Hứa Ứng như cười như không nhìn hắn.
Đại long lúng túng, nói: "Tổ Thần cũng thất bại giống như ta..."
Hứa Ứng cười lạnh nói: "Còn có ai nữa?"
"Thánh Tôn." Đại long ngoan ngoãn đáp.
Hứa Ứng lập tức hứng thú, cười nói: "Ngươi giao thân thể cho ta khống chế, ta tới xem bọn họ một cái."
Đại long cuống quít lắc đầu, nói: "Quá mất mặt."
Hứa Ứng cười đáp: "Chính vì mất mặt nên mới muốn xem. Viễn Tổ, Tổ Thần, Thánh Tôn đã bao giờ chật vật như vậy? Nhất định phải mở mang kiến thức! Giao thân thể cho ta khống chế, ta thấy rõ địa hình bốn phía mới có thể nghĩ cách cứu các ngươi ra ngoài."
Hứa Ứng hứng thú bừng bừng, y đã thấy bộ dạng chật vật của Tổ Thần và Thánh Tôn một lần, chắc chắn lần này càng sảng khoái hơn.
Đại long chần chờ một chút, vẫn tạm thời giao thân thể cho y khống chế.
Hứa Ứng mở mắt, lại thấy "bản thân" đang ở trong một tòa long cung, rất nhiều long nữ vờn quanh, hầu hạ khoan khoái thoải mái, có ăn có uống, hoàn toàn khác với những kẻ tù tội trong tưởng tượng của y.
Y nhìn thấy Tổ Thần, cũng được hầu hạ rất thoải mái, nghiêng người trên giường mây, có long tiên ở bên cạnh hầu hạ, chỉ không nhìn thấy Thánh Tôn.
"Viễn Tổ tỉnh rồi!" Có long nữ vui vẻ nói.
Hứa Ứng đứng dậy, chỉ cảm thấy lực lượng trong thân thể "bản thân" bị khóa lại, nguyên thần cũng bị giam cầm trong cơ thể, không vận dụng được pháp lực.
Y đi ra ngoài, những long nữ kia lại không ngăn cản, mà theo bước chân y, oanh ca yến vũ làm bạn bên cạnh y.
Hứa Ứng tìm một lúc lâu, không tìm được Thánh Tôn, trong lòng giật mình: "Lẽ nào Thánh Tôn đã không còn nữa?"
Y quay về dò hỏi Tổ Thần, nói: "Thánh Tôn ở đâu?"
Tổ Thần kinh ngạc nói: "Thánh Tôn thi triển thủ đoạn Táng hóa, muốn khiêu chiến cao thủ long tộc, không phải bị đánh trọng thương, đang chữa trị sao? Sao ngươi quên rồi?"
Hứa Ứng nói: "Làm phiền đạo huynh dẫn đường, ta đi thăm một chút."
Hiển nhiên Tổ Thần cũng bị phong ấn tu vi pháp lực, không có bao nhiêu sức mạnh, chậm rãi đứng dậy dẫn đường, các long nữ đi theo phía sau.
Tổ Thần nói nhỏ: "Hứa Ứng?"
Hứa Ứng kinh ngạc liếc hắn một cái.
Tổ Thần thở phào nhẹ nhõm, nói: "Quả nhiên là ngươi."
Hắn dẫn Hứa Ứng đi tới chỗ Thánh Tôn dưỡng thương, chỉ thấy chỗ ở của Thánh Tôn cũng không tệ, cũng có long tiên hầu hạ sinh hoạt hàng ngày, chỉ có điều thương thế của Thánh Tôn khá nghiêm trọng, nằm trên giường bệnh không nhúc nhích.
"Tổ Thần, Viễn Tổ, sao các ngươi lại tới đây?"
Thánh Tôn chỉ có con mắt và khóe miệng động đậy được, nói: "Xin thứ cho ta bất lực, không thể đứng dậy đón chào."
Hắn thảm hại hơn rất nhiều so với Tổ Thần và đại long, nguyên thần thân thể có không dưới trăm chỗ thương tích lớn nhỏ, nhưng hắn bị phong ấn tu vi, không cách nào tự mình chữa thương, chỉ có thể nằm ở chỗ này, chết cũng không chết được, sống cũng chẳng sống được.
Hứa Ứng cẩn thận xem xét, những đạo thương này là do các thần thông Bỉ Ngạn khác nhau tạo thành, ẩn chứa đại đạo khác nhau, đạo pháp cực kỳ tinh diệu, rất nhiều đạo thương ngay cả y cũng không thể hiểu được, trong lòng nghiêm nghị: "Đạo pháp Bỉ Ngạn của Thiên Tiên giới, vượt qua một đoạn dài so với Địa Tiên giới!"
"Thánh Tôn, ai làm ngươi bị thương thành thế này?" Hứa Ứng dò hỏi.
Thánh Tôn trong lòng cả kinh, con ngươi xoay chuyển nhìn về phía Viễn Tổ, trong lòng lập tức biết được chỉ e lúc này Viễn Tổ cũng không phải là Viễn Tổ.
Lúc đó hắn khiêu chiến cường giả long tộc, đại long Viễn Tổ cũng tại hiện trường, không cần hỏi mấy trận quyết đấu này.
"Có lẽ hắn là Hứa Ứng! Nhưng là hắn làm thế nào tiến vào thân thể Viễn Tổ?"
Hắn dằn cơn hiếu kỳ trong lòng xuống, kể lại chuyện mình đã trải qua, nói: "Long Đế ở Thiên Tiên giới đã tu thành Bất Hủ cảnh, thực sự lợi hại, có thể đánh vào khu vực ngưng kết. Trong khu vực ngưng kết tu vi thực lực chỉ kém một chút thôi thì ưu thế cũng bị phóng đại gấp mười lần! Ta bị Long Đế bắt giữ, đương nhiên không phục, muốn khiêu chiến hắn lần nữa. Hắn không đồng ý, cười ta không biết tự lượng sức mình, để cho long tiên Đạo cảnh bát trọng quyết đấu với ta, chỉ cần ta có thể thắng hai, hắn hứa ta có thể đưa Viễn Tổ và Tổ Thần rời đi."
Thánh Tôn thắng được trận đầu tiên, khiến cả triều đình chấn động.
Thánh Tôn cũng biết Táng hóa, sau khi Táng hóa, tu vi thực lực tăng lên rất nhiều, hơn nữa hắn tu luyện Tân Đạo, Tân Đạo vốn đã cao hơn một nửa hoặc một cảnh giới so với tu vi cảnh giới trước đây, khiến thực lực của hắn gần như truy đuổi kịp Tổ Thần!
Cường giả như hắn, đặt trong toàn bộ Thiên Tiên giới cũng không nhiều!
Long Đế lệnh cho long tộc thứ hai, kết cục cũng là Đạo cảnh bát trọng, đã tu luyện đến cảnh giới đại viên mãn này, tên là Nguyên Hanh, Thiên thừa tướng của Long Đình.
Nguyên Hanh không hề Táng hóa, chỉ mất mười chiêu đã đánh bại Thánh Tôn sau khi Táng hóa.
Trận thứ ba, người xuất trận cũng là Đạo cảnh bát trọng, cũng không có Táng hóa, cũng trong mười chiêu đã đánh bại Thánh Tôn.