Kiếm thuật của hắn là kiếm đạo, đệ nhất thiên hạ, không ai có thể vượt qua hắn, cho dù là Hứa Ứng vừa rồi cũng không được. Hứa Ứng dung nhập kiếm đạo vào trong võ đạo, dùng kiếm chỉ làm kiếm, Tru Tiên chỉ đúng là bá đạo vô cùng, nhưng va chạm với Phục Thiên Kiếm của hắn vẫn kém hơn một bậc.
Hiển nhiên, Hứa Ứng đã chìm đắm ở võ đạo quá nhiều, lĩnh ngộ đối với kiếm đạo không đủ, dẫn đến việc Tru Tiên chỉ bị hắn phá vỡ.
Nhưng khi Hứa Ứng tế Tru Tiên Kiếm lên tấn công hắn, hắn đã cảm nhận được chênh lệch rõ rệt.
Sáu mươi vạn năm, hắn đã bị Thánh Tôn trấn áp sáu mươi vạn năm. Thánh Tôn có thể trấn áp tu vi của hắn ta, có thể trấn áp nguyên thần, đạo cảnh của hắn ta, nhưng không trấn áp được ý chí của hắn ta, không giam cầm được hắn ta sự chấp nhất theo đuổi của mình đối với kiếm đạo.
Những năm qua hắn bị giam cầm trong đại mạc biên thuỳ Tiên giới, tư tưởng của hắn vẫn không ngừng vận chuyển, không ngừng diễn luyện các loại chiêu pháp võ đạo.
Ý chí của hắn cứng cỏi như thế, dù bị trấn áp, nhưng trải qua sáu mươi vạn năm mài giũa ý chí, kiếm đạo của hắn đã dần dần đạt tới cực cảnh.
Gió sa mạc thổi tung cát vàng, khiến vô số tiên nhân lạc lối trong sa mạc, gió lốc sa mạc khiến không biết bao nhiêu người bỏ mạng ở nơi đó.
Những thứ kia, đều là ý thức của hắn đang diễn luyện kiếm đạo.
Mặc dù hắn không điều động được bất kỳ pháp lực gì, nhưng chỉ dựa vào tư duy kiếm đạo, cũng đã có thể chế tạo dị tượng ở trong sa mạc, để cho đại mạc biên thùy ở Tiên giới trở thành cấm khu người người nghe tới đều phải biến sắc.
Hắn nỗ lực tu hành như thế, vậy mà vẫn không sánh bằng Hứa Ứng!
"Ta bị một tên tiểu bối vượt qua ư? Không thể nào!"
Hắn tức sùi bọt mép, Phục Thiên kiếm trong tay hắn bắn ra uy năng chưa bao giờ có, sát khí cuồn cuộn càng mạnh hơn trước!
Keng keng keng keng keng!
Phục Thiên Kiếm và Tru Tiên Kiếm gặp nhau, từng tiếng kêu giòn vang lập tức truyền đến, Tru Tiên Kiếm vốn dĩ mặc kệ mọi thứ một kiếm chém xuống. Đối với Tử U Minh Đao của Đế Quân cũng như vậy, đối với rừng rậm Đạo Thụ của Động Uyên Thái Thượng cũng như vậy.
Nhưng lần này, thanh tàn kiếm này tựa như đổi tính tình, không hề bạo lực trực tiếp chém, mà triển khai chiêu pháp, giao đấu kiếm chiêu với Diệu La Chí Tôn!
Trong mắt người ngoài, Hứa Ứng theo kiếm mà múa, thần thông kiếm đạo do y đánh ra tinh diệu tuyệt luân, phá tan tất cả chiêu pháp của Diệu La dễ như trở bàn tay.
Đến bản thân Diệu La Chí Tôn cũng cho là như vậy.
Nhưng Hứa Ứng lại hiểu rõ, mình chỉ là công cụ cung cấp pháp lực cho nó mà thôi.
Cũng may Tru Tiên Tàn Kiếm cũng không quá đáng lắm, các loại thần thông kiếm đạo lưu chuyển, đều khắc vào trong thức hải của y, thuận tiện cho Hứa Ứng giết thời gian cho đỡ chán.
Hứa Ứng tập trung tinh thần, vừa quan sát Tru Tiên Tàn Kiếm thi triển những chiêu pháp này, vừa so sánh chiêu thức trong thức hải, đối chiếu hai bên, chỉ cảm thấy tuyệt không thể tả.
"Kiếm ca vẫn có chút nhân phẩm." Y thầm nghĩ.
Sau một khắc, toàn bộ chiêu pháp của Phục Thiên Kiếm đều bị phá vỡ, Diệu La phi thân lui lại, giơ tay nắm lấy Phục Thiên Kiếm đang bay ngược đến, thân thể bị chấn động đến mức run rẩy, lập tức đổi sang tay khác, tế kiếm lên một lần nữa, khống chế Phục Thiên Kiếm, biến hóa ra nhiều thần thông kiếm đạo hơn!
Phục Thiên Kiếm của hắn lấy một hóa vạn, sau đó lại từ vạn hóa một, khi thì kiếm thế như trường long từ Thái Cổ bay đến, dữ tợn hung ác, khi thì như dãy núi nguy nga, từ trên trời giáng xuống!
Nhưng bất luận là biến hóa gì thì vẫn bị "Hứa Ứng" tế kiếm, phá tan không còn một mảnh!
Hắn rống giận liên tục, thi triển ra thần thông kiếm đạo áp đáy hòm của mình, gọi là La Thiên Thập Phá, Phá Quân, Phá Sát, Phá Trận, Phá Đạo, Phá Thần, tổng cộng có mười chiêu.
Nhưng mỗi khi hắn thi triển một chiêu thì đều bị phá đi một chiêu, trên người lại trúng thêm một kiếm.
Qua mười chiêu, cả mười chiêu đều bị phá hết, trước mặt sau lưng Diệu La đều bị đâm mười cái lỗ máu!
Xa xa, đám người Ngư Cơ Đạo Nhân, Vi Tự nhìn mà hoa mắt, màn biểu diễn kiếm đạo thần thông của Hứa Ứng lúc này, cho dù là bọn họ cũng nhìn đến hoa mắt choáng váng, cảm thán không thôi.
Trúc Thiền Thiền lẩm bẩm nói: "Không ngờ kiếm đạo của A Ứng lại lợi hại như vậy..."
Cho dù là Vi Tự cũng phải sinh lòng khâm phục: "Thành tựu kiếm đạo của Hứa Đạo Tổ, chỉ sợ đã vượt qua Chí Tôn, tấn chức Bất Hủ trong truyền thuyết rồi nhỉ?"
Diệu La Chí Tôn bị một kiếm cắt đứt mái tóc, da đầu lập tức chảy máu, chỉ thấy Hứa Ứng tế kiếm, một kiếm lại một kiếm đâm tới, hắn ra sức ngăn cản nhưng không tài nào ngăn cản được.
Hứa Ứng vận dụng chính là La Thiên Thập Phá của hắn, nói đúng hơn là thần thông phía sau La Thiên Thập Phá, thần thông mà hắn chưa từng diễn hóa ra.