Hứa Ứng dẫn cô tới bên cạnh Dao Trì trong thành, để cô tu hành tại đây, nơi đây linh khí dồi dào linh lực khó mà tưởng tượng nổi, không phải động uyên mà thắng cả động uyên, có thể trợ giúp cô lĩnh ngộ các cảnh giới mới.
Minh Mạn nghiêm túc tu luyện, Hứa Ứng cũng yên tĩnh trở lại, sửa sang lại tâm đắc giao thủ với Ngọc Lệnh Tài trưởng lão, sau một lát mới tiếp tục tu luyện Tạo Hóa huyền công.
Y bất tri bất giác tiến vào tìm hiểu huyền diệu Tạo Hóa, qua không biết bao lâu, đột nhiên bị một loạt tiếng nước làm thức tỉnh, theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy thiếu nữ long tộc kia đang tắm trong Dao Trì, sóng nước lăn tăn, hết sức chói mắt.
Bỗng nhiên, cô gái kia phát hiện y tỉnh lại, kinh hô một tiếng, vội vàng đào tẩu từ trong nước, Hứa Ứng chỉ thấy một mảnh hoa trắng.
Hứa Ứng cười ha hả: "Sợ cái gì? Ta đâu có nhảy xuống tắm rửa chung."
Minh Mạn ăn mặc chỉnh tề, khuôn mặt đỏ bừng đi tới.
Hứa Ứng nói đầy ẩn ý: "Ta là sư phụ ngươi, chuyện như tắm rửa này, sao có thể đề phòng sư phụ được? Lòng tín nhiệm giữa sư đồ đâu?"
Minh Mạn công chúa tức giận trừng mắt với y một cái.
Hứa Ứng mấy ngày nay luân phiên đại chiến, vừa rồi lại nhìn thấy thiếu nữ tắm rửa, bất giác có phần khô nóng, vì thế là cởi quần áo định đi vào Dao Trì tắm rửa.
Minh Mạn công chúa thấy y cởi quần áo ngay trước mặt mình, giật nảy mình, cuống quít chạy trốn.
Sau lưng cô lại vang lên tiếng cười vô tâm của sư phụ man di.
Minh Mạn công chúa đột nhiên tỉnh ngộ: "Chờ một chút! Cấu tạo thân thể của sư phụ man di có giống với long tộc chúng ta không? Thầy dạy của Càn Nguyên học cung và Bỉ Ngạn học cung nói bọn họ là chủng tộc cấp thấp, nhưng chưa từng nói tới cấu tạo của bọn họ..."
Ma xui quỷ khiến thế nào cô lại dừng bước, tựa vào phía sau một hòn non bộ, len lén nhìn quanh Dao Trì.
"Cấu tạo cũng bình thường mà, không có chỗ nào kỳ lạ cả, da dẻ thì bóng loáng đấy, chỉ là có phần lông tơ kỳ quái, không phải nên có vảy dài sao?"
Minh Mạn công chúa so sánh với cấu tạo nam nữ học ở học cung của mình một chút, trong lòng kinh ngạc.
Hứa Ứng nhảy vào trong nước, dần dần tạo nên một mảnh bọt nước, rung động lãng đãng.
"Tiểu cô nương tuổi mười tám, cởi sạch tắm táp trắng phau phau..."
Từng tiếng ca truyền đến, Minh Mạn công chúa hừ một tiếng, ngượng ngùng vạn phần: "Quả nhiên là man di, cũng ăn nói hệt như đám long tộc lưu manh!"
Dứt lời, cô lại nhìn lén.
Đột nhiên, một làn sương mù không biết từ đâu kéo đến, đợi đến khi sương mù qua đi, long thành dưới lòng đất này lại trở nên sáng lạn.
Lúc trước những kiến trúc bích hoạ, cảnh trí trong thành, dưới tác dụng của Thúy Nham tất cả đã mất đi màu sắc, giờ phút này lại phảng phất thời gian chảy ngược, lại trở nên tươi đẹp.
Minh Mạn công chúa kinh ngạc khó hiểu, lập tức lộ vẻ hoảng sợ: "Chẳng lẽ oán linh của long tộc uổng mạng trong truyền thuyết kia sẽ thật sự xuất hiện!"
Giọng nói của Hứa Ứng lại vang lên sau lưng cô, có phần nghiêm nghị: "Thái cổ Thiên đạo đang thức tỉnh?"
Minh Mạn vội vàng quay đầu, lại nhớ tới quá nửa là y không mặc quần áo, vội vàng quay đi, nhưng khóe mắt vẫn quét tới trong chớp mắt, chỉ thấy Hứa Ứng đã mặc chỉnh tề, trong lòng có phần thất vọng: "Tốc độ của sư phụ man di nhanh thật!"
Hứa Ứng đi đến bên cạnh cô, buộc tóc xong, đeo một cái mũ tử kim nhỏ nhắn, rất có khí tức nho nhã, không nhìn ra chút đặc tính của lưu manh long tộc, nói: "Đây không phải oán linh của long tộc, mà là Thiên đạo thời thái cổ bị Thiên đạo của Bỉ Ngạn áp bách, giờ bắt đầu sống lại! Kỳ quái, kỳ quái..."
Minh Mạn cảm thấy tiểu sư phụ man di của mình tắm rửa một phen, càng trở nên thuận mắt hơn, dò hỏi: "Thái cổ Thiên đạo thức tỉnh, có gì kỳ quái?"
Hứa Ứng lần theo khí tức Thiên đạo đi về phía trước, nói: "Thiên đạo của Nhân Gian giới đã thức tỉnh, là bởi vì sau khi đại diệt tuyệt vẫn còn rất nhiều Yêu tộc Nhân tộc âm thầm sinh sống, sinh sôi nảy nở không thôi, khiến Thiên đạo của giới này trước sau vẫn bất diệt, không ngừng đối kháng với hắc ám Thiên đạo do Thúy Nham hình thành."
Cũng bởi vì phát hiện điểm này y mới cảm thấy đạo pháp của bản địa chưa hẳn kém hơn so với Bỉ Ngạn.
Minh Mạn vội vàng đuổi theo y, chỉ nghe tiểu sư phụ man di tiếp tục nói: "Nhưng Thiên Tiên giới lại khác. Thiên Tiên giới đã Táng hóa, Bỉ Ngạn hóa, không có khả năng có thái cổ Thiên đạo thức tỉnh! Nơi đây lại có thái cổ Thiên đạo thức tỉnh, nhất định là xảy ra biến cố gì đó!"
Minh Mạn đi theo bên cạnh y, hết nhìn đông tới nhìn tây, trong lòng nhảy loạn, kích động khó tả.
Cô là Đế Nữ, nào có cơ hội ra ngoài rèn luyện? Chỉ cảm thấy cuộc đời mình gặp phải chuyện kích thích nhất cùng lắm cũng chỉ như vậy mà thôi.
Hai người nhanh chóng đuổi theo phiến sương mù kia, trong sương mù truyền đến từng tiếng long ngâm trầm trầm, cổ xưa, mênh mông, bi thương, nhưng lại ẩn chứa khát vọng đối với sinh mệnh.