Hắn sợ hãi bất an, giãy dụa đứng dậy, chợt cảm thấy lục phủ ngũ tạng đau nhức, nguyên thần bị hao tổn, Đạo cảnh cũng bị quyền này đánh xuyên, đã bị trọng thương.
Minh Mạn công chúa đi tới, nắm lấy da đầu hắn nhấc lên, quát: "Trước kia ngươi khi dễ ta, hôm nay đến phiên ta bắt nạt trở về. Ta cắt da đầu ngươi trước đã..."
Cô còn chưa nói xong, chợt thấy luồng chấn động thần thông đánh tới, vội vàng phát động Vô Lậu Kim Thân, gánh lấy công kích mãnh liệt này!
Uy lực thần thông kia cực kỳ cương mãnh, đánh cô bay sang một bên.
Minh Mạn ổn định thân hình, đã thấy tỷ tỷ của Minh Trinh là Minh Nguyệt mang theo mấy tỷ muội đi tới ngoài phủ, mặt đầy sương giá nhìn cô, bước nhanh về phía Minh Trinh.
"Tới hay lắm! Minh Nguyệt, Minh Hân, năm đó mấy người các ngươi khi dễ ta cũng không ít lần, hôm nay đem sổ sách ra cùng tính luôn đi!"
Minh Mạn hưng phấn lên phía trước, đám người Minh Nguyệt, Minh Hân vừa sợ vừa giận, cười lạnh nói: "Nha đầu phế vật, còn không biết ca ca ngươi đã thất thế, dám to gan làn càn trước mặt chúng ta! Hôm nay phải giáo huấn ngươi!"
Mấy nữ tử tiến lên, vây Minh Mạn ở chính giữa, dồn dập ra tay, có điều chỉ ba năm hiệp, Minh Nguyệt rơi mất nửa cái răng, thân thể mềm mại xoay tròn bay ra, nện ra ngoài mấy dặm.
Minh Mạn cực kỳ cường hãn, xông vào Đạo cảnh của Minh Hân công chúa, liên tục đánh xuyên qua Đạo cảnh ngũ trọng, áp sát cận chiến với cô ả này, chỉ hai chiêu đánh cô ta vào lòng đất, xoay người đánh về phía hai vị công chúa khác.
"Ầm!"
Minh Thu công chúa bị ném đầu vào trong cung, thân thể lộ ra bên ngoài, the thé kêu lên: "Gọi người! Mau gọi người!"
Trong lúc nhất thời, bên trong Đế cung trở nên hỗn loạn, rất nhiều thị vệ lao ra ngoài, thấy công chúa và Đế tử ra tay ai nấy đều kinh ngạc không dám tiến lên.
Minh Thu, Minh Hân, Minh Nguyệt lại có tỷ muội hảo hữu ở trong cung, tỷ muội hảo hữu lại có đệ muội ca tỷ, giờ phút này nghe vậy dồn dập chui ra, chạy tới bên này.
Minh Mạn công chúa là một trong những Công chúa Đế Tử, nhìn thấy những huynh đệ tỷ muội này chạy tới đây, cô cũng giết đến đỏ mắt, bước đi long hành hổ bộ, thân pháp biến hóa khó lường, kích phát ý thức chiến đấu của huyết mạch Viễn Tổ, tránh né từng luồng thần thông, trong miệng phát ra một tiếng long ngâm tiến lên nghênh đón!
Thật sự không tránh được thần thông, cô lại dùng thân thể tiếp nhận, từng luồng thần thông đánh cho cô khắp người đầy kim quang, khiến tu vi của cô càng ngày càng mạnh!
Minh Mạn công chúa giết thẳng vào trong đám người Công chúa Đế tử, động tác mau lẹ nhấc tay đánh cho một vị Đế Tử miệng phun máu tươi, lăn lộn liên tục đập ngã ba, bốn người.
Một ngón tay lập tức điểm ra, phá vỡ một lỗ máu trước ngực một vị Công chúa.
Cô cúi thấp quét ngang, đánh gãy hai chân một vị điện hạ, phi thân lên, lên gối vào mặt một vị công chúa khác, khiến ngũ quan lõm xuống!
Minh Mạn đánh đến hưng phấn, song chưởng che tai, hung hăng vỗ vào hai lỗ tai Minh Tú công chúa, đánh cho vị công chúa này tai mắt mũi miệng đồng thời chảy máu!
Trong đám người, Minh Hiên Đế Tử hô một tiếng bay lên, bị treo trên mái hiên Đăng Tiên lâu cao tới trăm trượng. Minh Nặc Đế Tử bị đá ngang bụng dưới, bay ngược ra sau, đùng đùng đùng xuyên qua ba bức tường cung.
Minh Mạn công chúa xuyên qua các ngõ nhỏ và cung điện trong Đế Cung, bay tới bay lui, chợt rơi xuống đất, đột nhiên nhảy lên, đánh bay từng huynh đệ tỷ muội!
Thỉnh thoảng cô hóa thành chân long, lao nhanh sát cung điện, tập kích đối thủ, Thần long quẫy đuôi quét bay kẻ địch, khi thì hóa thành long nữ, đại khai đại hợp, bổ huynh đệ tỷ muội của mình đến long ngửa ngưu ngựa đổ.
Bên trong Đế Cung, từng toà tiên cung tiên điện tràn ngập phong tình dị vực đột nhiên bị từng tên Đế Tử Công chúa bay ngược đến, nện cho đầy rẫy vết nứt, tiếng vật nặng va chạm vang lên không dứt bên tai.
Nguyên Phi nương nương nhìn thấy con gái mình chịu thiệt, bị Minh Mạn công chúa đánh, thị vệ trong cung không dám nhúc nhích, không khỏi giận tím mặt, lập tức xông lên phía trước, điều động thần thông đánh liên tiếp lên người Minh Mạn, lại thấy thân thể thiếu nữ long tộc chỉ hơi lắc lư chứ không thụ thương, tiếp tục chém giết với những công chúa Đế Tử khác.
Nguyên Phi nương nương giết tới trước mặt, Đạo cảnh hai người va chạm, Nguyên Phi nương nương mượn tu vi thâm hậu trấn áp cô, lại bị Minh Mạn đụng vào người, đâm vào thân thể, khí huyết xao động một chút, lập tức bị cùi chỏ của Minh Mạn đâm vào chỗ trái tim, đau đớn cơ hồ tắc thở.
Minh Mạn hất khuỷu tay xong, thuận thế giơ tay chộp về phía sau, nắm lấy tóc Nguyên Phi nương nương, vận sức vung mạnh ngã về phía trước, hung hăng đập Nguyên Phi vào mặt đất.