Tâm niệm Hứa Ứng khẽ động, Minh Mạn không tự chủ bay lên, rơi vào lối vào động uyên Võ Đạo. Thiếu nữ long tộc ngồi xuống, hai chân buông thõng ở bên ngoài động uyên, nhìn xung quanh.
Hứa Ứng đi vào trong sương mù, miệng vang lên đạo ngữ long tộc cổ xưa, dò hỏi: "Vị đạo hữu nào ở đây phục hưng thái cổ Thiên đạo?"
Tiếng rồng ngâm kia đột nhiên dừng lại, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh.
Bỗng nhiên, Hứa Ứng cảm thấy sởn tóc gáy, chỗ sâu trong sương mù phảng phất có một đôi mắt nhìn thẳng vào mình.
Chủ nhân của đôi mắt này cho ymột loại cảm giác vô cùng mạnh mẽ, quan sát kỹ y, tràn ngập hoài nghi, suy đoán và không tín nhiệm.
Hứa Ứng trong lòng cả kinh, lập tức cảm giác được nguy hiểm, lui về phía sau.
Nhưng cùng thời gian, không gian xung quanh y đột nhiên phảng phất biến thành khu vực ngưng kết, thời không dần trở nên sền sệt, Hứa Ứng như một con muỗi bị phong ấn trong hổ phách.
Y nói năng gì tăng tu vi tới mức tận cùng, Võ Cực Chứng Đạo vận chuyển, tiên linh chi khí và đạo lực trong bát đại động uyên giống như sông lớn, dốc hết khả năng đối kháng với thứ trong sương mù!
Nhưng ngay khoảnh khắc khí thế của y bộc phát, thời không bốn phía lại càng trói chặt hơn, phảng phất có từng sợi xiềng xích kéo tới, phong tỏa toàn bộ thân thể nguyên thần tứ chi bách hài của y!
"Sao trong lòng đất Thiên Tiên giới lại có thứ đáng sợ như vậy? Chẳng lẽ thật sự có tà linh?"
Cơ thể Hứa Ứng chuyển động một cách khó khăn, bất kỳ động tác nào cũng trở nên vô cùng chậm chạp, một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt trước nay chưa từng có ập tới!
Thứ trong sương mù kia đang tới gần!
Hứa Ứng Yết hầu ê a có tiếng, tuy rằng y bị thời không ngưng kết thế nhưng công pháp vẫn đang điên cuồng vận chuyển, giờ khắc này cảnh giới Chí Tôn trở nên rõ ràng chưa từng có, chứng đạo Chí Tôn chỉ cách trong gang tấc!
Nhưng mà từ đầu đến cuối vẫn kém gang tấc này!
Chênh lệch trong gang tấc này, chính là chênh lệch về Tạo Hóa chi đạo của y.
Bởi vì y tu luyện Tạo Hóa huyền công, luyện thành Tạo Hóa Đạo cảnh và động uyên, đến nỗi không cách nào Tạo Hóa chứng đạo, triệt để bước vào Chí Tôn cảnh!
Cái gọi là chứng đạo là đại đạo in dấu thiên địa, động uyên hình thành thế giới đại đạo hoàn chỉnh, gọi đơn giản là Đạo giới!
Đại đạo khác của Hứa Ứng dưới áp lực cực kỳ khủng khiếp đều có thể làm được bước này, duy chỉ có bị Tạo Hóa chi đạo kéo chân sau!
"Nếu ta không tu luyện Tạo Hóa chi đạo, lần này nhất định có thể chứng đạo Chí Tôn, chạy khỏi nơi đây!"
Y mới vừa nghĩ tới đây, đột nhiên tất cả áp lực như thủy triều từ trần, thời không ngưng kết cũng khôi phục bình thường, sương mù bốn phía cũng tựa hồ phai nhạt đi rất nhiều.
Hứa Ứng giật mình, chỉ cảm thấy ánh mắt kia không tiếp tục quan sát vào mình.
Hắn nhìn về phía ánh mắt kia, chỉ thấy trong sương mù dần dần mờ nhạt có một bóng người cao lớn sừng sững, loáng thoáng có thể thấy được hình dáng đầu rồng thân người, khí thế phi phàm.
"Hắn còn đang nhìn về phía bên này, nhưng ánh mắt tuyệt đối không phải nhìn ta, chẳng lẽ là..."
Hứa Ứng ngửa đầu nhìn lên, chỉ thấy Minh Mạn vừa rồi bị đạo lực cùng tiên linh chi khí từ trong động uyên Võ Đạo trùng kích ra suýt nữa bay ra ngoài, giờ phút này váy còn tung bay.
Thiếu nữ long tộc kia không dám ngồi bên cạnh động uyên nữa, cuống quít đứng lên, phát động lực lượng huyết mạch Viễn Tổ, chuẩn bị đối kháng với tiên linh khí mãnh liệt bất cứ lúc nào.
Cô nghi hoặc không thôi, hồn nhiên không biết chuyện gì xảy ra.
Hứa Ứng thầm giật mình: "Cô nàng này không cảm nhận được loại áp lực đáng sợ đó!"
Lúc này, thân hình đầu rồng thân người phía trước phát ra một tiếng thở dài sâu kín, quay người đi tới.
Mê vụ theo hắn mà đi, thái cổ Thiên đạo của Thiên Tiên giới cũng theo đó thức tỉnh, khiến cho bốn phía vốn tĩnh mịch trở nên hoạt bát hẳn lên.
"Tiền bối!"
Hứa Ứng dùng đạo ngữ của long tộc hô hoán, đuổi theo phía trước, cất cao giọng nói: "Tại hạ là Hứa Ứng của nhân tộc ở Địa Tiên giới, muốn hỏi về Thiên đạo của tiền bối, xin tiền bối chỉ giáo!"
Phía trước, thân ảnh đầu rồng thân người kia bước chân mặc dù không nhanh, nhưng tốc độ lại rất nhanh, dần dần bỏ rơi y.
Những nơi bóng người kia đi qua, không ngờ đạo tro nặng nề cũng đang chuyển biến thành Thiên Địa đại đạo, Thiên đạo chi lực dần dần trở nên nồng đậm.
Hứa Ứng nghi hoặc không thôi: "Chẳng lẽ thật sự có người nắm giữ thủ đoạn cải thiên hoán địa cỡ này, có thể thức tỉnh thái cổ Thiên đạo? Không đúng, không đúng! Trong này có vấn đề!"
Đột nhiên y dừng bước, rời khỏi vùng sương mù này, quay đầu nhìn lại.
Quả nhiên, vừa rồi long thành còn vô cùng tươi sáng rất nhanh lại mất đi hết thảy màu sắc, trở nên đầy bụi bẩn.
Mà thiên địa đại đạo đã thức tỉnh không lâu sau lại hóa thành tro đạo nặng nề, vẫn tích tụ trong lòng đất như trước.
"Ha ha ha ha!"