Lâu Minh Ngọc mang theo Thánh Tôn nhanh chóng lui về phía sau, mặc dù chiêu pháp của hắn ảo diệu vô cùng, nhưng cũng bị thần thông của lão gỉa kia đánh trúng nhiều lần. Thân thể lão giả kia càng thêm mạnh mẽ, áp sát hắn, mỗi một lần va chạm đều làm cho Lâu Minh Ngọc đau đến mức sắc mặt vặn vẹo, không khỏi vội vàng nói: "sư phụ, không phải ngươi nói phóng thích đệ nhất nhân trong Thập Nhị Diệu thì hắn có thể liên thủ cùng chúng ta sao?"
Thánh Tôn vặc lại: "Ta chưa từng nói như vậy. Ta chỉ nói ta dẫn ngươi đi gặp hắn, chưa từng nói hắn sẽ liên thủ với chúng ta, càng chưa từng nói hắn muốn giết chúng ta."
Hắn cũng cảm thấy băn khoăn, giải thích: "Quân Vô Đạo hận nhất chính là ta, năm đó ta thắng hiểm một chiêu, đánh bại hắn, tự mình phong ấn trấn áp hắn, đưa tới tầng dưới cùng của Ngũ Ngục Thiên Lao..."
Lâu Minh Ngọc âm thầm kêu khổ.
Chiến lực của lão giả tóc hoa râm Quân Vô Đạo đột nhiên lại tăng thêm một tầng, mở ra phong ấn đạo hoa, chỉ thấy đạo thụ của hắn hiện lên, hoa bạc đầy cây, chỉ một thoáng đã rực rỡ hẳn lên!
Lâu Minh Ngọc liều mạng hai lần, phát hiện trên phương diện chiêu pháp mình bị đối phương phá vỡ nhiều lần, thế mới biết tên Quân Vô Đạo này kinh khủng cỡ nào.
Quân Vô Đạo không phá thần thông của hắn mà là phá thần thông của Thánh Tôn!
Điều này chứng tỏ, hầu như tất cả thần thông của Thánh Tôn đều bị Quân Vô Đạo nhìn thấu và phá giải!
Đột nhiên, tu vi của Quân Vô Đạo lại tăng lên, Lâu Minh Ngọc bị áp chế suýt chút nữa hộc máu, cắn chặt răng cố gắng kiên trì. Hắn không thi triển thần thông mà Thánh Tôn truyền thụ nữa, dùng tài trí thông minh của chính mình, tự sáng tạo thần thông ngay tại chỗ để liều mạng với Quân Vô Đạo!
Không ngờ lại có hiệu quả, Quân Vô Đạo không cách nào phá tan thần thông của hắn, chỉ có thể lấy cứng chọi cứng với hắn.
Sức chiến đấu của lão giả tóc hoa râm Quân Vô Đạo lại càng ngày càng mạnh, đột nhiên lại có một Đạo Quả khác phá tan phong ấn, khiến pháp lực của hắn tăng mạnh!
Lâu Minh Ngọc kêu khổ không ngừng, kiên trì nghênh chiến với vị Thập Nhị Diệu đệ nhất nhân này, thầm nghĩ: "Vị tiền bối này, năm đó thật sự đã thua lão sư một chiêu sao? Sao ta lại có cảm giác, năm đó lão sư thắng không vinh quang thế này."
Hắn liên tục bị thương, nhưng cũng may hắn tu luyện đạo cảnh đủ nhiều, pháp lực gần như vô cùng vô tận, vết thương trên thân thể cũng sẽ khỏi hẳn sau một khắc.
Hắn cố gắng chống lại Quân Vô Đạo, dùng hết mưu kế, liều mạng dốc hết tất cả sở học lúc trước của bản thân ra, hóa thành thần thông mới, dùng hết khả năng thoát khỏi ảnh hưởng của Thánh Tôn đối với hắn.
Nhưng khi hắn vừa mới miễn cưỡng chống lại thế tấn công như cuồng phong vũ bão của Quân Vô Đạo, đột nhiên pháp lực của Quân Vô Đạo lại tăng thêm một tầng, rõ ràng là quả Đạo Quả thứ ba đã được giải phong ấn!
"Sư phụ, rốt cuộc hắn đã luyện được bao nhiêu Đạo Quả thế?" Lâu Minh Ngọc kêu lên.
Phía sau hắn, Thánh Tôn không nhanh không chậm tránh né dư âm thần thông của hai người, hoặc tiện tay đánh vỡ thần thông còn sót lại, thản nhiên nói: "Quân Vô Đạo tổng cộng luyện ra chín Đạo Quả, đừng nói là đệ nhất nhân trong Thập Nhị Diệu, cho dù là ở thời đại cổ lão, hắn ta cũng là cường giả hiếm có."
"Chín Đạo Quả?"
Lâu Minh Ngọc thấy tê cả da đầu, muốn mắng chửi người, nhưng dù sao đó cũng là sư phụ của mình, đành phải kiên trì chống lại Quân Vô Đạo.
Hắn phát huy trí tuệ của mình đến mức tận cùng, nhưng vẫn liên tục bị thương, hết lần này tới lần khác suýt nữa mất mạng dưới chưởng của đối phương!
Lâu Minh Ngọc khẩn trương cao độ, mỗi một chiêu đều cố gắng đánh thật hoàn mỹ, làm đến mức không có sơ hở, nhưng Quân Vô Đạo thực sự mạnh hơn hắn quá nhiều, dẫn đến việc mỗi lần hắn đón đỡ một chiêu đều phun ra từng ngụm máu.
Đột nhiên, Đạo Quả thứ tư của Quân Vô Đạo được giải phong ấn, Thánh Tôn không chần chừ nữa, lập tức tế Đạo Thể Thánh Binh lên.
Mười bảy Thánh Binh kia vừa tế lên đã như Thánh Tôn thời kỳ đỉnh phong giáng lâm, mang theo uy nghiêm quân lâm thiên hạ, ầm ầm đè xuống người Quân Vô Đạo!
Quân Vô Đạo tóc tai rũ rượi, quát lớn một tiếng, không ngờ vào lúc quan trọng lại tiến thêm một bước, lại giải khai phong ấn của một Đạo Quả!
Hắn dùng hết pháp lực, đón đỡ lấy Đạo Thể Thánh Binh, chỉ nghe một tiếng nổ vang ầm ầm, Quân Vô Đạo đứng yên bất động tại chỗ, tóc trắng tung bay, tay áo tung bay, mắt mũi miệng chảy ra máu tươi.
Thánh Tôn quát lên: "Ta đánh hắn choáng rồi, đi mau!"
Lâu Minh Ngọc đang muốn chạy trốn, hai chân mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống, lúc này mới chỉ cảm thấy tứ chi bách hài đau nhức, thậm chí ngay cả nguyên thần cũng giống như muốn nứt ra!
Mấu chốt nhất chính là, các động uyên của hắn trở nên suy yếu không chịu nổi, những đạo cảnh trong các động uyên cũng tổn thất không ít.
Thiếu niên Thánh Tôn không cần nghĩ ngợi đã cõng hắn lên, phá không rời đi.