Tối Chân Tâm

Lượt đọc: 8350 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »
Chương 11
cách cách rơi xuống nước

❊ ❊ ❊

Qua Tết, thời tiết vẫn lạnh như thế, Nhan Tử la lết ra khỏi phòng, thò tay thăm dò, cũng may, hình như ấm hơn nhiều rồi, còn giam mình trong phòng thêm nữa nàng sẽ bức bối mà chết mất. Không biết băng trên mặt hồ đã tan chưa, đấy là một trong những chốn vui vẻ ít ỏi của nàng trong những ngày đông giá lạnh ở đây. Lại kéo kéo cổ áo, nàng đi ra ngoài, men theo con đường nhỏ tới bên hồ. Ha ha, vẫn may, vẫn may, mặt hồ vẫn chưa tan băng. Hứng thú vặn vặn tay, nàng phải trượt trên mặt băng, phải vận động một chút mới được, nếu không đống thịt này quả thật sẽ là trở ngại lớn cho những đường cong xinh đẹp của nàng.

Khi nàng ngã trên mặt băng tới lần thứ hai mươi lăm, nàng nghe thấy một tiếng cười khẽ, lập tức cảnh giác: "Ai?". Nàng nghiến răng nghiến lợi đứng dậy, ôi, đùi đau quá, nhất định phải tím bầm rồi.

"Ngươi là ai?", một cô gái ăn vận trang điểm nhẹ nhàng, nói một cách chính xác thì là một cô nhóc đang nhìn nàng cười.

"Ta? Ngươi hỏi ta là ai?", Nhan Tử La trợn tròn mắt, cứ coi như nàng chỉ là một cô vợ bé không thể xuất đầu lộ diện ở những nơi công khai khác, nhưng ở đây, hiện tại nàng cũng được coi là một nhân vật đấy nhé? Thế mà cô nhóc này lại không biết nàng. Quan sát kĩ cách ăn vận của nàng ta lần nữa, mặc dù kiểu cách đơn giản, nhưng được làm thủ công rất tinh xảo, xem ra lại là một vị chủ nhân không dễ dây vào rồi. Nhưng cho dù có thể, thì nàng ta cũng không nên ngông cuồng tới vậy chứ, đây dù sao cũng là nhà người đàn ông của nàng. Nhan Tử La định thần lại: "Thế còn ngươi là ai? Đang yên đang lành chạy tới nhà người ta làm gì?".

"Nhà người ta?", cô nhóc đó chau mày, dường như không sao "tiêu hóa" được câu nói ấy, "Đây là nhà của ca ca ta, sao có thể nói là nhà của người khác được? Mau nói xem, ngươi là ai, tính nhẫn nại của bổn Cách cách không được tốt đâu đấy".

Vớ vẩn, thật đúng là một chủ nhân không biết điều, còn tự xưng là Cách cách cơ đấy. Thôi, tốt nhất vẫn không nên tự chuốc lấy phiền hà, ngộ nhỡ cô nhóc này nhất thời không vui lại đi báo cáo với ca ca nàng ta, thì những ngày tiếp theo nàng phải sống thế nào đây? Vì vậy, nàng lập tức nhún nhún người thỉnh an: "Cách cách cát tường!".

Cô nhóc đó nhìn nàng bằng ánh mắt kì quặc, vừa rồi chẳng phải cô ta còn đang hống hách lắm sao, sao vừa nghe thấy mình xưng là Cách cách đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ như thế? Hóa ra cũng chỉ là một nô tài, hơn nữa còn là một nô tài ngốc nghếch, xem cô ta đã ngã bao nhiêu lần thì biết.

"Xì, không biết chơi thì đừng ở đây cho thêm mất mặt, tránh phá hỏng băng khiến bổn Cách cách đây cũng không thể chơi được", cô nhóc nói xong còn cố ý liếc nhìn thân hình hơi phát tướng của nàng một cái.

Nha đầu thối này sao lại ăn nói cay nghiệt như thế? Phá hỏng mặt băng? Cho dù nàng có hơi nặng một chút, nhưng nàng đã ngã hai mươi mấy lần rồi có thấy mặt băng hỏng chút nào đâu. Điều đó chứng minh rằng mặt băng này rất chắc chắn. Hơn nữa, cho dù có ngã vỡ mặt băng, thì mặt băng lớn thế này, lẽ nào nàng ta nhất định phải chơi ở nơi băng thủng? Thật là một nha đầu thối tha đáng ghét! Nhan Tử La ngẩng đầu liếc nhìn, lại thấy trên ống tay áo cô nhóc đó còn dính một chút tuyết, thì ra...

"Đúng là chó chê mèo lắm lông", còn chưa được sự cho phép của đại não mà câu nói này đã bật ra khỏi miệng nàng, hơn nữa qua sự truyền dẫn của không khí nó còn thuận lợi bay thẳng tới tai vị Cách cách kia.

"Ngươi nói gì?" Sắc mặt cô nhóc càng lúc càng âm u. Nô tài to gan.

"Chó chê mèo lắm lông. Chưa nghe bao giờ hả? Có cần ta kể cho nghe không?" Dù sao nàng ta cũng nghe thấy rồi, vậy thì cứ nói thẳng ra vậy, cũng phải dạy dỗ nha đầu này cho bớt tính hung hăng kiêu ngạo đi.

Cô nhóc đó đi tới, bước quanh nàng một vòng, "Nô tài to gan, ngươi tên là gì?".

Thật là một nô tài thú vị, dám đối đáp ngang hàng với ta.

"Đi không đổi tên, ngồi không đổi họ. Nhan Tử La" Chết thì chết, còn sợ gì nữa chứ.

"Nhan Tử La? Một nô tài mà xứng với tên này sao? Có điều ngươi cũng thú vị đấy. Thế nào? Coi thường bổn Cách cách phải không? Chúng ta thử thi với nhau xem", sao đó lại đi quanh một vòng, nô tài này...

"Thi thì thi, thi thế nào?" Nhan Tử La len lén bóp cánh tay, đau thật đấy, xem ra hôm nay phải ngã thành tàn tật rồi.

"Thi thế nào? Đương nhiên là thi xem ai nhanh hơn rồi, nếu không ngươi muốn thi thế nào?", cô nhóc kiêu ngạo nói.

"Được. Cứ làm theo ý ngươi đi, thua thì sao?" Nhan Tử La trong lòng đang thầm tính toán xem làm thế nào để có thể thắng.

"Thua? Chỉ có thể là ngươi thua, bổn Cách cách chưa bao giờ thua cả. Thua thì ngươi làm nô tài cho ta!", cô nhóc nói.

"Trẻ con đừng ăn nói ngông nghênh như thế, ngộ nhỡ cắn vào lưỡi thì làm thế nào? Nếu hôm nay ngươi thua thì sao?", Nhan Tử La lạnh lùng hỏi. Xem ra đây đúng là một đứa trẻ bướng bỉnh chưa từng chịu đả kích bao giờ.

"Ta thua? Thôi được, ta thua rồi ta sẽ làm nô tì cho ngươi", cô nhóc cười lạnh nói. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ sẽ thua? Đùa chắc, chỉ nhìn vừa rồi kẻ nô tại mập ú này ngã cũng đã biết không phải đối thủ rồi.

"Đấy là do ngươi nói, ngoắc tay, nuốt lời là chó con", Nhan Tử La giơ ngón tay ra. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ hơi sững lại, tên nô tài này quá ngây thơ hay là quá ngu ngốc đây? Lại còn chơi trò ngoắc tay? Coi nàng là trẻ lên mấy chứ? Khinh bỉ!

"Xì, bổn Cách cách giống người sẽ nuốt lời à?" Khinh bỉ!

"Giống", câu trả lời khẳng định.

"Ngươi…"

"Định nói 'tên nô tài ngươi' có đúng không? Không thể thay đổi cách gọi khác được sao? Hay là nhà các ngươi đều thích gọi người khác như thế? Chẳng có chút sáng tạo nào cả", Nhan Tử La cười nhạt. Con nhỏ ngu ngốc này, tính khí còn khó chịu nữa.

"Ta lớn thế này rồi mới chỉ thấy tên nô tài nhà ngươi dám ăn nói với ta như vậy." Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ nhìn Nhan Tử La chằm chằm, nô tài này nhất định là một kẻ ngốc, nên mới dám ăn nói như vậy với một Cách cách Đại Thanh.

"Thế thì ngươi mới gặp được ít người quá", Nhan Tử La khẽ nói.

"Hứ, không lằng nhằng với ngươi nữa, có định thi hay không?", Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ tức giận nói.

"Thôi được, nhưng ai là trọng tài đây? Không có người làm chứng ngươi giở trò thì sao?", Nhan Tử La trợn mắt nói.

"Hứ, bổn Cách cách lấy họ Ái Tân Giác La ra mà thề, sẽ không giở trò lật lọng gì cả. Hứ, nhưng ngươi thì khác, ta phải tin ngươi thế nào đấy?", Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ phản đòn.

"Ta lấy cái tên Nhan Tử La ra thề." Ha ha, dù sao cái tên này cũng không phải là nàng, chẳng liên quan gì cả.

"Hứ!"

Thực ra tài trượt băng của Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ đúng là chẳng ra sao, chỉ vì nàng ta thấy Nhan Tử La ngã nhiều như thế mới tưởng mình lợi hại. Nhưng giờ tình huống thế nào? Tại sao người lợi hại hơn là nàng ta lại ngã xuống nước chứ? Lạnh quá, nàng ta không biết bơi. Ngạch nương! Mau cứu con!

"Túm lấy tay ta!" Là ai đang gọi? Nàng ta ngước mắt lên nhìn, thì ra là nô tài béo đó, tên nô tài đáng chết, chính vì cô ta quá béo mới khiến mặt băng bị vỡ, hại nàng ta trượt theo phía sau không kịp rẽ thế là rơi xuống nước.

"Ngu ngốc, giờ là lúc nào rồi mà còn trừng mắt nhìn ta? Không muốn chết thì tóm lấy tay ta, đừng tưởng ta thích cứu ngươi, nếu không phải sợ sau này ngươi thành ma nước rồi lại tới tìm ta báo thù thì còn lâu ta mới thèm cứu", Nhan Tử La hét lớn.

Nô tài đáng chết này thật chẳng biết sợ chết, dám nói như thế với nàng ta, đợi khi ta ra khỏi đây xem cô ta sẽ bị xử lý thế nào. Nhưng lúc này thực sự nàng ta đã không có sức nữa, không thể nắm được…

"Ùm!"…

Bách Hợp lo lắng nhìn hai người phụ nữ nằm trên giường, chính xác phải là một người phụ nữ và một cô nhóc mới lớn đang sốt tới mức phừng phừng đang nằm trên giường. Chiều hôm qua chủ nhân người còn ướt rườn rượt cõng theo một cô nhóc người cũng ướt rườn rượt trở về, sau đó thì bất tỉnh nhân sự, cho tới tận bây giờ vẫn chưa tỉnh lại, cô nhóc kia cũng chưa tỉnh lại. Vương thái y cũng đã đến thăm bệnh, dặn dò nhất định phải chăm sóc cho tốt, trời đông giá rét thế này mà ngã xuống nước thì không phải chuyện đùa, không chừng còn mất mạng nữa. Hại cô ta giờ vẫn đang thấp thỏm lo lắng không thôi. Ông Trời phù hộ mau cho chủ nhân tỉnh lại đi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »