Tối Chân Tâm

Lượt đọc: 8314 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »
Chương 7
cảnh báo: chàng đến rồi

❊ ❊ ❊

Chớp mắt mùa đông đã qua, mùa xuân lại đến, Ái Tân Giác La Khuynh Thành đã biết bò, ngày nào cũng hành hạ Nhan Tử La mệt bở hơi tai. Ngược lại, Tiểu cách cách lại bò rất vui vẻ sung sướng. Nhan Tử La lệnh cho đám a hoàn xới đất dọc hành lang lên, trồng xuống rất nhiều hạt hoa. Đi loanh quanh một vòng, lại ra lệnh cho đám tôi tớ đào một cái rãnh quanh hòn non bộ, dùng đá và bùn đắp thành một cái ao nhỏ, nghe nói là để nuôi cá.

Bận biụ suốt mùa xuân, cuối cùng mùa hạ cũng lần khần đi tới.

"Haizz, chán quá!" Nằm bò trên ghế, Nhan Tử La thốt lên tiếng kêu chán chường lần thứ N. Dường như phối hợp rất ăn ý với nàng, Ái Tân Giác La Khuynh Thành đang nằm trên giường cũng buông tiếng thở dài khe khẽ. Nhan Tử La giơ thay nghịch nghịch những ngón tay nhỏ của con gái, "Bảo bối, con cũng cảm thấy chán lắm phải không? Nhưng ngoài trời nóng thế kia... Ôi, chán quá, đến một cuốn tiểu thuyết cũng không có, cho ta một cuốn từ điển cũng được. Nếu cứ tiếp tục sống như thế này thì bao nhiêu chữ thầy lại trả hết cho thầy mất thôi!". Với tay cầm một quả đào, nàng lại nói: "Phải rồi, sao lại quên mất chứ, dạy bảo bối nhà mình cũng được mà. Đọc một bài thơ trước đã, hi hi, cái này gọi là khai thác tiềm năng". Cắn một miếng đào, nhảy xuống khỏi ghế, Nhan Tử La ôm tiểu quỷ còn chưa mọc răng lên, "Bảo bối, bắt đầu từ ngày mai mẹ dạy con đọc thơ được không? Con có thể trở thành tài nữ, đến lúc ấy đừng quên cảm ơn mẹ nhé". Tiểu quỷ khoa chân múa tay, giơ tay ra cào vào mặt nàng hai cái, không biết là vui hay tức giận. "Ái chà, quên mất, con còn chưa biết nói mà, chỉ biết a a a ư ư ư linh tinh thôi", đặt tiểu quỷ nằm vào trong nôi, lại cắn một miếng đào, xem ra ông Trời quên nàng thật rồi. Nhan Tử La tiếp tục âu sầu buồn bã.

"Chủ nhân, chủ nhân", Bách Hợp kích động chạy vào.

"Từ từ thôi, từ từ thôi, mau xem xem đã va hỏng cửa của ta chưa? Nha đầu này, nhặt được bạc à? Có gì mà vui thế?"

"Là ngài ấy, không, không phải, là Tứ gia", Bách Hợp lại hào hứng nói.

"Rốt cuộc là 'phải' hay 'không phải'? Ngươi nói gì thế? Nóng quá hóa hồ đồ rồi hả? Nào, uống nước trước đi."

"Chủ nhân, Tứ gia muốn đến đây ở một thời gian", cuối cùng Bách Hợp cũng nói được một câu rõ ràng.

"Nhà của ông ta ông ta muốn đến thì đến, ngươi vui như thế làm gì? Có được tiền thưởng không?" Nhan Tử La thỏa mãn cắn xong miếng đào cuối cùng, tiện tay ném hột đào ra ngoài, vỗ vỗ bụng, "Vừa rồi ngươi nói gì?", Nhan Tử La vừa hỏi vừa ngồi thẳng dậy.

"Tứ gia muốn đến đây ở!", Bách Hợp bất lực nhắc lại một lần nữa.

"Vô lý, chẳng phải ông ta đã theo Hoàng thượng rời kinh tránh nóng rồi sao?", trái tim Nhan Tử La bắt đầu run rẩy, những ngày vui vẻ kết thúc rồi sao?

"Hoàng thượng lệnh cho Tứ gia nhà chúng ta ở lại kinh thành", Bách Hợp giải thích. Cô ta thật sự không hiểu, sao vẻ mặt chủ nhân lại sợ hãi thế kia? Đây rõ ràng là một cơ hội tốt, không chừng còn có thể được hồi phủ ấy chứ.

"Ở lại kinh thành? Thật không, đang yên đang lành sao lại ở lại chứ? Thêm một người đi cùng, Hoàng thượng cũng đâu có nghèo đi, thật là nhỏ nhen", Nhan Tử La lẩm bẩm.

"Chủ nhân, người nói gì vậy?", Bách Hợp lo lắng hỏi.

"Không có gì. Bách Hợp, chủ nhân các ngươi tới bình thường sẽ ở đâu?", Nhan Tử La hỏi. Phải thăm dò cho rõ ràng, nơi mà hắn ta ở là bãi mìn, chết cũng không được đến gần nửa bước.

"Tứ gia bình thường sẽ ở Tĩnh Tâm đường." Hay là chủ nhân có ý định khác, ha ha, chắc đúng rồi, nếu không sao có ngày ngẩng mặt lên chứ.

"Tĩnh Tâm đường? Khu nhà phía góc Đông Bắc đó phải không?" Nhan Tử La hỏi.

"Thưa vâng, chủ nhân." Nụ cười trên môi Bách Hợp càng lúc càng nới rộng, bởi vì cô ta nhìn thấy Nhan Tử La cũng bắt đầu cười.

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt", Nhan Tử La cười, vỗ vỗ ngực. Chỗ đó ở góc phía Đông Bắc, Thu Dật trai ở góc Tây Nam, về cơ bản chỉ cần nàng ở tịt trong phòng quyết không bước ra ngoài thì sẽ an toàn.

Xem ra phải bắt đầu cuộc sống "bế quan" rồi.

Có câu nói rằng: Người ngồi trong nhà, họa từ trên trời.

Nhan Tử La ngồi phịch xuống ghế, làm gì vậy chứ, đến ở thì đến ở, rình rang tới mức gà bay chó sủa có gì hay?

Nhớ tới lời a hoàn vừa nói: "Phúc tấn sai nô tì đến mời chủ nhân, Tứ gia nói tối nay cả nhà cùng dùng cơm".

Cả nhà dùng cơm? Thế có khác gì cuộc họp của đủ thể loại vợ lớn vợ bé? Mặc dù trong sách sử có chép, Ung Chính đại nhân không nhiều vợ, nhưng nếu ngồi cùng nhau có lẽ cũng rất "hoành tráng". Gọi nàng tới, xem chừng là ý của Phúc tấn, vị đại gia kia có lẽ đến nàng tròn méo thế nào cũng chẳng nhớ ý chứ. Phúc tấn cũng thật là đại lượng hải hà, còn tự nhắc nhở chồng mình về người phụ nữ khác, thật không biết nên khen nàng ta hiền thê hay mắng nàng ta ngốc nữa.

"Bách Hợp, ta có thể không đi không?", Nhan Tử La hỏi.

"Chủ nhân, không được đâu, Phúc tấn đã đặc biệt sai người tới gọi rồi. Hơn nữa, Tứ gia khó khăn lắm mới đến một lần", giọng nói càng lúc càng nhỏ.

"Ừm, ta biết rồi. Ngươi ra đi", Nhan Tử La phẩy phẩy tay. Hơn nửa năm rồi, nhưng nàng không sao học cho thành thạo được mớ lễ nghi phiền phức rườm rà kia, ai mà biết mấy vị đại nhân ấy thích nói gì trong lúc ăn cơm chứ? Nếu như bản thân nàng chính là Nhan Tử La thì có khi còn ứng phó được, nhưng bên trong thể xác Nhan Tử La lại chính là nàng, nàng thì chỉ biết cầm đũa lên và ăn thôi, ăn xong lau miệng rồi ra xem ti vi. Đến lúc ấy mất mặt là chuyện nhỏ, mất mạng mới là chuyện lớn. Vì vậy, nàng phải nghĩ ra cách gì đó...

Hình như trong ti vi, mấy nữ chính thường mượn cớ bị thương để lánh mặt, mặc dù thủ đoạn chẳng có gì cao minh hay mới mẻ, nhưng hiện giờ cứ thử đi. Nhưng, bị thương gì đây? Va vào cột bị thương? Đau chết đi được, ngộ nhỡ va mạnh lại thành kẻ ngớ ngẩn thì hỏng. Bị bỏng thì sao? Không ổn lắm, vốn đã chẳng đẹp đẽ gì cho cam, còn định hủy hoại dung nhan? Thế thì làm sao còn ra hình người? Thôi dẹp. Còn chiêu gì nữa nhỉ? Ngã dập đầu? Khả năng hủy hoại dung nhan cũng rất cao. Cảm lạnh? Lấy đâu ra mà nhanh thế, giờ mặt trời cũng đã lặn rồi, trừ phi ném nàng vào trong hầm lạnh.

Lững thững bước ra sân, nàng ngồi xổm xuống cạnh cái ao nhỏ hất hất nước, vắt óc suy nghĩ xem có cách gì vừa hiệu quả lại không phải chịu đau. Ha ha, nước vẫn còn ấm này. A! Đột nhiên một suy nghĩ lóe lên, nàng ngồi nhìn đám cá tung tăng bơi lội dưới nước cười ngốc nghếch.

Nửa canh giờ sau.

"Cứu, cứu! Ta không biết bơi!!!", tiếng thét thê thảm vọng lên từ mặt hồ, một chấm nhỏ màu đen đang nổi nổi chìm chìm.

Cũng may là hồi học đại học nàng đã biết bơi, ha ha, rơi xuống nước rồi, tiện thể hắt hơi hai ba cái là có thể mượn cớ lánh mặt không đến. Tiếp tục, tiếp tục cho đến khi có người tới cứu mới thôi.

Khốn kiếp! Bọn người ở chết đâu hết cả rồi, tại sao chủ nhân rơi xuống nước lâu như thế mà chẳng có kẻ nào tới cứu? Nữ chính trong ti vi chỉ cần vừa rơi xuống nước đã có anh hùng ra tay cứu mỹ nhân rồi. Lẽ nào nguyên nhân chính là vì nàng xấu quá? Hỏng hỏng, còn không đến nữa là nàng chết đuối thật đấy, mặc dù nàng biết bơi, nhưng chưa từng dầm mình lâu thế này. Lần này, bơi chó cũng mệt chết mất. Tiểu Khuynh Thành đáng yêu, con phải trở thành cô bé mồ côi mất mẹ rồi... Chết thì chết, biết đâu lại được về nhà.

Nhan Tử La đang dần chìm thì có người kéo nàng lên khỏi mặt nước, chỉ cảm thấy bên tai có tiếng thở, sau đó"bụp" một tiếng, bị ném lên bờ. Lực vừa khéo, Nhan Tử La trước đó đã uống hai ngụm nước, nhờ cú ném mà ộc được hết ra ngoài. Nàng vừa ôm ngực ho sặc sụa, vừa hướng về phía người kia xua xua tay, lắp bắp nói: "Cảm ơn, cảm ơn ngươi, thật cảm ơn quá...". Lần sau thì sớm hơn một chút, nếu không nàng chẳng còn cơ hội mà cảm ơn đâu.

Ba Lỗ nhìn cách ăn mặc của cô gái đang nằm trên đất, có lẽ là một a hoàn, a hoàn sao lại rơi xuống nước? Hắn đứng cách Nhan Tử La ba bước, hỏi: "Sao ngươi lại rơi xuống nước?", rơi xuống nước mà lại còn rơi xuống giữa hồ? Hình như không hợp lý cho lắm.

"Hả?" Nhan Tử La sững lại, người này sao mà lắm chuyện như đàn bà vậy chứ, cứu người xong rồi thì đi đi, hỏi gì nhiều thế? Thôi được, nể mặt hắn ta đã cứu nàng, đành bịa ra một lý do vậy. Nói là trèo lên cây bị rơi xuống? Nếu nàng nhớ không lầm thì chỗ này không có cây. Rơi từ trên thuyền xuống? Nàng thề, nàng chơi quanh cái hồ này hơn nửa năm rồi chưa từng thấy bóng dáng một con thuyền nào. Vậy làm thế nào mới có thể giải thích cho việc nàng ở giữa hồ nước đây? Ha ha, "Ta bắt cá, không cẩn thận nên trượt chân ngã xuống", lý do này chặt chẽ chứ? Quá thông minh.

"Tự dưng sao lại đi bắt cá?", cô gái này nhìn cũng đâu ngốc lắm, thì ra không thể đánh giá con người qua tướng mạo, đáng tiếc thật...

"À...", mẹ ơi, hỏi nhiều vậy sao? Lẽ nào vị huynh đài này trước kia làm ở nha môn? Nhan Tử La chỉ biết cười ngây ngốc.

"Lần sau thì đứng xa chỗ hồ nước ra, không phải lần nào cũng may mắn gặp người tới cứu đâu", Ba Lỗ không kìm được nói, ai bảo hắn có trái tim nhân từ, nhất là đối với những kẻ ngốc. Mà điệu bộ cô nàng cười ngốc thật, Ba Lỗ lắc lắc đầu, quay người bỏ đi.

Nhan Tử La dụi dụi mắt, không nhìn nhầm đấy chứ, nàng xin thề là nàng vừa thấy vẻ thương xót trên mặt hắn ta. Nàng đâu có chỗ nào đáng để người ta thấy đáng thương nhỉ? "Hắt xì!", một tiếng hắt xì vang lên khiến bước chân Ba Lỗ ngập ngừng, lại lắc đầu đi tiếp.

Nhan Tử La lập cập đứng dậy, xem ra hiệu quả lần này khá tốt, không cần phải giả vờ. Hắt xì thêm mấy cái nữa, Nhan Tử La chạy thẳng về phòng mà không phát hiện ra cách hồ không xa Ba Lỗ đang đứng nói chuyện với một người.

"Tứ gia, chỉ là một a hoàn rơi xuống nước, không có chuyện gì lớn cả. Tứ gia, trời tối rồi, cạnh hồ gió lạnh, người mau quay vào phòng đi".

"Được, đi thôi!", Dận Chân đứng lên, từ từ quay về Tĩnh Tâm đường. Khu nhà này tốt hơn so với trong phủ, vừa yên tĩnh phong cảnh lại đẹp.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »