Ngư Cơ Đạo Nhân nghẹn họng nói: "Ta luyện pháp bảo cho người khác cả đời, Thanh Huyền, Thánh Tôn đều phải cầu ta, ta mới bằng lòng luyện chế cho bọn họ. Những Chí Tôn Thập Nhị Diệu khác đều phải mang theo lễ vật, ăn nói khép nép, ta mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý. Ta chủ động thay ngươi luyện chế pháp bảo, ngươi lại từ chối! Chẳng lẽ ngươi chê bản lĩnh của ta?"
Hứa Ứng nghiêm mặt nói: "Cũng không phải là ghét bỏ đạo nhân, mà là bây giờ đại đạo ta chưa thành, há có thể tuỳ tiện luyện chế pháp bảo? Ta tu luyện đại đạo, không ngừng có cảm ngộ mới, pháp bảo luyện chế hôm qua, hôm nay đã trở thành gân gà,pháp bảo luyện chế hôm nay, về ngày mai ta lại không thể dùng được nữa. Ta không muốn nhờ đạo nhân luyện chế ra một món pháp bảo trói buộc mình."
Ngư Cơ Đạo Nhân kinh ngạc nói: "Lời này của ngươi là đạo lý gì đây?"
Hứa Ứng đáp: "Nếu ta tốn lượng lớn tài nguyên, nhờ đạo nhân luyện chế cho ta một món pháp bảo có thể chứng đạo, tất nhiên sẽ vô cùng yêu quý, xem như trân bảo, tâm niệm niệm niệm, không ngừng tế luyện, sẽ muốn luyện nó đến mức hoàn mỹ nhất. Khi ta có chỗ đột phá, sẽ có băn khoăn, nếu ta thay đổi đạo pháp, còn có thể vận dụng pháp bảo của ta hay không? Như thế ta sẽ lo được lo mất, thậm chí có thể từ bỏ việc thay đổi."
Ngư Cơ Đạo Nhân nhíu mày, hắn luyện chế pháp bảo nhiều năm như vậy, chưa bao giờ gặp loại lí do thoái thác thế này.
"Như vậy, khi nào ngươi mới có thể luyện chế pháp bảo?"
Ngư Cơ Đạo Nhân hỏi, "Tu luyện tới cảnh giới Chí Tôn?"
Hứa Ứng lắc đầu cười nói: "Có lẽ Chí Tôn cảnh là điểm cuối của rất nhiều Chí Tôn, nhưng không phải là điểm cuối của ta. Ta còn muốn lên tới Bất Hủ cảnh xem thử. Đến Bất Hủ cảnh, ta còn muốn xem phía trước có còn cảnh giới nào khác hay không. Nếu đạo pháp của ta không thay đổi thì sẽ vô duyên với cảnh giới cao hơn. Lúc này, pháp bảo sẽ trở thành trở ngại của ta."
Ngư Cơ Đạo Nhân nhíu chặt mày, đi tới bên cạnh Trúc Thiền Thiền, nói: "Thiền Thiền, chuyện ngươi muốn ta làm ta đã làm xong rồi. Ta chủ động ăn nói khép nép, muốn luyện chế pháp bảo cho hắn, chỉ là hắn không cần. Hắn nói, pháp bảo sẽ hạn chế thành tựu của hắn."
Trúc Thiền Thiền tức giận nói: "Tên ngốc này! Để ta đi gặp hắn!"
Nàng bỏ lại công việc trong tay, đến gặp Hứa Ứng, nói năng dứt khoát: "Ta nhờ sư phụ ta giúp ngươi luyện chế pháp bảo chứng đạo, sao ngươi không nhận hả? Luyện chế pháp bảo cho ngươi, cũng là vì lo cho tính mạng của ngươi. Ngươi có pháp bảo, lúc đối phó Tiên Đế cũng nắm chắc thêm một phần còn gì!"
"Hóa ra là chuyện này!" Hứa Ứng cười ha hả.
Trúc Thiền Thiền hung tợn trừng mắt lườm y một cái, thở phì phò nói: "Ngươi còn cười? Không biết quý trọng tính mạng của mình gì hết!"
Hứa Ứng cười đáp: "Tiên Đế Chí Tôn chưa bao giờ là mục tiêu của ta. Ta chỉ muốn đánh chết hắn mà thôi. Không cần lo lắng, lúc hắn thu hoạch ta cũng đã định trước là giờ chết của hắn rồi"
Trúc Thiền Thiền thấy y tràn đầy tự tin như thế, không khỏi lo lắng nói: "Ta đã hỏi Tổ Long và Vi Tự, bọn họ nói ngươi không cách nào đột phá đến cảnh giới Chí Tôn, ta bèn nghĩ, ngươi có một món pháp bảo cũng được. Sư phụ hắn còn không thích luyện chế cho ngươi, hùng hùng hổ nói ngươi là đồ tiểu bạch kiểm, rất ghét ngươi. Hắn nhất định là mù rồi."
Hứa Ứng sờ lên mặt mình, tự đắc nói: "Ngư Cơ Đạo Nhân đúng là tuệ nhãn thức châu. Thiền Thiền lão tổ không cần lo lắng, ta ở hiền sẽ tự gặp lành thôi."
Trúc Thiền Thiền đành phải mặc kệ y, nói: "Sau khi ngươi chết, ta sẽ đốt nhiều tiền giấy một chút, ở dưới đó đừng để chính mình bị ủy khuất."
Hứa Ứng muốn đánh cô nàng, Trúc Thiền Thiền cuống quít bỏ chạy, Hứa Ứng đuổi theo mấy bước, Trúc Thiền Thiền vọt tới bên cạnh một đám Thiên công, nói: "Có người muốn đánh ta!"
"Rầm rầm!"
Mấy trăm tên Thiên công tay trần nhao nhao đứng dậy, lưng hùm vai gấu, tráng kiện dị thường, sắc mặt bất thiện nhìn về phía Hứa Ứng.
Trúc Thiền Thiền dương dương đắc ý, lè lưỡi với hắn.
Hứa Ứng lo lắng mình đánh chết người, không thể làm gì khác hơn là mặc cô nàng này làm càn.
Lúc này, trong lòng y có cảm giác, nhướng mày trầm giọng nói: "Thiền Thiền, mang theo người của ngươi trốn đi."
"Thiếu niên, bọn ta không trốn!"
Một trong những hán tử vạm vỡ quát lên: "Ngươi bắt nạt đại tỷ của bọn ta..."
Hắn còn chưa nói xong, Hứa Ứng đã cười ha ha nói: "Là vị đạo hữu nào sát khí nặng như vậy?"
Trong nháy mắt thanh âm của y vang lên, phương viên vạn dặm trêm mặt biển Thiên Hải, sóng lớn đột nhiên nổi lên, thanh âm nhấc lên cuồng phong sóng lớn, giống như thiên lôi nổ vang.
Sau lưng y, tất cả Thiên công đều không nói nên lời, thậm chí nhìn thấy Hứa Ứng đứng ở nơi đó không động đậy, nhưng khoảng cách giữa mình và Hứa Ứng lại càng ngày càng xa!
Không gian giữa bọn họ và Hứa Ứng không ngừng tự động bành trướng, dẫn tới bọn họ chẳng mấy chốc đã không thấy rõ khuôn mặt của Hứa Ứng nữa.