Thân hình Lục dị nhân đột nhiên nhảy lên, tiến vào hư không, biến mất không thấy gì nữa.
Thương Chúc Chân Vương lại bị cắt hai cái đầu, cũng hoảng hốt chạy trốn, lớn tiếng kêu lên: "Hai cha con súc sinh! Ta với các ngươi chưa xong đâu!"
Minh Đạo Đế định đuổi theo, nhưng Cựu Đế Minh Tuân cũ lại không cất bước, đành phải dừng lại.
Hai cha con hắn liên thủ, có thể đối phó bất kỳ ai trong hai người này, cũng có thể đồng thời đối phó hai người này, nhưng nếu Cựu Đế Minh Tuân không đuổi theo, chính mình đuổi theo chỉ là chịu chết.
Huống chi Thương Chúc Chân Vương và Lục dị nhân bỏ chạy cùng một phương hướng, đuổi theo chưa hẳn có thể chiếm được chỗ tốt.
Trên cánh đồng hoang vu, hai cha con đứng trong gió tuyết, hai người đối mặt.
Qua một lúc lâu, khóe miệng của Cựu Đế Minh Tuân đã giật giật: "Nghiệt tử."
Minh Đạo Đế nở nụ cười, ý cười nơi khóe miệng càng lúc càng lớn.
Băng tuyết trên khuôn mặt của Cựu Đế Minh Tuân tan dần, cũng nở nụ cười.
Phụ tử hai người cười ha ha, tiếng cười vang vọng băng nguyên.
Minh Đạo Đế đi ra phía trước, phụ tử ôm nhau, bỏ qua hiềm khích lúc trước.
Trong Đế đô Long Đình, đệ tử Ẩn Nguyên Tử Hồng Ba trái ôm phải ấp, ngự long nữ, hưởng hết phúc phận của đời người, đúng lúc này, đột nhiên trong phòng thêm ra một người.
Trong lòng Hồng Ba công tử cả kinh, lập tức đứng dậy, bày trận địa sẵn sàng đón địch, lại thấy người tới cũng là một dị nhân, thân hình cao lớn, cực kỳ bất phàm, chỉ không biết tại sao mặc quần áo gần với phong cách của Hứa Ứng kia, tóc cũng như thế, khiến cho hắn nhìn qua chỉ cảm thấy chẳng ra sao cả.
"Ngươi chính là cao thủ Bỉ Ngạn mà Thiên thừa tướng Nguyên Hanh mời đến đối phó với Hứa Ứng?"
Dị nhân kia đánh giá Hồng Ba công tử, lắc đầu cười nói: "Ngươi không biết lợi hại của Hứa Ứng, tuyệt đối không phải đối thủ của hắn."
Hồng Ba công tử hạ thấp người nói: "Xin hỏi đạo huynh là?"
Dị nhân kia nói: "Ta là Lục dị nhân, tới Tam giới sớm hơn ngươi mấy năm. Hứa Ứng là Tân Đạo Tổ của Địa Tiên giới, thực lực cường đại, được Thiên đạo của Địa Tiên giới gia trì, Đạo cảnh thất trọng sẽ có được thực lực Đạo cảnh bát trọng đỉnh phong. Nếu ngươi khinh địch, chắc chắn bại trận!"
Hồng Ba công tử kinh ngạc: "Thực lực của hắn có thể sánh ngang với Đạo cảnh bát trọng?"
Lục dị nhân nói: "Nếu ngươi muốn thắng hắn, mấy ngày nay cần không nên gần nữ sắc. Đạo pháp thần thông của ngươi, cũng cần phải mài giũa lại. Tên Hứa Ứng này là bò ra từ trong núi thây biển máu, khinh địch tất chết!"
Hồng Ba công tử đẩy một đám long nữ ra, sắc mặt nghiêm nghị, vái dài nói: "Xin đạo huynh chỉ giáo!"
Trong phủ đệ của Minh Mạn công chúa, Hứa Ứng cùng với Minh Hi Đế Tử, Minh Mạn công chúa tiếp tục thảo luận đạo pháp, qua hai ngày, Minh Hi Đế Tử nói: "Ta và ngươi sắp đại chiến, mỗi người đều cần lắng đọng một chút, cáo từ."
Hứa Ứng thấy trên người hắn có thương tích nên không giữ lại, cười nói: "Ta cũng cần một hai ngày, nghiên cứu câu chân truyền của Thái Nhất Đại Đạo Quân."
Minh Hi Đế Tử nhìn hắn một cái thật sâu, nói: "Như vậy, trận chiến ba ngày sau, xin Hứa đạo hữu nhất định phải giành thắng lợi."
Hứa Ứng hơi ngẩn người, không rõ ý nghĩa.
Minh Hi Đế Tử rời đi.
Minh Mạn công chúa biết Hứa Ứng phải quyết chiến ba ngày sau,không dám quấy rối y, Hứa Ứng vui vẻ được thanh tịnh, ngẫm nghĩ câu chân truyền của Thái Nhất Đại Đạo Quân, dần dần nhập đạo.
Đạo pháp này, giải thích biến hóa của đại đạo, là cơ sở của Thái Nhất đại đạo, Hứa Ứng tu hành Thái Nhất từ nhỏ, cho đến giờ phút này, mới cảm giác mình vừa mới nhập môn.
Y hiểu rõ câu chân truyền kia, lập tức cảm thấy ảo diệu Thái Nhất đại đạo ùn ùn kéo đến, các loại đại đạo thay đổi liên tục, dần dần rõ ràng, không còn thần bí như trước nữa.
Đỉnh đầu của y, từng toà động uyên tứ trọng ngũ tầng, không ngừng tăng lên đến thất trọng thiên, âm Dương, Ngũ Hành, Vũ Thanh, Vũ Thanh, Trụ Quang, các loại động uyên lần lượt trở nên rộng lớn vô cùng.
Đến ngày thứ ba, chỉ thấy số lượng động uyên của y càng ngày càng ít, y vốn có ba mươi sáu tòa động uyên, lúc này ngoại trừ Thái Nhất ra, còn có Hỗn Độn, Hồng Mông, Vô Cực, Luân Hồi, và Võ Đạo, chỉ còn lục đại động uyên này.
Có điều trong lục đại động uyên này thì Thái Nhất là rộng lớn nhất, chỉ một tòa động uyên này đã vượt qua những động uyên khác vô số kể!
"Thái Nhất có thể hóa âm Dương, Thái Cực, Ngũ Hành, Cửu Cung các loại đại đạo, thậm chí ngay cả Tạo Hóa đại đạo cũng có thể bao dung, vì sao không cách nào đồng hóa Hỗn Độn, Hồng Mông, Vô Cực, Luân Hồi?"
Hứa Ứng suy tư: "Chẳng lẽ bởi vì những đại đạo này có thể đặt ngang hàng với nhau, cũng là cao đẳng? Như vậy Võ Đạo là thế nào? Tiên Thiên đại đạo, không cách nào dung nạp Hậu Thiên đại đạo?"
Y đang suy tư, bên ngoài vang lên âm thanh của Minh Mạn công chúa: "Tiểu sư phụ, đã đến giờ rồi!"
Hứa Ứng đứng dậy, đi ra ngoài.