Tối Chân Tâm

Lượt đọc: 8368 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »
Chương 24
lan quế phường

❊ ❊ ❊

Còn trong trà lầu, đám thuộc hạ đang đỡ tên họ Cao đứng dậy, lo lắng hỏi: “Cao gia, người không sao chứ?”

“Thế này mà còn không sao à?”, tên họ Cao nghiến răng nghiến lợi nói, “Hừ, nha đầu thối, ta nhất định sẽ không tha cho các ngươi”. Hừ, con gái hắn ta hiện đang được Cửu gia sủng ái, chỉ cần bảo con gái nói vài lời quá lên một tí trước mặt Cửu gia, hắn ta không tin hai nha đầu kia không chạy tới dập đầu quỳ trước mặt mình.

“Này, còn xem gì nữa? Đi thôi! Đi dạo chỗ khác nữa, có được không hả?” Mẫn Chỉ kéo tóc Nhan Tử La, không kéo tỷ ta đi, e là tỷ ta sẽ đi theo gánh tạp kĩ này luôn mất.

“Ồ, được rồi, đi đâu đây?” Nhan Tử La nuối tiếc ngoái lại nhìn.

“Chẳng phải tỷ nói có tỷ ở đây thì yên tâm sao?” Mẫn Chỉ lạnh lùng nhìn Nhan Tử La một cái.

“Ờ, hừ.Thực ra có một nơi tôi rất muốn đi, nhưng không dám, càng không dám đưa cô đi.”

Nhan Tử La nói, thật ra nàng vẫn luôn muốn tới xem Bát đại hồ đồng [1], không biết nơi đó có thật sự suồng sã, đàn hát thâu đêm suốt sáng như trong ti vi đã chiếu không. Nhưng nếu để người ta biết nàng đưa công chúa của Đại Thanh cùng đi, e là người đầu tiên lôi nàng ra Ngọ môn chém đầu sẽ chính là Hoàng đế. Vì sự an toàn của cái đầu, tốt nhất nên từ bỏ ý định đó ngay, để hôm khác một mình lẻn đi xem vậy.

[1] Bát đại hồ đồng: Tám phố nhà thổ nổi tiếng ở kinh đô đời nhà Thanh.

“ Nơi nào thế?” Mẫn Chỉ bắt đầu hứng thú.

“Dù là nơi nào cũng không dám đưa cô cùng đi, nếu không e rằng cha cô sẽ đích thân cầm đao chém rơi đầu tôi mất”, Nhan Tử La nói.

“Nhát gan, thì ra là sợ chết à? Nhan Nhan, tỷ không đưa ta đi, có tin ta cũng chém đầu tỷ được không?”, Mẫn Chỉ cười hi hi nói, có điều nụ cười trông cực kì giả tạo.

“Xí, người nhà các cô đều thích chặt đầu người khác, quả nhiên là di truyền”, Nhan Tử La bĩu môi nói. Nếu tính thế này, liệu có phải nàng đã lạc đường vào nhầm gia tộc đao phủ rồi không? Hô hô, tưởng tượng cảnh một đám long tử long tôn người nào người nấy đều cầm đại đao, bộ dạng đó thật tức cười chết mất!

“Nói gì thế? Ta khuyên tỷ tốt nhất vẫn nên đưa ta đi, bởi dù tỷ có đi tới đâu ta cũng sẽ theo sát tới đấy”, Mẫn Chỉ cắn một miếng kẹo hồ lô nói.

“Thanh lâu cô có dám đi không?” Nhan Tử La dừng lại nhìn Mẫn Chỉ.

“Thanh lâu?” Giọng Mẫn Chỉ đột nhiên cao vút, thu hút ánh mắt của những người xung quanh. Nhan Tử La vội vàng bịt miệng nàng ta lại, “Trời ơi, cô không sợ mất mặt hay sao hả?”

“Nhưng, thanh lâu là nơi phong trần, người tử tế đâu có ai vào đấy?”

“Ha ha ha!!!”, Nhan Tử La phá lên cười, cười tới mức gập cả người lại.

“Cười cái gì mà cười? Ta nói không đúng sao?” Mẫn Chỉ nghiêng đầu liếc xéo Nhan Tử La. Kì lại, bình thường nàng mà nhìn người khác như thế thì người đó sớm đã sợ tới mức ngất xỉu rồi, sao tỷ ta lại chẳng sợ gì cả nhỉ?

“Cô hãy về hỏi thử đám anh em huynh đệ của cô xem, xem có kẻ nào chưa từng tới đó?”, Nhan Tử La nói, “Cô nói xem bọn họ có phải là người tử tế không?”. Mắng đi, mau mắng chửi đám anh em huynh đệ nhà cô đi.

“Bọn họ cũng tới đó?”, Mẫn Chỉ mở to mắt. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Mẫn Chỉ mới nở một nụ cười để lộ ra những chiếc răng trắng tinh đáng yêu, nói: “Thế thì ta cũng có thể tới đó”.

“Nhưng bọn họ là đàn ông, còn cô là phụ nữ”, Nhan Tử La nói. Nha đầu này có thật là muốn đi dạo tới thanh lâu không thế?

“Dù sao ta cũng phải đi. Tỷ không cần phải lo hoàng… cha ta chém đầu tỷ, bởi ông ấy sẽ không biết. Được rồi được rồi, đi thôi. Đi thế nào đây?”, Mẫn Chỉ kéo Nhan Tử La hỏi.

“Tôi thấy chúng ta vẫn nên để hôm khác hãy đi thì hơn, cải trang thành đàn ông rồi tính.” Nhan Tử La cười ha ha nói lảng, để hôm khác nghĩa là chờ nàng ta hồi cung rồi tính.

“Muốn lừa ta? Đợi ta về nhà rồi đi một mình? Hứ, Nhan Nhan, tỷ thấy có thể như vậy không?” Mẫn Chỉ cười nhạt.

“Thật chưa từng gặp ai như cô, một cô gái đường hoàng thế này mà lại muốn vào thanh lâu để thăm quan. Phục cô thật rồi đấy, tôi hứa với cô, để hôm khác, tôi nhất định sẽ đưa cô cùng đi. Hi hi, tôi còn muốn cô bảo vệ tôi nữa chứ”, Nhan Tử La nói, “Đi thôi, không còn sớm nữa, quay về thôi, nếu không sẽ bị ba nha đầu ở nhà cằn nhằn chết mất”.

“Thôi được, hôm nay tha cho tỷ.” Mẫn Chỉ lại mua một xâu kẹo hồ lô ăn ngon lành, Nhan Tử La nhìn mà đau thắt ruột gan.

Sau khi hai người hỏi han một hồi mới ra được cổng thành, lúc đó trời đã nhá nhem tối. “Còn nói mình biết đường nữa không? Mất mặt chưa?”, Mẫn Chỉ nhìn Tuyết Nhi từ xa chạy tới, chế giễu.

“Chẳng phải tại cô sao, rẽ gì mà lắm thế? Không theo chỉ dẫn, sao tôi nhớ được”, Nhan Tử La rầu rầu đáp trả.

“Lần sau đi theo tỷ được chưa?”, Mẫn Chỉ cười.

Khi hai người bọn họ về tới nhà, trời đã tối đen. Bách Hợp, Ám Hương đang lo lắng đi đi lại lại trước cổng, thấy họ trở về an toàn mới thở phào nhẹ nhõm. Buổi tối đúng là bị ba kẻ bọn họ cằn nhằn một trận.

Trong Lan Quế phường

My Liễm Diễm đang ngồi trước gương trang điểm. Sau khi phủ phấn khắp mặt xong, nàng ta đánh bóng mắt màu xanh, rồi lại gắn mi giả khiến hàng mi dài và dày thêm, sau đó tỉ mỉ vẽ lông mày, cuối cùng là thoa son môi. Nàng ta hài lòng nhìn mình trong gương, rất tuyệt, vẫn rất xinh đẹp.

Xem ra đồ trang điểm của thế kỷ XXI có đến đây cũng vẫn thua xa, không nói đến tài nghệ ca hát, chỉ bàn về dung nhan của nàng ta thôi thì đã khiến đám người dưới kia liêu xiêu rồi. Thu dọn đồ trang điểm, nàng ta mở hộc tủ ngầm trên tường cất vào đó. Đây là pháp bảo của nàng ta, mười ngày mới dùng một lần, nên phải cất đi dùng dần. Cất xong đồ trang điểm, nàng ta lại ngồi xuống trước bàn, ngắm nhìn bộ tóc đã dài chấm thắt lưng của mình. Nhanh thật, bốn năm mà dài nhanh như thế, nàng ta tùy tiện buộc túm mái tóc ra đằng sau, chải mái, cố ý để thả mấy lọn tóc mai dài hai bên nhìn rất quyến rũ, sau đó đứng dậy, gọi một a hoàn vào.

“Bên ngoài có nhiều người không?”, My Liễm Diễm hỏi. Hôm nay nghe nói là do Cửu gia làm chủ, chỉ là không biết mời những ai thôi? Bát gia có lẽ cũng sẽ đến? Nghĩ tới chàng, sắc mặt My Liễm Diễm thoáng ửng hồng. Mặc dù nói theo cách của nàng ta thì là một tiểu minh tinh cũng đã gặp không ít mĩ nam cùng nghề, nhưng nếu so với Bát gia thì bọn họ vẫn còn thua xa. Bát gia ôn tồn nhã nhặn, đôi mắt ấy sâu thăm thẳm như nước hồ không đáy, có thể hút lấy linh hồn người ta bất cứ lúc nào.

“Bên Cửu gia vẫn chưa tới, có điều phòng dành cho quan khách đã chuẩn bị xong cả rồi.” Cẩm Tú cười nói, “Không biết Bát gia có tới không, tiểu thư?”

My Liễm Diễm quay đầu lại trừng mắt nhìn nàng hầu một cái: “Nha đầu, cũng biết ăn nói gớm nhỉ?”.

“Đâu có ạ, tiểu thư, Cẩm Tú là vì nghĩ cho tiểu thư thôi”, Cẩm Tú ngoan ngoãn nói. Cô ta vừa cầm bộ váy áo màu đen đến, mặc dù cái váy này không có cánh tay, phần cổ cũng vẫn chưa may, nhưng Cẩm Tú đã quen, nhanh nhẹn giúp My Liễm Diễm mặc xong váy áo, sau đó cầm một chiếc khăn voan màu đen nhẹ nhàng khoác lên vai My Liễm Diễm.

“Được rồi, tiểu thư, hôm nay trông tiểu thư hơi khác. Rất…”, nên dùng từ gì nhỉ? Không thể nói thẳng ra là giống yêu tinh được?

“Rất gì? Nói đi, ta không trách đâu.” My Liễm Diễm đứng trước gương xoay một vòng để kiểm tra xem váy áo có khít người không.

“Rất giống yêu tinh.” Cẩm Tú thực sự không tìm được từ nào khác.

“Ồ? Ha ha!!!”, My Liễm Diễm cười, rất thích hợp, thứ nàng ta muốn chính là một con yêu tinh.

Một cô gái trẻ ăn mặc rất chỉnh tề đi vào nói: “My tỷ, Cửu gia đến rồi”.

“Ồ! Trình tự xuất hiện đều đã sắp xếp xong cả chưa? Đồ mà ta cần cũng đã chuẩn bị đủ rồi phải không?” My Liễm Diễm đi đến bên bàn ngồi xuống.

“Đều chuẩn bị xong cả rồi, không có vấn đề gì, vậy bây giờ đã có thể bắt đầu chưa?”, Hạ Chí hỏi.

“Được”, My Liễm Diễm cười đáp, Hạ Chí liền đi ra ngoài.

Lan Quế phường có ba tầng, vốn là một tòa lầu rất đỗi bình thường, nhưng bốn năm trước, My Liễm Diễm đã mua rồi tiến hành cải tạo nó, bên trên còn làm thêm một căn gác nhỏ, chẳng ai biết căn gác đó dùng để làm gì. Ba tầng lầu đã có đều để thông từ trên xuống dưới, ở giữa xây một sân khấu hình tròn cao sừng sững, cao phải bằng cả hai tầng lầu. Xung quanh sân khấu được treo rèm tua rua, một đầu sân khấu nối liền với tầng hai, vũ công hoặc ca kĩ có thể đi từ đây để ra biểu diễn. Phần còn lại của sân khấu thì không gắn kết với xung quanh, nhìn từ phía dưới lên sẽ thấy nó như được treo lơ lửng giữa không trung. Ở tầng hai còn đặt mấy phòng bao riêng, bài trí rực rỡ xa hoa, ngay cả những a hoàn hầu hạ ở các phòng này cũng được phân biệt đẳng cấp với các a hoàn khác. Tầng ba là nơi nghỉ ngơi của những cô nương trong phường, tuy là cũng thông xuống lầu dưới, nhưng hành lang khắp lượt đều dùng vải mềm màu đỏ để che, bên trong còn có lụa. Từ ngoài nhìn vào chỉ thấy mờ mờ ảo ảo khiến người ta dễ bề liên tưởng, nhưng thực ra lại rất kín đáo chẳng thể nào nhìn thấy thứ gì. Ngược lại từ bên trong chỉ cần vén rèm lên là có thể nhìn thấy hết bên ngoài. Tầng một là chỗ ngồi dành cho khách bình thường, nhưng bàn ghế đều là loại có giá trị. Ngồi ở tầng một phải ngẩng đầu lên mới nhìn thấy người biểu diễn trên sân khấu. Cũng may là Lan Quế phường khá lớn, dù ngồi ở tầng một cũng vẫn có thể nhìn rõ mọi thứ trên sàn diễn.

My Liễm Diễm vén rèm nhìn ra ngoài, Tường Vi đã diễn xong, lúc này Mẫu Đơn đang múa. Tư thế xoay người của cô ta khiến đám khác quan phải trầm trồ thán phục. Xem ra nàng ta đã không uổng công nuôi nấng Mẫu Đơn, đúng là cái cây hái ra tiền! My Liễm Diễm đi dọc hành lang, tới căn gác nhỏ, nhìn nhìn chiếc xích đu kết hoa đã chuẩn bị xong, nàng ta nhẹ nhàng đứng lên.

Lúc này khoang bao dành riêng cho khách quý đối diện với sân khấu đã có mấy vị công tử đang ngồi, rất hào hứng say sưa với màn biểu diễn.

“Xem ra bà chủ My lại trồng được một cây tiền nữa rồi!”, Dận Ngã nói. Chỉ nghe tiếng vỗ tay la ó của đám người ngồi phía dưới là biết.

“Sao có thể sánh được với bà chủ My chứ?”, Dận Trinh tỏ ra tinh quái.

“Có điều bà chủ My mười ngày mới lên sân khấu một lần, thật là đáng tiếc, đáng tiếc”, Dận Đường cũng tiếp lời.

Dận Tự lại chỉ thản nhiên ngồi uống trà. Sách Lăng, Tôn Thừa Vận, Dục Hằng ngồi bên cạnh cũng không lên tiếng.

“Ai chẳng biết trong mắt bà chủ My chỉ có Bát ca”, Dận Ngã nhấm nhẳng, rõ ràng là hắn quen nàng ta trước, nhưng My Liễm Diễm đối với hắn lại chẳng bằng Bát ca, sao không khỏi khiến lòng hắn nhức nhối cho được.

“Lão Thập, chú ý xem đi.” Dận Tự lên tiếng, nhưng bản thân mình lại chẳng nhìn lên sân khấu. Người phụ nữ như My Liễm Diễm là yêu tinh, không trêu vào được.

“Đúng đấy, Sách Lăng huynh, Thừa Vận huynh, các huynh lần đầu tiên tới đây, hãy chăm chú xem đi, chắc chắn là độc nhất vô nhị”, Dận Trinh nói. Đang trò chuyện, thì nghe thấy tiếng nhạc được tấu lên, nhưng không thấy người, cho đến khi tiếng ca cất cao, mới thấy sân khấu từ từ bừng sáng, một chiếc xích đu kết hoa đang từ trên trời chầm chậm được thả xuống. Trên xích đu có bóng một người con gái mặc váy đen, màu đen của lụa dính sát vào cơ thể người ấy, khiến những đường cong lung linh bắt mắt được bày hết ra. Xung quanh mắt người ấy là màu đen, tràn ngập yêu mị, lại thêm đôi môi đỏ như máu, rõ ràng là một yêu tinh sống động đang hiện ra. Lúc này nàng ta đang da diết cất tiếng ca khúc Yến vĩ điệp. Nàng ta không múa, chỉ lười biếng đứng đó hát, ánh mắt như có như không lướt qua những phòng bao dành riêng cho khách. Cho tới cuối cùng, ánh sáng trên sân khấu từ từ tắt ngấm, khi sân khấu sáng bừng trở lại thì đã không thấy người đâu nữa, chỉ còn lại sự yên tĩnh bao trùm khắp các tầng lầu. Ngay sau đó là tiếng vỗ tay, tiếng reo hò vang lên như sấm, tuyệt đối ăn đứt Tường VI, Mẫu Đơn. My Liễm Diễm đã quay lại lầu ba, từ từ tẩy trang, để Cẩm Tú chải đầu lại cho mình, chỉ kẹp một chiếc cặp màu xanh, thay bộ váy áo màu đỏ của hoa hồng, khuôn mặt trong trẻo thanh thoát như trước.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »