Lưu Hiệp trước mặt Quách Gia và Giả Hủ có thể nói là thuận theo lời, chính y không có chủ ý, vậy thì nghe lời khuyên của những người thông minh.
Giả Hủ suy nghĩ một lát, nói: “Bệ hạ là chân long thiên tử, bình thường ứng đối là được… Nhưng có một chuyện tuyệt đối không thể làm.”
Thấy Giả Hủ do dự, sắc mặt cũng rất cổ quái, Lưu Hiệp tò mò hỏi: “Chuyện gì?”
Giả Hủ và Quách Gia ở bên cạnh liếc mắt nhìn nhau, hai người đồng thanh nói: “Không thể khóc ở triều đình!”
Nghe vậy, Lưu Hiệp tỏ ra không hiểu.
Kéo thần tử khóc lóc, đây là tuyệt kỹ của lão Lưu gia, hiệu quả cực kỳ tốt, Lữ Bù bị y khóc một trận, liền thần hồn điên đảo, sao lại không thể dùng được?
Thấy vẻ mặt nghi hoặc của Lưu Hiệp, Quách Gia nghiêm trọng nói: “Tuy bệ hạ bình thường giả vờ yếu đuối, có thể lừa gạt Viên Thiệu. Nhưng thẳng thắn mà nói… bệ hạ như vậy thật sự là không có chút uy nghi của thiên tử nào.”
Giả Hủ cũng bổ sung: “Phụng Hiệu nói rất đúng, nếu thần là Khổng Bắc Hải, gặp bệ hạ làm ra dáng vẻ như vậy, nhất định không tin bệ hạ là chân long.”
“Thiên tử, cửu ngũ chí tôn! Nên có mưu lược, bình tĩnh xử lý, thái sơn sụp trước mặt cũng không đổi sắc; thần văn thánh võ, thống trị muôn phương, long uy thâm trọng khiến người ta nhìn mà sinh sợ.”
“Chờ Khổng Dung đến, bệ hạ nhất định phải bỏ đi ngụy trang, chân thành đối mặt, thể hiện uy nghi của thiên tử.”
Nghe hai người khuyên nhủ như vậy, Lưu Hiệp nửa tin nửa ngờ: “Như vậy sao? Nhưng trẫm cho rằng, khóc thảm sẽ hiệu quả hơn.”
Khóe miệng Giả Hủ hơi giật: “Bệ hạ tuyệt đối không nên như vậy… Lén lút có thể khóc một chút, nhưng gặp Khổng Bắc Hải, nhất định là trường hợp chính thức, tuyệt đối không thể khóc.”
Mỗi lần nghĩ đến lần trước gặp Lưu Hiệp, nước mũi nước mắt Lưu Hiệp lau đầy người hắn, Giả Hủ liền không nhịn được cảm thấy toàn thân run rẩy.
Tuy đây là thủ đoạn để thu phục lòng người, nhưng cũng phải phân trường hợp, phân người mà dùng.
Dùng tốt có thể thu phục lòng người, dùng không tốt thì chỉ khiến người ta cảm thấy giả tạo.
Như hắn và Quách Gia, hiển nhiên sẽ không ăn chiêu này.
“Trẫm nghe lời Văn Hòa, không khóc là được.” Lưu Hiệp có chút tiếc nuối.
Thật ra y vốn định giống như lần trước gặp Gia Cát Lượng, Lữ Bố, gặp Khổng Dung cũng khóc một trận, tiện thể đưa kỹ thuật ngã sấp mặt trước mặt Lữ Bố lần trước vào, tăng cường hiệu quả thị giác.
Nhưng y suy nghĩ kỹ, cảm thấy Giả Hủ nói rất có lý.
Dù sao có thiên tử chính thức nào lại không có chuyện gì liền khóc lóc với thần tử chứ?
Đặc biệt là đối mặt với Khổng Dung, một lão thần cổ hủ nghiêm khắc, vẫn là nghiêm túc một chút thích hợp hơn.
Những thủ đoạn làm bộ làm tịch, có lẽ chỉ mang lại tác dụng ngược.
Quách Gia và Giả Hủ thấy Lưu Hiệp đồng ý không khóc, đều thở phào nhẹ nhõm.
Bọn họ thật sự lo lắng Lưu Hiệp ở trong điện kéo Khổng Dung khóc lóc, vậy thì thật sự là quá không ra thể thống gì.
Nói xong chuyện Khổng Dung, Lưu Hiệp lại kéo hai người Quách Gia ngồi thêm một lúc, hỏi một số vấn đề gần đây y đọc sách gặp phải, mới để bọn họ rời đi.
Hai người rời đi, Lưu Hiệp vẫn chưa ngủ. Lấy một cuộn trúc giản mới, tiếp tục đọc sách dưới ánh đèn.
Nỗ lực của y không phải là giả vờ cho Gia Cát Lượng và Quách Gia xem, mà là hành động thực sự.
“Nếu như ta vẫn mãi trì trệ, chỉ dựa vào một chút diễn xuất và nói suông mà tự mãn, vậy kết cục của Viên Thuật chính là tương lai của ta.”
“Ta có thể dựa vào sự che chở của Viên Thiệu an nhàn một thời gian, nhưng sớm muộn gì cũng phải cướp lấy cơ nghiệp của hắn, lúc đó chính là không chết không ngớt.”
“Thành công, ta còn phải đối mặt với quần hùng thiên hạ.”
“Thất bại, ta nhất định phải chết!”
Đêm càng khuya, trên trời sao lấp lánh.
Trong phòng đèn như hạt đậu.
Lưu Hiệp vẫn đang cúi đầu đọc sách.
⚝ ✽ ⚝
Khổng Dung và Thái Sử Từ một đường đi rất thuận lợi.
Trước tiên là Tào Tháo phái người hộ tống bọn họ ra khỏi địa giới của Dự Châu, Duyễn Châu.
Đến biên giới Ký Châu, nhân mã của Viên Thiệu lại lập tức đến tiếp nhận.
Bất kể là ai, đều không muốn thấy Khổng Dung xảy ra chuyện trên địa bàn của mình, nếu không thật sự là hết đường chối cãi.
Chờ nhân mã của Viên Thiệu hộ tống Khổng Dung đến gần thành Nghiệp, Viên Thiệu càng đích thân dẫn người ra thành nghênh đón.
“Quốc tướng đường xa đến, vất vả rồi.”
“Ta đã sai người ở dịch quán chuẩn bị sẵn sàng cơm nước nóng, phòng ốc cũng đã dọn dẹp gọn gàng, mời quốc tướng nghỉ ngơi."
Viên Thiệu xuống ngựa, đi bộ đến chiếc xe ngựa giản dị, cho Khổng Dung đủ mặt mũi.
Mọi động tĩnh của Khổng Dung ở huyện Hứa, gã đều chú ý, nên lần này chỉ chuẩn bị phòng ốc và cơm nước nóng ở dịch quán, không giống Tào Tháo, vừa đặt tiệc vừa tiếp khách.
“Để thuộc hạ của lão phu mang hành lý đến dịch quán là được, lão phu đã đến thành Nghiệp, đương nhiên phải trước tiên bái kiến thiên tử. Xin mời Ký Châu mục dẫn đường.”
Từ trong xe truyền đến giọng nói già nua của Khổng Dung.
Viên Thiệu mỉm cười: “Vậy theo lời của quốc tướng.”
Dưới ánh nắng gay gắt, Thái Sử Từ cầm ấn tín và hành lý của Khổng Dung một mình đến dịch quán, Khổng Dung ngồi trên xe cùng Viên Thiệu chậm rãi đi vào thành Nghiệp.