Hứa Ứng nghe giảng một phen, cũng thu hoạch không ít, trong lòng mơ hồ có ý tưởng đối với pháp môn thứ tám trong Bất Hủ Bát Pháp, bắt đầu xây dựng mô hình thần thông trong đầu.
Sau khi giảng đạo, Nguyên Vị Ương đi lên phía trước, kéo y đi ra ngoài, nhỏ giọng oán giận nói: "Trở về rồi sao không tới gặp ta?"
Hứa Ứng nói: "Ta đi gặp Tử Vi Hậu Chủ, nghe nói ý chí của hắn có phần sa sút."
"Có thể phá giải Tích Kiếp Kinh, còn phải nhờ phế vật Thanh Huyền."
Nguyên Vị Ương lén liếc nhìn phế vật Thanh Huyền, nhỏ giọng nói: "Ta hoài nghi khi Đế Thanh Huyền tự trảm tạp niệm, đầu óc cũng bị chém ra một phần. Người này thông minh hơn người, so với chúng ta cũng không kém bao nhiêu, thậm chí nói không chừng còn mạnh hơn một hai phần. Ta đã ghi chép lại những nan đề khó khăn gặp phải trong lúc phiên dịch, hắn đã xem qua, hơn mười ngày là có thể hiểu được."
Hứa Ứng quay đầu lại nhìn về phía phế vật Thanh Huyền.
Tên bại hoại này đã lười biếng ra khỏi cảnh giới nhất định, giờ phút này bị người khác chặn đường, hỏi rất nhiều vấn đề, hắn dứt khoát nằm bò lên tảng đá, duỗi chân, chậm rãi trả lời từng câu.
"Quá nửa là Đế Thanh Huyền chém cả đem đầu óc rồi." Hứa Ứng gật đầu nói.
Y quan sát Nguyên Vị Ương, Nguyên Vị Ương đã bỏ nhiều công sức nhất trong việc phá giải Hỗn Nguyên Động Uyên Tích Kiếp kinh, đắm chìm lâu nhất, ngay cả Hứa Tĩnh, Tiểu Thiên Tôn được cô chỉ điểm, đều chứng được Chí Tôn, chắc bản lĩnh Nguyên Vị Ưng còn hơn một bậc.
"Vị Ương, tu vi của nàng giờ đã đến giai đoạn nào rồi?" Hứa Ứng dò hỏi.
Nguyên Vị Ương nói: "Vừa mới chứng đạo Chí Tôn."
Hứa Ứng giật mình, thở dài, lần này mình đi Thiên Tiên giới, mục đích chính là chứng đạo Chí Tôn, vì thế mà phải chịu không biết bao nhiêu đau khổ, học được bao nhiêu đạo pháp của Bỉ Ngạn. Mãi đến khi y thử lĩnh ngộ ra hoa văn duy nhất có thể giải thích đại đạo mới có thể hiểu được cách loại suy, tu thành Chí Tôn.
Không ngờ bọn Nguyên Vị Ương lại có thể mượn một môn công pháp để chứng đạo Chí Tôn.
Lai lịch Hỗn Nguyên Động Uyên Tích Kiếp kinh khiến y càng thêm hiếu kỳ.
"Vị Ương, ta muốn mở mang kiến thức về Tích Kiếp Kinh của nàng một chút." Hứa Ứng cười nói.
Nguyên Vị Ương phải truyền đạo nên vẫn luôn ở Tổ Đình Thiên đạo, chưa từng đi qua khu vực ngưng kết, cũng không biết tu vi thực lực của mình đến đâu, nghe vậy mừng rỡ nói: "Được! Có điều ta không tu hành theo Tích Kiếp kinh, vẫn là Đạo Cực tâm kinh!"
Lúc trước cô nữ giả nam trang ra ngoài, luôn luôn cởi mở, có khí khái nam tử, không nói lời nào là phát động Đạo Cực tâm kinh.
Chẳng qua là Đạo Cực tâm kinh hôm nay so với Đạo Cực tâm kinh mà Hứa Ứng từng thấy có khác biệt rất lớn. Đạo Cực tâm kinh trước đây Nguyên Vị Ương tu luyện là do cô và Hứa Ứng sáng tạo, trong đó còn có công lao của Tổ Thần, Thánh Tôn, là một pháp môn dung hợp sáu loại đại đạo.
Khống chế công pháp này hiển hiện Thái Nhất, Thái Cực, Vô Cực lục đại động uyên, chỉ thiếu một tòa động uyên Võ Đạo so với Võ Cực Chứng Đạo của Hứa Ứng.
Mà lúc này sau khi phát động Đạo Cực tâm kinh, chỉ còn lại một tòa động uyên khổng lồ, bên trong động uyên mênh mông rộng lớn, vô hình vô tượng, tiên linh chi khí trong đó cực kỳ cao đẳng, có thể gọi là thủy khí.
Thủy khí, chính là một trong tam khí mà Hứa Ứng học được từ Thái Nhất Chân Truyền của Minh Hi Đế Tử!
Thủy khí, nguyên khí, huyền khí!
Hứa Ứng được nhàn hạ mấy ngày nay, bèn phỏng đoán tam khí này, y chỉ luyện được nguyên khí còn thủy khí và huyền khí từ đầu đến cuối không cách nào luyện thành.
Không ngờ tìm kiếm một lúc lâu, lại thấy thủy khí trên người Nguyên Vị Ương!
Nguyên Vị Ương phát động thần thông, vượt lên trước một bước tấn công y, thân pháp khẽ động, chỉ thấy thủy khí kia thiên biến vạn hóa, các loại đại đạo luân chuyển không ngừng, thần thông hình thành đạo tượng cũng theo đó biến hóa khó lường, đan hà, vân khí, nhật nguyệt, tinh thần, phong bạo, chớp mắt vạn biến, khiến cho Hứa Ứng sinh ra một loại cảm giác không thể nào ngăn cản.
Hứa Ứng phát động Võ Cực Chứng Đạo, bất chấp mọi thần thông trước mắt, trực tiếp đánh ra một quyền, tinh thần Võ Đạo cuồn cuộn như sóng lớn, đánh xuyên tầng tầng thần thông biến hóa khó lường!
Lực lượng hai người va chạm, Nguyên Vị Ương cảm thấy chống đỡ không nổi, bay về phía sau.
Hứa Ứng như hình với bóng, theo sát tới, vẫn là thần thông Võ Đạo đơn giản nhất, trong thời gian ngắn đánh ra vô số chiêu thức, tựa như có vô số Hứa Ứng từ thời không bất đồng đột nhiên xuất hiện, tấn công Nguyên Vị Ương!
Lúc này đám người đang thỉnh giáo phế vật Thanh Huyền bị chiến đấu của hai người kinh động, dồn dập đưa mắt nhìn lại. Minh Mạn công chúa nghi hoặc không thôi, nói với Quả Chuông: "Chung bá bá, cô gái kia là ai? Có thể chống lại cả sư phụ ta!"
Quả Chuông nói: "Đó chính là sư nương mà ngươi muốn lĩnh giáo lớn bé đó."