Ngoài tu hành, Hứa Ứng lại tiến về thức hải Viễn Tổ, chiếm cứ thân thể của Viễn Tổ, giảng giải cho Tổ Thần Thiên đạo ở Thiên Tiên giới.
Tổ Thần là nguyên thần vũ trụ, thời điểm thiên địa đại đạo của Thiên Tiên giới bị phá diệt, thực lực của hắn cũng theo đó nhanh chóng giảm xuống, Thiên đạo hai giới Nhân Gian giới, Thiên Tiên bị Thúy Nham hủy diệt, đạo hạnh của hắn trong phương diện này cũng biến mất theo.
—— hắn là nguyên thần ứng vận của tam giới vũ trụ, Thiên đạo của tam giới tương đương với đạo hạnh của chính hắn.
Hứa Ứng truyền thụ Thiên đạo Thiên Tiên giới cho hắn, mấy ngày đầu tiên, Tổ Thần học cực kỳ gian nan, nhưng về sau lại không học tự hiểu, đồng thời chỉ ra rất nhiều sai lầm của Hứa Ứng.
"Hứa Ứng, ngươi nói không sai."
Trong cơ thể Tổ Thần, một luồng ý vị kỳ diệu đang lặng lẽ sinh ra, nói: "Thiên đạo của Thiên Tiên giới, quả thật chưa bao giờ bị tuyệt diệt."
Tu vi của hắn đã bị phong ấn hoàn toàn, không cách nào có thể giao cảm với thiên địa đại đạo ở Thiên Tiên giới. Giờ phút này hắn dựa vào chút Thiên đạo mà Hứa Ứng dạy bảo đã có thể cảm ứng được Thiên đạo không thể bàn cãi ở Thiên Tiên giới!
Hứa Ứng thấy hắn có giao cảm với Thiên đạo, biết hắn đã tiến vào một loại cảnh giới kỳ diệu, phối hợp với Thiên đạo ở Thiên Tiên giới, cùng lớn mạnh với nhau.
Sau đó, Tổ Thần hoàn toàn có thể tự mình thức tỉnh Thiên đạo!
"Sau đó, Tổ Thần có thể dạy ta." Hai mắt Hứa Ứng sáng ngời.
Lúc này, một long nữ vội vã đi tới, nói: "Viễn Tổ, bệ hạ tới chơi, đã đến hậu hoa viên rồi."
"Bệ hạ?"
Trong lòng Hứa Ứng giật mình: "Là vị Long Đế đã đánh bại Tổ Thần, Viễn Tổ và tiểu man di Thánh Tôn?"
Y nổi lòng hiếu kỳ, giờ phút này ý thức của đại long Viễn Tổ còn đang chơi đùa trong thức hải, vì thế ma xui quỷ thế nào y đi theo long nữ kia.
Trong hậu hoa viên, Hứa Ứng nhìn thấy một nam tử cao lớn, dung mạo như dị nhân, quần áo trang sức hoa lệ, hơi có phần khoa trương, chắc là vị Long Đế kia.
Long Đế Minh Đạo nhẹ nhàng phất tay, ý bảo một đám long nữ tùy tùng lui ra, cười nói: "Mấy ngày nay Viễn Tổ ở có quen không? Kiến trúc nơi đây, bố trí hoa viên, thậm chí quần áo trên người ta và ngươi đều là phong cách của Bỉ Ngạn. Ngàn vạn năm trước, ta và Hướng Nguyên Đạo cùng các tuấn kiệt long tộc leo lên thuyền vàng độ thế, tổng cộng có bốn mươi chiếc thuyền vàng, hướng về vũ trụ khác nhau, ý đồ thoát khỏi tam giới. Bốn mươi chiếc thuyền, cuối cùng chỉ có chúng ta trở về."
Ánh mắt của hắn trở nên ảm đạm, nói: " Viễn Tổ, lúc chúng ta thoát khỏi vũ trụ này, cho dù là người chạy nạn trong lòng cũng tràn ngập kiêu ngạo, nhận định chúng ta là văn minh cường đại nhất, chúng ta có được tri thức cao cấp nhất, đạo pháp tiên tiến nhất. Chúng ta qua lại trong Hỗn Độn hải, chạy xuyên qua thời không ngưng kết, tốn trăm vạn năm xuyên qua những nơi này, cuối cùng cũng tới được Bỉ Ngạn. Đến đó, chúng ta mới phát hiện ra nền văn minh, đạo pháp, tri thức mà chúng ta kiêu ngạo, ở đó chẳng là cái thá gì! Chẳng là cái thá gì... "
Giọng nói hắn trầm thấp, loại cảm giác lòng kiêu hãnh bị phá hủy này, mang tới xung kích cùng đả kích thực sự quá mãnh liệt, đã đánh xuyên đạo tâm của bọn họ.
Bọn họ cầu học từ các cường giả của Bỉ Ngạn, cúng bái các cường giả, nguyện làm nô lệ, nguyện làm chó săn, chỉ vì để có thể học được thành quả văn minh cao đẳng của Bỉ Ngạn.
Những đau khổ mà long tộc trải qua bên Bỉ Ngạn là thứ không ai có thể tưởng tượng được, trên đường bọn họ tiến về Bỉ Ngạn đã tử thương gần nửa cao thủ.
Mà tới Bỉ Ngạn, lại có rất nhiều người chết trong đủ loại sự cố.
Người sống sót cầu học ở nơi đó, tìm kiếm các loại công pháp, ghi chép các loại thần thông, sống sót đầy hèn mọn.
"Nhưng trong lòng tất cả long tộc đều có một ngọn lửa, chính là muốn mang văn minh của Bỉ Ngạn về cố thổ, cứu vớt văn minh của chúng ta, cứu vớt tam giới."
Minh Đạo Long Đế nói: "Người của Bỉ Ngạn biết chúng ta muốn trở về tam giới, chủ động tặng cho chúng ta rất nhiều công pháp, ban cho chúng ta rất nhiều bảo vật. Cuối cùng, chúng ta bắt đầu trở về, trở về tam giới."
Hứa Ứng vẫn trầm mặc, không nói gì, nhưng nghe đến đó, vẫn nhịn không được hỏi một câu: "Sau đó thì sao?"
Minh Đạo Long Đế nói: "Chúng ta hao tốn trăm vạn năm thời gian, lại xuyên qua thời không ngưng kết, trở lại Hỗn Độn Hải, phiêu lưu trên biển. Nhưng làm sao chúng ta có thể tìm được vũ trụ tam giới, kim thuyền độ thế của chúng ta cũng bị Hỗn Độn Hải ăn mòn càng lúc càng rách nát, mắt thấy sắp chết trong Hỗn Độn hải, trên biển có một quả chuông bay tới đập vào thuyền của chúng ta, do đó chúng ta là xuyên qua Hỗn Độn hải đến Thiên Tiên giới."