Nhìn lại thì Thanh Phấn đã bật dậy, tay từ bên hông chém ngang ra, ánh sáng trong lòng bàn tay chiếu sáng cả căn phòng như ban ngày.
Nhờ ánh sáng của "quang đao", Thanh Phấn cuối cùng cũng nhìn rõ kẻ muốn lấy mạng mình. Người phụ nữ này toàn thân bọc kín mít, ngay cả mặt cũng che một tấm khăn đen không nhìn rõ hình dáng, trông chẳng khác nào kẻ hành đêm trong phim. Nhưng Thanh Phấn không có thời gian để cười, mình chém một đao, đối phương lại lập tức hóa thành hai bóng hình trái phải tránh thoát lưỡi dao, bóng hình lại hợp nhất đã xuất hiện sau lưng mình, lưỡi dao cổ tay bật ra nhắm thẳng vào tim mình mà đến.
Sự nhanh nhẹn và linh hoạt của sát thủ ít nhất cao hơn Thanh Phấn ba phần, Thanh mỗ căn bản không có không gian để xoay người nên cũng chẳng xoay nữa, như mù đấu đêm chiến, tay trái bắt lấy, ba ngón tay như chớp đã chộp lấy cổ tay cô ta. Sát thủ chỉ cảm thấy tay mình như rơi vào một cái kìm phá hủy cỡ lớn, không dám tiến tới nữa mà giật mạnh ra. Thanh Phấn cũng cảm thấy mình kẹp phải thứ gì đó trơn hơn cả cá, hai bên giằng co chỉ nghe tiếng vải vóc xé rách khẽ vang lên, tay áo của sát thủ bị xé rách cả mảng, dưới ánh quang đao chiếu rọi, da thịt trắng như tuyết, đúng là một cánh tay mỹ nhân.
Sau chiêu này, sát thủ coi như đã chết tâm, biết chính diện xung đột mình không chiếm được lợi thế. Tay trái che cánh tay trần trụi, Thanh Phấn đột nhiên hoa mắt, bảy tám bóng hình nữ sát thủ đầy phòng, đợi đến khoảnh khắc tiếp theo bóng hình tiêu tán, cô ta cũng không còn trong phòng nữa.
Mà lúc này, ba người bị tiếng ván giường vỡ, tiếng vật nặng rơi xuống làm cho tỉnh giấc mới mở mắt ra. Thanh Phấn nhìn bãi chiến trường đầy đất và ánh mắt ngạc nhiên của ba người, một bên tính toán xem là "tình địch" nào có thể mời được sát thủ cấp bậc này đến lấy mạng mình, một bên phải bịa lý do để lừa ba người bạn cùng phòng. Sát thủ này đi không sạch sẽ lắm, để lại một con dao ngắn, một đoạn tay áo cùng vài món ám khí như lông đuôi công. Đến sáng mai, có lẽ có việc để làm rồi. Chuyến历 luyện du ngoạn thong dong này không ngờ chỉ kéo dài hai ngày, đã kết thúc nhanh như vậy.
Ở ngoại ô thành Hàng Châu, nữ sát thủ trốn chạy thục mạng chạy liền mấy chục dặm mới dừng bước, nơi đây đã là vùng hoang dã, đêm khuya khoắt lại càng không có bóng người. Nữ sát thủ chậm bước chân lại, phía trước lờ mờ có mấy bóng người đang đứng đó.
"Thất bại rồi?" Người phụ nữ mặc giáp váy đỏ dựa vào thân cây đóng cuốn sách đang đọc trên tay lại, tiện tay đặt về bên hông. Nữ sát thủ trông chật vật, nhìn thế nào cũng không giống dáng vẻ lập công.
"Không phải khối xếp hình bình thường." Nữ sát thủ đưa tay phải ra, ba vết bầm tím trên cổ tay như dây thừng siết, vết bỏng lửa, trông vô cùng kinh khủng.
"Đã là phân thân của chủ nhân, thế nào cũng không thể quá kém được, nếu chỉ là khối xếp hình thì chẳng phải làm chúng ta thất vọng sao!" Một cô gái xác sống mặt mày còn hơi cứng đờ đi tới, rút kim bạc đâm vào cổ tay nữ sát thủ, lại lấy thuốc bôi lên một lát, vết bầm nhanh chóng biến mất.
"Nhắc đến chủ nhân... sao mấy tên hòa thượng thối này vẫn còn ở đây?" Nữ sát thủ ngước mắt nhìn xa xa, chủ nhân vẫn như trước khi mình xuất phát, còn ngồi trong vòng vây của bốn tên hòa thượng thối đó.
"Bốn vị đại sư trộm hói, người phụ nữ của ta đã về rồi, chú vãng sinh của các người đã niệm xong chưa?" Người được các cô gái gọi là chủ nhân là một nam tử cao gần một mét chín, vóc dáng khôi ngô, tóc dựng đứng, phanh ngực ngồi xếp bằng trên đất, tay trái chống má, tay phải chống đầu gối, cười như không cười nói.
Trán bốn hòa thượng đã cùng lúc chảy mồ hôi, người này mang trong mình một luồng khí vận Cửu Châu, đây là một trong hai luồng khí vận mà Trung Quốc đã mất từ thời Tam Quốc, các trưởng lão dặn dò phải đưa người này về, nhưng xem ra lúc này, đây đã là nhiệm vụ không thể hoàn thành.
Khí vận của người này đã hòa làm một với hắn, tỏa ra hơi thở tà ác đen tối, bốn tăng dù có dùng pháp trận kim quang nhốt hắn lại, hắn cũng chẳng để tâm.
"Không nói gì là mặc định, đã làm xong việc của các người rồi, thì đến lượt ta!" Nam tử từ từ đứng dậy, thanh kiếm dài năm thước đen ngòm bên hông rút ra: "Thanh kiếm này tên là 'Hủy Phật', các vị đại sư trộm hói hãy giữ vững tâm trí nhé!"