Trẫm Có Thể Đi Đến Bờ Bên Kia Không (Dịch)

Lượt đọc: 8659 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Thời Tam Quốc Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 104
trẫm chưa chắc đã không thể làm thiên tử chân chính một lần

❊ ❊ ❊

Đầu tiên là vào mùa đông phải cắt băng trên sông thành từng khối một, sau đó thả trôi trên mặt nước để nó tiếp tục đóng băng.

Khi độ dày đạt đến một mét hoặc hơn, sẽ có người chuyên chở những khối băng này đến hầm băng đã đào sẵn. Trong hầm băng phải làm tốt biện pháp cách nhiệt, sau đó ở giữa mỗi khối băng rải mạt cưa các loại, tránh để chúng đông cứng lại với nhau.

Thêm nữa băng trong hầm băng thường được tích trữ rất nhiều, như vậy, có thể để đến mùa hè thời tiết nóng bức mới lấy ra sử dụng.

Chỉ là dự trữ băng là chuyện rất tốn thời gian và nhân lực, người bình thường căn bản không dự trữ nổi, chỉ có những gia tộc hào môn thế gia chân chính, mới có tư cách hưởng thụ đá lạnh vào mùa hè.

"Thì ra là vậy."

Lưu Hiệp nghe vậy trong lòng không khỏi xấu hổ, thì ra bản thân y mới là kẻ thiếu kiến thức.

Trí tuệ của người xưa, thật sự khiến người ta phải vỗ bàn thán phục.

Chân Mật bưng chén canh mơ ướp lạnh đưa đến trước mặt Lưu Hiệp, chớp chớp mắt nói: "Bệ hạ, ngài nếm thử xem."

"Ừm... được."

Lưu Hiệp nhận lấy uống một ngụm.

Phải nói là hương vị canh mơ ướp lạnh này thật sự tuyệt vời, chua chua ngọt ngọt, lại còn lạnh buốt vô cùng.

Uống một ngụm Lưu Hiệp chỉ cảm thấy như có người từ đầu đến chân dội cho chậu nước lạnh, toàn thân nóng bức đều tiêu tán không còn một mảnh, thoải mái đến mức nhịn không được rùng mình một cái.

Mát lạnh thấu tim gan!

Nếu không phải kiêng kị Chân Mật còn ở đây, Lưu Hiệp thật sự muốn kêu thành tiếng, loại cảm giác này còn sảng khoái hơn so với việc uống ngụm Coca ướp lạnh đầu tiên vào mùa hè!

Uống hết veo chén canh mơ ướp lạnh, Lưu Hiệp toàn thân thoải mái, có chút chưa đã thèm đặt chén sứ xuống, cảm khái nói: "Canh mơ này thật sự rất ngon, Chân quý nhân có lòng rồi."

Có thể uống được một chén canh mơ ướp lạnh trong thời tiết nóng bức như vậy, thật sự là hưởng thụ!

"Bệ hạ thích là tốt rồi."

Thấy Lưu Hiệp hài lòng, Chân Mật mới nở nụ cười, mày cong mắt phượng, thoạt nhìn vô cùng xinh đẹp động lòng người.

Sau khi trải qua chuyện nam nữ, Chân Mật bớt đi một phần ngây thơ của thiếu nữ so với trước kia, nhiều hơn một phần phong tình khó tả, thân hình cũng dần dần đầy đặn hơn một chút.

Nụ cười mỉm chi toát ra vẻ yêu kiều, càng khiến Lưu Hiệp dời mắt không được, nhiệt hỏa vừa mới dập tắt tựa hồ lại bốc lên.

Cảm nhận được tiểu Lưu Hiệp có xu thế ngẩng đầu, Lưu Hiệp vội vàng dời mắt, đồng thời chuyển chủ đề hỏi: "Hôm nay sao Mật nhi đột nhiên lại nghĩ đến chuyện đưa canh mơ cho trẫm, là có chuyện gì muốn nhờ trẫm sao?"

Tính cách của Chân Mật tương đối hướng nội và trầm tĩnh, không phải loại người sẽ chủ động lấy lòng người khác, điểm này Lưu Hiệp đã sớm lĩnh hội được trong chuyện giường chiếu.

Hôm nay lại phá lệ đến đưa canh mơ cho y.

Nói là nhất thời cao hứng, Lưu Hiệp là không tin.

Bị Lưu Hiệp đột nhiên hỏi như vậy, trên gương mặt xinh đẹp của Chân Mật hiện lên vẻ hoảng loạn, hơi luống cuống nói: "Không, không có, chỉ là gần đây thời tiết nóng bức, cho nên thần thiếp muốn cho bệ hạ giải nhiệt mà thôi, không có ý gì khác."

"Thật sự là như vậy sao."

Lưu Hiệp nghe vậy có hơi tiếc nuối nói: "Trẫm còn tưởng rằng nàng đột nhiên ân cần như vậy là vì muốn trẫm dạy nàng vẽ tranh, xem ra là trẫm tự mình đa tình rồi, nàng lui xuống đi."

"Không phải đâu bệ hạ! Thần thiếp...thần thiếp..."

Lời này khiến Chân Mật lập tức sốt ruột, nhưng lại không biết giải thích như thế nào, gương mặt trái xoan xinh đẹp đỏ bừng, trong đôi mắt đẹp cũng hiện lên một tầng hơi nước.

Nhìn thấy Chân Mật sắp khóc đến nơi, Lưu Hiệp mới thu hồi tâm tư trêu chọc, cười nói: "Được rồi, không đùa với nàng nữa, trẫm trêu nàng đấy thôi."

"Muốn học vẽ tranh cứ nói thẳng, trẫm lại không ăn thịt nàng, không cần phải quanh co lòng vòng như vậy."

Dù sao Chân Mật cũng chỉ là một thiếu nữ mà thôi, tâm tư của nàng thật sự rất dễ đoán.

Hôm nay phá lệ ân cần như vậy, Lưu Hiệp liền biết nàng nhất định là có việc muốn nhờ, hơn nữa phần lớn là muốn học kỹ thuật vẽ tranh.

Quả nhiên, chỉ chọc ghẹo một chút liền lộ tẩy.

Chân Mật trong mắt tràn đầy ủy khuất, nghe vậy chỉ cúi đầu không nói, hốc mắt hơi đỏ lên.

Lưu Hiệp cảm thấy vị Lạc Thần này thật sự là đơn thuần đến đáng yêu, vậy mà dễ dàng bị trêu chọc đến khóc, trong lòng cảm thấy thú vị đồng thời cũng không khỏi mềm lòng.

Vì vậy vươn tay giúp nàng lau nước mắt, sau đó nhẹ nhàng nhéo cằm nàng, dịu dàng nói: "Đừng khóc, trẫm dạy nàng là được."

Mẹ nó, muội tử xinh đẹp như vậy, gia thế lại giàu có như thế.

Nếu trẫm có được tự do, chiếm lấy Ký Châu, lại được Chân gia dốc toàn lực giúp đỡ, nói không chừng thật sự có thể làm một lần Thiên tử chân chính.

Nhưng mà phải làm sao, Chân gia mới có thể dốc toàn lực giúp đỡ đây?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Thời Tam Quốc Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »