Tối Chân Tâm

Lượt đọc: 8365 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »
Chương 14
cô cháu gặp gỡ vui vẻ

❊ ❊ ❊

Sau bữa cơm tối, Nhan Tử La đang chơi đùa cùng với Khuynh Thành. Bách Hợp ngồi bên cạnh khâu áo cho Tiểu cách cách, đột nhiên dừng tay, ngẩng đầu nhìn Nhan Tử La, hỏi: “Chủ nhân, Mẫn cách cách có phải là rất giận không?”.

“Không phải rất giận, mà là vô cùng, đặc biệt, cực kì giận”, Nhan Tử La đặt Khuynh Thành xuống, trả lời.

“Nhưng, chủ nhân, người biết rõ như thế tại sao vẫn còn…”, Bách Hợp lo lắng hỏi.

“Đối với loại người chạy tới cả nhà người ta để bắt nạt như thế thì không cần khách sáo, nếu không nàng ta sẽ được đằng chân lân đằng đầu”, Nhan Tử La đáp.

“Nhưng dù gì nàng ta cũng là Cách cách! Nếu Mẫn cách cách mách với Hoàng thượng, chủ nhân, người không sợ sao?”, Bách Hợp vẫn rất lo lắng.

“Có gì mà sợ? Con không dạy, lỗi của cha, bản thân Hoàng thượng có lỗi, còn mặt mũi nào mà giáo huấn ta?”, Nhan Tử La bĩu bĩu môi. Mách thì có gì mà ghê gớm, trường hợp xấu nhất chẳng qua là lệnh cho Ung Chính đại nhân phế nàng chứ gì, có gì ghê gớm lắm đâu. Nhưng nếu phế nàng rồi, nàng còn có thể được gặp Tiểu Khuynh Thành không? Nhìn Tiểu Khuynh Thành trong lòng, Nhan Tử La bắt đầu thấy lo lắng. Thật đúng là óc heo mà, sao lại không nghĩ tới việc này chứ? Ung Chính đại nhân là tảng băng lớn, nhất định sẽ khiến Bảo bối chết cóng. Mặc kệ, bị phế rồi sẽ lén bế Bảo bối bỏ đi… Nhan Tử La bắt đầu tưởng tượng ra cuộc sống sau khi bị phế truất.

Nàng đang mải nghĩ thì rèm cửa bị vén mạnh lên một cái, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ hằm hằm đứng ngay cửa, đầu tóc vẫn còn chưa chải, chỉ tùy tiện buộc túm lại. Nhan Tử La liếc mắt nhìn Bách Hợp đang co rúm lại vì sợ hãi, khẽ vỗ về Bảo bối trong lòng mình: “Đừng sợ, đừng sợ, không phải là ma đâu!”. Nhưng trên khuôn mặt bảo bối nhà nàng đâu có vẻ gì là sợ hãi, mà hình như nó còn rất vui nữa cơ. “Sao thế, muộn thế này rồi không ngủ chạy tới đây làm gì?” Nhan Tử La kéo kéo áo Tiểu Khuynh Thành xuống, tiện thể bẹo bẹo vào cái má phúng phính của nó. Tuyệt, cảm giác thật tuyệt vời!

“Hứ!” Dẫu sao cũng không thể nói vì yên tĩnh quá mà không ngủ được.

“Lại ‘hứ’, có thể đổi sang cách diễn đạt khác được không? Thật chán ngắt. Phải rồi, không phải vì người sợ quá nên không ngủ được đấy chứ?”, Nhan Tử La chớp chớp mắt. Rất có thể, mấy vị Cách cách, công chúa, tiểu thư thời cổ đại đều là một lũ nhát chết õng ẹo, làm gì cũng phải có cả một trăm tám mươi người đứng bên hầu hạ. Thế thì không được gọi là “ba cùng”[1] rồi, chắc phải” tám cùng”, “mười cùng” gì đấy mất.

[1] “Ba cùng” là khái niệm dùng để chỉ những người phụ nữ làm việc trong quán rượu, vũ trường phục vụ khách: cùng ăn, cùng uống, cùng trò chuyện.

“Còn lâu nhé, ngươi đừng có nói linh tinh.” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ trừng mắt nhìn nàng một cái.

“Không phải à? Thế ngươi tới đây làm gì? Đến tán gẫu à? Không phải vậy chứ! Chẳng phải ngươi đặc biệt ghét ta sao, sao có thể vứt bỏ cả tự tôn cao quý để chạy tới đây vậy? Ôi, nhìn phòng bọn nô tài bừa bãi thế này, Cách cách, người sẽ không chê cười chứ!” Nhan Tử La chớp chớp mắt, nha đầu này thật quá kì lạ, sao tự dựng lại chủ động chạy tới đây? Không phải đến để báo thù đấy chứ?

“Ta đến thăm Tiểu cách cách”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ nhìn Khuynh Thành đang nằm trong lòng Nhan Tử La nhìn mình chằm chằm, nói.

“Hả? Ha ha, thì ra là thế! Mau vào trong ngồi đi!”, Nhan Tử La tùy tiện nói một câu chẳng chút thành ý, nói rồi cũng chẳng buồn nhấc mông ngồi dịch ra. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ đi tới cạnh giường. Bách Hợp đỡ nàng ta ngồi ngay ngắn, mang một chiếc gối tựa ra cho nàng ta dựa.

“Nào, Bảo bối, nhìn xem, đây là cô cô con đấy.” Nhan Tử La sờ sờ vào má con gái, cầm bàn tay nhỏ xinh của con lên hướng về phía Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ lắc lắc, “Nào, chào cô cô đi con”.

Khuynh Thành quay đầu lại nhìn mẹ cười cười, lẫm chẫm đi tới cạnh giường, lúc lắc cái mông xinh xinh đến trước mặt Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ, chẳng khách sáo trèo lên người bà cô xinh đẹp. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ giơ tay ra bế nó lên một cách thiếu tự nhiên. Tiểu nha đầu hai tay ôm lấy má của Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ thơm chụt một cái, khiến mặt nàng ta dính đầy rớt dãi. Nhan Tử La nhìn thành quả mà con gái mình tạo ra, cười toe toét.

“Cười gì mà cười?”, giọng điệu mặc dù vẫn còn ngoan cố bướng bỉnh, nhưng vẻ mặt đã bắt đầu bối rối, mất tự nhiên.

“Cười chuyện buồn cười thôi! Tiểu Mẫn Mẫn, ngươi cho là ta cười cái gì?” Nhan Tử La với tay lấy một quả cam rồi bóc vỏ. Tiểu nha đầu đang đứng trên người Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ thấy cam lập tức trườn người trượt xuống, khua chân múa tay với về phía quả cam trong tay mẹ. Nhan Tử La cười híp mắt nhìn bảo bối hiếu động của mình, lại lấy một quả cam khác giơ ra trước mặt con lắc qua lắc lại, “Bảo bối, muốn ăn lắm phải không? Nào, tới lấy đi, tự bóc được vỏ thì ăn, không bóc được thì nhìn mẹ ăn”.

Tiểu cách cách cầm quả cam, ngồi xuống giường, bắt đầu đánh vật với nó. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ mở to mắt nhìn Tiểu cách cách với vẻ hứng thú, quả cam đó Tiểu cách cách phải dùng cả hay tay mới cầm được, rút một tay ra là quả cam sẽ lăn xuống dưới giường, nếu cả hai tay ôm quả cam thì không cách nào để bóc được vỏ. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ nhìn quả cam trong tay Tiểu cách cách, rơi lại nhặt, nhặt lại rơi, rơi lại nhặt, cứ lặp đi lặp lại như thế vào lần, Tiểu cách cách cuối cùng không còn kiên nhẫn nữa, ném quả cam đi. Quay người bò về phía mẹ, nhanh nhẹn trèo lên người Nhan Tử La, Tiểu cách cách hai tay ôm lấy cổ nàng, há cái miệng nho nhỏ xinh xinh ngáp một cái. Nhan Tử La khẽ vỗ vào lưng con, “Bảo bối buồn ngủ rồi, Bảo bối phải rửa mặt rồi mới được ngủ nha”. Sau đó nàng nhìn nhìn Bách Hợp, Bách Hợp đi ra cửa dặn dò kẻ dưới hai câu rồi quay vào trải chăn đệm.

“Này Tiểu Mẫn Mẫn, chẳng phải ngươi cũng nên về đi ngủ rồi hay sao?”, Nhan Tử La hỏi thẳng không hề khách khí.

“Hứ! Ngươi có giữ ta cũng không thèm ngủ ở đây.” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ vịn vào tay Ám Hương ngồi xuống ghế, để mặc Ám Hương giúp mình đi giày, sau đó đứng dậy.

“Ha ha, thực ra ngươi cũng biết, ta sẽ không giữ ngươi lại. Tiểu Mẫn Mẫn!” Nhan Tử La giúp Bách Hợp rửa mặt cho bảo bối của mình, mắt con bé đã nhắm tịt từ bao giờ.

“Hứ!” Ưỡn lưng, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ đi thẳng ra ngoài.

“Đi từ từ, không tiễn”, Nhan Tử La cười hi hi nói với theo.

“Chủ nhân, Mẫn cách cách quả nhiên là vô cùng, đặc biệt, cực kì giận!”, Bách Hợp vừa giúp Tiểu cách cách lau mặt vừa nói.

“Ừ”, Nhan Tử La không nói gì thêm, thành thạo đặt Tiểu cách cách vào trong chăn, dặm dặm các góc chăn cho chặt, sau đó tắt đèn trên bàn, còn đèn lồng thì bảo Bách Hợp cầm xuống.

“Bách Hợp, vị Mẫn cách cách này không được sủng ái phải không?” Nhan Tử La khẽ hỏi.

“Dạ? Vâng, ngạch nương của Mẫn cách cách là Thông quý nhân, chỉ mới được phong tới quý nhân thì đã bị thất sủng. Vì vậy, Mẫn cách cách…”

“Thật đáng thương”, Nhan Tử La nói, mắt liếc nhìn con gái mình, “Vì vậy, có người cha giỏi giang cũng chưa chắc đã là việc tốt! Thà rằng cứ là những người dân thường, nghèo khổ một chút, nhưng ít ra con cái vẫn là vàng là ngọc với cha mẹ”.

“Chủ nhân, người… người lo cho tương lai của Tiểu cách cách phải không ạ?” Bách Hợp do dự không dám nói.

“Không lo gì cả, có thể cha nó không yêu thương nó, nhưng nó vẫn còn người mẹ ta đây. Nó là bảo bối, là vàng ngọc của ta, ta sẽ làm cho con gái mình hạnh phúc. Ngươi nói xem có phải không, Bách Hợp?”, Nhan Tử La hỏi.

“Chủ nhân…” Bách Hợp nhìn vị chủ nhân tự tin của mình, thực sự không tưởng tượng được vị chủ nhân nhát gan sợ va chạm, luôn ngồi than thân trách phận trước kia đã đi đâu mất.

“Được rồi, ngủ thôi! Không còn sớm nữa. Chuyện sau này ai mà biết trước, cứ cố gắng hết sức là được rồi.”

Ngáp dài một cái, thay bộ đồ ngủ bằng bông, Nhan Tử La ngủ ngon lành nhưng lại hại Bách Hợp cả đêm không chợp mắt được.

Sáng sớm hôm sau, Nhan Tử La đang bế con gái ăn điểm tâm, thấy trời đã ấm hơn nhiều liền mặc thêm y phục cho Khuynh Thành rồi bế ra ngoài đi dạo. Đi được nửa canh giờ thì đủng đỉnh quay lại, hai mẹ con đi đi lại lại suốt, nên mệt mỏi ngủ thêm nửa canh giờ nữa. Bách Hợp dọn xong bát đũa liền gọi họ dậy dùng bữa trưa.

Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ nằm bò lên gối tựa, buồn chán quá, đi thăm Tiểu cách cách thôi. Mặc dù nàng ta cũng có em trai em gái, cháu trai cháu gái được sinh ra liên tục, nhưng lại chưa từng được bế chúng bao giờ. Tiểu cách cách này mũm mĩm trắng hồng, đáng yêu quá đi mất. Quyết định xong, cũng chẳng quan tâm tới việc sắp tới giờ cơm trưa, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ đứng dậy chạy ra ngoài, hại Ám Hương, Sơ Ảnh phải chạy đuổi theo đến khổ.

Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ đứng ngoài cửa, nhìn hai mẹ con Nhan Tử La đang ăn uống vui vẻ, trong lòng bất giác cảm thấy chua xót.

“Mẫn cách cách, người mau vào trong ngồi đi!” Bách Hợp vội nhường đường cho nàng ta đi vào. Nhan Tử La lúc này mới ngẩng đầu nhìn một cái, “Tiểu Mẫn Mẫn đấy à, ngươi ăn nhanh thế sao?”.

Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ không lên tiếng. Nhưng cái bụng vô dụng lại kêu lên “ọc ọc” biểu tình. Nhan Tử La nheo mắt nhìn nàng ta, sau đó ra lệnh cho Bách Hợp mang thêm một bộ bát đũa nữa. Lại ra sức cặm cụi ăn cơm, một lúc sau, thấy Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ vẫn không động tĩnh gì, Nhan Tử La ngẩng đầu, tay cầm bát, chau chau mày hỏi: “Tiểu Mẫn Mẫn, không phải ngươi đợi ta đút cho ngươi đấy chứ? Nói cho ngươi biết nhé, đến con gái ta ta còn chưa đút cơm bao giờ, nên không có chuyện ta đút cho ngươi ăn đâu”. Sau đó gắp một cái cánh gà, liếc liếc vào đĩa, “Còn không ăn, ta không khách sáo nữa đâu”.

Thấy bộ dạng ăn uống ngon lành hạnh phúc của Nhan Tử La và bộ dạng ăn uống thảm thương của Ái Tân Giác La Khuynh Thành, ăn cơm mà cơm dính đầy miệng, đầy tay, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ đột nhiên cảm thấy thì ra ăn cơm cũng là một việc hết sức vui vẻ. Nàng ta bưng bát lên, ăn từng miếng từng miếng nhỏ một, đùi gà ngon quá, rau cũng rất ngon.

“No quá, hạnh phúc chết mất!” Nhan Tử La sung sướng ợ một tiếng. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ kinh ngạc liếc mắt nhìn nàng, sao tỷ ta có thể phát ra thứ âm thanh bất nhã đến thế nhỉ?

“Bảo bối, hôm nay con ăn cơm có tiến bộ đấy, nhìn xem, hôm nay sau gáy không bị dính hạt cơm nào này”, Nhan Tử La xoa xoa đầu tiểu quỷ nói.

Tiến bộ? Ăn uống tới thành ra bộ dạng này mà còn tiến bộ? Còn nữa, Tiểu cách cách không có vú nuôi hầu hạ hay sao? Tại sao Nhan Tử La không để vú nuôi hầu Tiểu cách cách ăn cơm? Trong đầu Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ rõ ràng toàn dấu hỏi to đùng.

“Vú nuôi sao không tới hầu Tiểu cách cách ăn cơm?”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ không nhịn được liền hỏi.

“Hầu? Tại sao phải hầu nó?”, Nhan Tử La vừa nhặt cơm rơi vừa hỏi.

“Nó là Cách cách mà!”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ đáp rất thản nhiên.

“Cách cách? Cách cách thì có là gì chứ? Đâu phải người tàn tật tại sao lại cần có người hầu hạ?”, Nhan Tử La cũng trả lời thản nhiên không kém.

“Nhưng Cách cách đều như thế cả!” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ chớp chớp mắt. Không sai, những người nàng ta từng gặp dù là công chúa, quận chúa hay là công hầu tiểu thư đều được người khác hầu hạ như thế cho tới lớn.

“Đều như thế cả thì là đúng sao?” Nhan Tử La dừng tay, nhìn Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ một cái, “Nhưng ta không muốn con gái mình trở thành một Cách cách như thế”.

“Ngươi coi thường những Cách cách như thế phải không?” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ sa sầm sắc mặt.

“Không đâu! Người ta thế nào là chuyện của người ta, có liên quan gì tới túi tiền túi gạo của ta chứ? Chỉ là, ta hi vọng bảo bối nhà mình sẽ không trở thành như thế mà thôi. Ngươi tức giận cái gì?” Nhan Tử La tiếp tục tìm nhặt cơm rơi.

“Hứ!” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ tức giận cắn một miếng đùi gà, hoàn toàn không nhận ra rằng đây là cái đùi gà thứ hai mà nàng ta ăn.

“Lại hứ?” Nhan Tử La lắc lắc đầu, quả đúng là “nhũ tử bất khả giáo”[2]

[2] “Nhũ tử bất khả giáo” nghĩa là kẻ không dạy dỗ được. Câu này xuất phát từ thành ngữ “Nhũ tử bất khả giáo” rút ra từ Sử ký Tư Mã Thiên – Lưu hầu thế gia.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »