Tối Chân Tâm

Lượt đọc: 8296 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »
Chương 27
cô gái chuyên nghiệp

❊ ❊ ❊

Nhan Tử La trằn trọc mơ màng suốt cả tối, tận khi trời sáng mới thật sự ngủ say, ngủ tới khi mặt trời lên cao bằng ba con sào mới tỉnh dậy. "Đau đầu quá! Các ngươi ai đánh xe xéo qua đầu ta thế hả?", Nhan Tử La bóp bóp huyệt Thái Dương hỏi.

"Mẹ thật mất mặt quá, suốt tối hết khóc lại cười." Khuynh Thành trèo lên ghế đứng cạnh nàng lè lè lưỡi làm mặt quỷ.

"Thật không? Sao ta chẳng nhớ gì hết? Ta còn làm gì khác nữa không?", Nhan Tử La lo lắng hỏi.

"Mẹ hát. Có điều không biết là hát cái gì, Bách Hợp cô cô cũng không biết." Khuynh Thành lại trèo xuống.

"Bảo bối, Mẫn cô cô của con đâu?" Con nhóc này lại không chạy đến để chế nhạo nàng sao?

"Cô cô đi rồi." Khuynh Thành nói xong liền chạy ra ngoài.

"Sao đi nhanh vậy. Thật chẳng ra gì, không thèm cả tạm biệt mình nữa." Đang cằn nhằn thì Bách Hợp vén màn cửa bê canh giải rượu vào.

"Chủ nhân người tỉnh rồi. Đây là canh giải rượu, người uống xong sẽ thấy dễ chịu hơn nhiều." Bách Hợp đặt canh lên bàn.

"Mẫn chủ nhân đi từ bao giờ?", Nhan Tử La uống canh hỏi.

"Sáng sớm nay ạ. Trong cung cho người tới đón Mẫn cách cách quay về. Mẫn cách cách nói sẽ sai người tới lấy xe ngựa đem trả. Xin chủ nhân cứ yên tâm", Bách Hợp hồi báo một tràng.

"Ờ, ta biết rồi. Giờ là lúc nào rồi?" Nhan Tử La uống hết canh, thu người nằm bụp xuống, vẫn đau đầu lắm!

"Chủ nhân, người ngồi dậy một lúc thì tốt hơn, cứ nằm thế sẽ càng đau đầu đó ạ. Người mà Mẫn cách cách phái đã đến rồi, chủ nhân có muốn gặp không?", Bách Hợp hỏi.

"Đến nhanh thế sao? Là nam hay nữ?", hay là thái giám? Nhan Tử La hỏi.

"Là một cô gái trẻ", Bách Hợp cười ha ha đáp. Cô gái đó lạnh lùng y như Mẫn cách cách.

"Vậy để cô ta vào đây." Nhan Tử La ngồi dậy, bắt đầu chỉnh sửa đầu tóc.

Một lúc sau, Ám Hương đưa một cô gái vào. Cô gái đó không nhún người thi lễ, chỉ cúi đầu nói: "Vân Yến bái kiến chủ nhân".

"Đừng bái quá kiến lại nữa, tôi không quen với mấy lề thói ấy. Mẫn cách cách chắc đã nói với cô là chúng ta sẽ đi đâu rồi chứ?", Nhan Tử La hỏi.

"Chưa ạ, Cách cách nói sau này tất cả mọi việc đều nghe theo sự sắp xếp của chủ nhân." Vân Yến vẫn lạnh lùng.

"Ồ! Thôi được. Vậy hôm nay chúng ta đi trả xe ngựa! Người biết đánh xe không?", Nhan Tử La hỏi, trực giác cho biết câu hỏi này của cô quá thừa, quả nhiên…

"Biết ạ", Vân Yến kiệm lời như kiệm vàng.

"Vậy thì tốt rồi! Yến Tử, ồ sau này tôi gọi cô là Yến Tử được không? Tôi không quen dùng cả tên lẫn họ để gọi người khác", Nhan Tử La trưng cầu ý kiến.

Vân Yến khẽ sững lại, rồi đáp: "Chủ nhân thích thì cứ gọi thế đi ạ!".

"Được, Yến Tử, cô đợi tôi một lát, tôi sẽ thu xếp nhanh thôi." Nàng bật người đứng dậy, loạng choạng, cũng may Vân Yến nhanh tay đỡ được.

"Cảm ơn cô", Nhan Tử La rất tự nhiên nói, không nhìn thấy vẻ mặt sững sờ của Yến Tử.

Chẳng mấy chốc, Nhan Tử La đã chuẩn bị xong, thay nam phục, sau đó kéo Vân Yến nói: "Được rồi, đi thôi".

Vân Yến lần thứ ba ngẩn người, người này… thật kì lạ.

Lần đầu tiên bước chân vào tòa lầu này, Nhan Tử La đã có cảm giác như được về nhà. Vẫn là Hạ Chí hôm qua ra đón nàng: "Công tử đến tìm bà chủ của chúng tôi phải không?".

"Đúng thế, ta đến trả xe ngựa, và cảm ơn bà chủ của các cô", Nhan Tử La nói.

"Vừa đúng lúc, bà chủ chúng tôi cũng đợi công tử đã lâu, mời công tử theo tôi." Hạ Chí đi trước dẫn đường, Nhan Tử La đi theo sau cô ta, Vân Yến đi cuối cùng.

Lên lầu ba, Hạ Chí đưa nàng tới dùng lại trước cửa một căn phòng, gõ cửa nói: "My tỷ, công tử đến trả xe ngựa ạ".

"Mời vào trong đi!", My Liễm Diễm đáp.

"Mời!" Hạ Chí mở cửa vén rèm lên. Nhan Tử La nhìn nhìn Hạ Chí nói: "Cô nương có thể bố trí cho người nhà tôi một chỗ để nghỉ ngơi không, e là tôi có chuyện cần phải nói với bà chủ của cô!".

Vân Yến nhìn nhìn cô một cái, vẻ mặt không tán đồng, Nhan Tử La chỉ nói nhỏ: "Yên tâm", rồi bước vào trong.

My Liễm Diễm đang ngồi bên bàn trang điểm nghịch nghịch một cái hộp. Nhan Tử La biết cái hộp trang điểm đó, là thứ mà rất lâu rất lâu sau này mới có.

"Ngồi đi" My Liễm Diễm quay đầu lại, nhìn nàng từ đầu tới chân một lượt: "Không ngờ, còn có người giống như tôi, xem ra không phải chỉ mình tôi là người gặp bất hạnh nhỉ?".

"Bất hạnh? Thực ra cô rất may mắn. Tai nạn máy bay mà cô không chết, may mắn quá còn gì. Hơn nữa, xem ra cô ở đây cũng rất phát tài! Vẫn là một minh tinh." Nhan Tử La ngồi xuống ghế.

"Thế cô tới đây bằng cách nào?" My Liễm Diễm nhìn cô.

"Tôi hả? Nói ra chắc cô không tin đâu, tôi đến Mông Cổ cưỡi ngựa, kết quả là bị ngã, khi tỉnh lại thì đã hóa thân vào một sản phụ…" Nhan Tử La kể lại đầu đuôi câu chuyện một lượt, My Liễm Diễm nghe mà chỉ biết cười.

"Xem ra, cô đúng là không phải xui xẻo bình thường. Có điều bây giờ nhìn cô cũng khá ổn", My Liễm Diễm nói.

"Khá ổn? Một người phụ nữ mấy năm liền chưa gặp chồng mình mà vẫn còn được gọi là ổn sao? Lại còn phải chia sẻ ông chồng với một đám phụ nữ khác nữa chứ. À, đúng rồi, tôi còn là vợ bé, một bà vợ bé chẳng có chút địa vị nào cả", Nhan Tử La buồn bã nói.

"Nhưng, cô là vợ bé của A ca, nếu đem so sánh ra thì vẫn còn tốt chán, dù sao bây giờ cô cũng không phải lo cái ăn cái mặc!" My Liễm Diễm đưa cho nàng một ly sữa.

"Tôi lại muốn được giống như cô, tự do tự tại, thật đáng tiếc! Có lẽ chỉ đợi tới lúc nào đó bỗng dưng gặp may mắn được quay trở về thì tôi mới có thể tự do!", Nhan Tử La uống sữa rồi nói.

"Giống như tôi? Cũng chẳng có gì là không thể? Có thích chơi cùng tôi không?", My Liễm Diễm hỏi, vẫn cái giọng ỡm ờ ấy.

"Muốn thì muốn, nhưng tôi sợ bị chém đầu lắm. Nếu để người đàn ông đó biết tôi xuất đầu lộ diện thì chẳng phải hắn ta sẽ lôi tôi ra mà xử trảm sao?" Nhan Tử La âu sầu, số của nàng là phải chết già trong khu biệt viện kia đó mà.

"Sợ gì, cô vừa nói cô không được sủng ái, thì chắc hắn chẳng chú ý tới cô đâu. Hơn nữa, cô không cần phải xuất đầu lộ diện, tài nghệ nấu ăn của cô rất tuyệt, có thể giúp đỡ cho tôi. Tôi sẽ không để cô chịu thiệt thòi đâu", My Liễm Diễm thuyết phục.

"Như thế có được không?" Nhan Tử La bắt đầu thấy dao động, nếu như thế thì nàng không cần ngày nào cũng đập đầu vào tường vì buồn chán nữa.

"Đương nhiên là được. Hơn nữa tôi cũng không hạn chế cô ngày nào phải đến, những lúc hắn ta đến biệt viện cô có thể tự do nghỉ phép", My Liễm Diễm cổ vũ nàng.

"Được. Xong!", Nhan Tử La nói. My Liễm Diễm nhìn nàng cười, cuối cùng cũng có một người chịu ở bên mình rồi.

Bắt đầu từ hôm đó, bánh ngọt ở Lan Quế phường bỗng ngon hơn hẳn, rất nhanh, đám thiếu gia công tử trong kinh thành đến đây không còn chỉ để nghe hát xem múa nữa, mà còn đến vì bánh ngọt. Ví dụ như Dận Ngã, lúc này hắn đang ngồi ở tửu lầu của Cửu ca, bày món bánh ngọt.

"Nhìn đi, thế nào? Nhìn là muốn ăn đúng không?", Dận Ngã mở túi ra nói. Quả nhiên nhìn thấy nước miếng của lão Cửu, lão Thập tứ chảy ra ròng ròng.

"Thập ca, ở đâu ra thế?", Dận Trinh nhìn món bánh ngọt hỏi, có điều sao hương vị của nó quen thế nhỉ?

"Ở Lan Quế phường", Dận Ngã đáp.

"Lan Quế phường đổi sang bán bánh ngọt à?", Dận Đường nhìn chiếc bánh hỏi.

"Không, buổi tối ca hát, ban ngày bán bánh ngọt, ngoài cái này ra còn có các thứ khác nữa, có điều là không thể gói mang về", Dận Ngã nói một cách đầy nuối tiếc.

"So với tiệm của ta thì thế nào?", Dận Đường nheo mắt lại hỏi.

"So với tiệm của huynh…", nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của Bát ca, Dận Ngã lập tức nói, "Huynh tự mình đến đó ăn một lần là biết mà". Nguy hiểm quá, nguy hiểm quá, cũng may là có Bát ca ở đây.

"Nếu đệ đã dám nói như thế, thì xem ra ta phải đích thân tới nếm thử rồi", Dận Đường băn khoăn nói, "Này, lão Thập, rốt cuộc là có cho ăn hay không? Không phải đệ mang đến đây chỉ để khoe khoang chứ?".

"Ăn, đương nhiên là để ăn rồi." Dận Ngã cầm một miếng đưa cho Dận Tự, "Mời Bát ca dùng trước". Dận Tự đón lấy, ăn một miếng vẫn chưa thấy có biểu hiện gì. Ăn thêm miếng nữa, vẫn chưa thấy nói gì. Dận Đường, Dận Trinh tay cầm bánh ga tô nhìn Bát ca của bọn hắn ăn hết miếng này tới miếng khác mà quên mất rằng mình cũng phải ăn.

"Bát ca, có ngon không?", Dận Ngã thấp thỏm hỏi.

"Ngon", Dận Tự buông một từ. Dận Ngã có cảm giác trái tim vừa kêu bụp một cái, nhảy về chỗ cũ. Bát ca lúc nào cũng vui buồn không lộ ra mặt như thế, lúc nào cũng đợi người ta sắp chết vì lo lắng mới thả ra một câu, sớm muộn gì cũng bị Bát ca ép chết vì lo lắng mất thôi. Nghe Dận Tự nói một từ "ngon", lão Cửu, lão Thập tứ vội vàng cắn một miếng, sau đó hai người hắn bắt đầu thi nhau càn quét món ngon bảo bối mà lão Thập mang đến.

"Chẳng trách có người vì ăn mà cắn đứt cả lưỡi của mình. Thì ra đúng là có khả năng đó thật", Dận Đương chặc chặc lưỡi nói. Lão Thập tứ không lên tiếng, mùi vị này quen thật, nhưng rốt cuộc là hắn đã được ăn ở đâu nhỉ?

"Lão Thập, tối mai bà chủ My chắc sẽ lên sân khấu phải không?", Dận Đường hỏi.

"Đúng thế, sao nào?" Dận Ngã nhìn cái gói giấy trống rỗng mà khóc không ra nước mắt, hắn vốn định mang một ít về cho các phu nhân của mình ăn.

"Ngày mai đệ làm chủ, đi xem ca múa!", Dận Đường lại nói, tiện thể tới đó ăn bánh, rồi mang một ít về tặng cho ngạch nương.

"Cửu ca huynh quên rồi à? Ngày mai chẳng phải do Ngũ ca mời sao?", Dận Ngã nói.

"Ngũ ca mời thì còn có Đại ca, Nhị ca, Tứ ca, Thất ca, Thập tam ca", Dận Trinh nói. Ngũ ca định làm gì không biết? Chơi trò cả nhà vui vẻ à? Ha ha, có trò vui xem rồi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang