Đương nhiên cũng có lời đồn nơi dân dã, nói Thái Hạo Đế đoạt quyền, ba lần bức cung, ép Hạo Thiên Đế thoái vị, lần thứ ba cuối cùng cũng thành công đánh Hạo Thiên Đế trọng thương. Sau khi Hạo Thiên Đế bị thương, Thái Hạo Đế lại muốn hắn giao ra động uyên Thái Nhất, miễn cho hắn Đông Sơn tái khởi, Hạo Thiên Đế lại giấu Thái Nhất động uyên đi, bị Thái Hạo Đế nổi giận giết chết.
Đây chỉ là dã sử.
Có điều cũng rất nhiều người tin tưởng, thậm chí ngay cả Tử Vi Hậu Chủ cũng tin chắc.
Bởi vì hắn cũng làm như vậy.
Hứa Ứng nữa cũng tin tưởng phiên bản thứ hai, có điều trong đó cũng có chỗ đáng hoài nghi, ví dụ như tung tích của Thái Nhất động uyên.
Năm đó Thanh Huyền chứng đạo, Thái Nhất động uyên chắc là do hắn tìm hiểu Thái Nhất Khai Ngộ triệu hồi tới từ Bỉ Ngạn. Sau khi Thanh Huyền chết, Thái Nhất động uyên cũng trở về Bỉ Ngạn, sau đó được Hứa Ứng triệu hồi về.
Bởi vậy Hứa Ứng suy đoán sau khi Hạo Thiên Đế chết, Thái Nhất động uyên tự động bay về Bỉ Ngạn.
Thế nhưng, không ngờ hiện tại lại nghe được tin tức anh linh của Hạo Thiên Đế phản hồi cố thổ.
Dị nhân bị xiềng xích khóa lại bên cạnh quan tài vàng, cười ha ha nói: "Hạo Thiên thật sự chết rồi? Chết rất tốt, chết chưa hết tội! Chúng ta phụng mệnh đuổi giết, chính là muốn xem lão tặc này đã thật sự chết hay chưa, nếu chết, ngay cả thi thể cũng phải hủy diệt! Báo thù cho trăm vạn tộc nhân chúng ta..."
"Phốc!"
Một sợi xiềng xích xuyên qua đầu lâu của tên dị nhân kia, giết chết tên dị nhân.
"Phốc!"
Hứa Ứng hứng khởi, đâm một kiếm vào hậu tâm của trưởng lão Long Đại, lẩm bẩm nói: "Không phải Hạo Thiên Đế chết trong tay Thái Hạo Đế sao? Tại Bỉ Ngạn hắn còn có một đoạn quá khứ không ai biết? Nếu không, vì sao dị nhân muốn ngăn cản anh linh của hắn trở về cố thổ ?"
Long Đại trưởng lão thổ huyết, trở tay đánh ra một chưởng, Hứa Ứng lách mình tránh đi, cao giọng nói: "Tại hạ là Hứa Ứng, là Tân Đạo Tổ của Địa Tiên giới, đến đây nghênh đón anh linh của Hạo Thiên Đế, trở về quê nhà!"
Long Đại trưởng lão nghe vậy, trong lòng tập trung nghiêm nghị: "Tiểu tử này là cao thủ kéo bè kết phái!"
Hắn phát động Thiên Bảo Đạo luân, vừa giao phong trước Tiên Điện, vừa cao giọng nói: "Tại hạ Thiên Tiên giới Long Đại, hứa hẹn kẻ này không nhận giáo hóa từ Bỉ Ngạn, mưu hại công tử Bỉ Ngạn, kính xin đạo huynh của Bỉ Ngạn giúp ta một tay!"
Hắn nhìn thấy mấy sợi xiềng xích vây khốn dị nhân vừa rồi, biết đối phương từ Bỉ Ngạn trở về, tất nhiên là cường giả của Bỉ Ngạn chạy nạn đến đây. Nghe dị nhân vừa chết nói vị Hạo Thiên Đế này có địa vị cực cao ở Bỉ Ngạn, lúc trốn chạy có truy binh không ngừng, bởi vậy cũng động tâm tư kéo bè kết phái.
Đột nhiên, lại vài sợi xiềng xích bay ra, khóa chặt Long Đại.
Long Đại bay lên trời, tránh khỏi xiềng xích, vừa sợ vừa giận: "Rốt cuộc chỗ nào xảy ra vấn đề?"
Dù sao thời gian hắn đi vào Địa Tiên giới còn ngắn, còn chưa hiểu biết về lịch sử Địa Tiên giới, mặc dù nhìn ra những người này là từ Bỉ Ngạn đến, lại không biết năm đó Hạo Thiên Đế là Tiên Đế đời thứ nhất của Nhân tộc, thế cho nên kéo bè kết phái thất bại.
Hứa Ứng thừa cơ thúc giục Võ Cực Chứng Đạo, điểm ra một chỉ, một dòng sông dài năm tháng lao nhanh qua, xuyên thấu thân thể Long Đại.
Long Đại lập tức trở nên càng thêm già nua, quát mắng: "Hứa Ứng, ngươi có giỏi thì đơn đả độc đấu!"
Hắn phát động tu vi, luyện hóa đạo thương do Bất Hủ Bát Pháp của Hứa Ứng, lúc này già yếu mới dừng lại. Cho dù việc ngừng lại, nhưng thương thế vẫn như cũ, thân thể cùng nguyên thần lão hóa càng thêm nghiêm trọng so với trước.
Nhưng khiến hắn kinh hãi nhất chính là lão hóa khiến đại đạo của hắn biến chất.
Đối với tồn tại Đạo cảnh bát trọng, loại lão hóa này gần như không thể làm trái!
Thần thông Tuế Nguyệt, không phải chuyện đùa!
Xiềng xích kia bay múa trên dưới, cực kỳ ác liệt, không rời khỏi thân thể hắn, khiến hắn cực kỳ bị động.
Hứa Ứng vừa lạnh lùng hạ sát thủ, vừa thầm khen Long Đại. Long Đại trưởng lão là đối thủ mạnh nhất mà y từng gặp, dù thi triển toàn bộ động uyên cũng không cách nào bắt được. Giờ phút này mặc dù có vài sợi xiềng xích hỗ trợ, trong chốc lát cũng không cách nào chém giết được hắn.
Nhưng Long Đại hiện tại thương thế càng thêm nghiêm trọng, muốn chạy trốn cũng khó có thể đào thoát.
Rốt cuộc, tám cái thân hình cường đại kia nâng quan tài vàng rực từ trong trạng thái thời gian hổ phách đi ra, đợi đến khi bọn họ thoát ly khỏi trạng thái hổ phách, thời gian đó lập tức trở nên ảm đạm, con đường cũng theo đó chôn vùi.
Trong kim quan, một luồng khí tức mênh mông cuồn cuộn trút ra ngoài, rung chuyển Thái Nhất động uyên, Thái Nhất đại đạo cũng theo đó hiển hiện, khiến cho cả tòa động uyên rực rỡ hào quang, đại đạo bi minh, tựa hồ cảm ứng được cố nhân tử vong.
Vẻn vẹn chỉ là một luồng khí tức, Hứa Ứng và Long Đại như gặp phải trọng áp, trong lòng mỗi người đều tập trung cao độ.