Tối Chân Tâm

Lượt đọc: 8329 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »
Chương 6
đặt tên cho tiểu quỷ

❊ ❊ ❊

Mới bế có một chút mà hai cánh ta đã bắt đầu mỏi, "Vú nuôi, ngươi bế nó đi, cánh tay ta mỏi quá rồi, khỉ con sao nặng thế nhỉ?"

"Oa oa oa", vừa phải rời khỏi vòng tay mẹ đẻ, con bé đã ngoạc miệng gào khóc chẳng buồn quan tâm tới hình tượng. Thấy Bách Hợp, vú nuôi đều nhìn mình, nàng vội vàng nói: "Ta không cấu nó".

"Ha ha, chủ nhân, xem ra Tiểu cách cách rất quấn mẹ", vú nuôi cười nói.

"Thật không?" Nhan Tử La nhướn nhướn mày, "Hôm qua vừa mới sinh xong nó đã bị bế đi, thật sự có thể nhận ra mẹ sao?".

"Đương nhiên rồi, chủ nhân, Tiểu cách cách đã được người nuôi dưỡng mười tháng trong bụng mà, chắc chắn rất thân thuộc với mùi hương của mẹ", Bách Hợp giải thích.

"Thế còn tạm được, không uổng công ta sinh ra nó", lại ôm đứa bé vào lòng, Nhan Tử La nói. Kể cũng lạ, con bé lập tức nín khóc, khả năng trở mặt thật khiến người ta không theo kịp. Thế là, Nhan Tử La lần đầu tiên làm mẹ đành phải nhớ lại những chiêu thức dỗ dành trẻ con đã xem được trên ti vi để đối phó với Tiểu cách cách. Mãi mới thấy đứa bé có vẻ muốn ngủ, Nhan Tử La ra hiệu cho vú nuôi bế nó. Ai ngờ, tiểu quỷ biết ngay mình lại bị mẹ đẻ vứt bỏ, gào lên khóc thảm thiết. Chẳng còn cách nào khác, Nhan Tử La đành phải bế lại tiểu quỷ lần thứ hai, ngắm nhìn nó say sưa chìm vào giấc ngủ.

Thử mấy lần, kết quả vẫn thế, chỉ cần rời khỏi người Nhan Tử La, tiểu quỷ lại khóc tới kinh thiên động địa. Kết quả là Nhan Tử La vừa phải bế Tiểu cách cách vừa khó khăn ăn cho xong bữa tối. Ngắm nhìn đứa trẻ trong lòng mình, Nhan Tử La buồn bã: "Khỉ con, có phải ông Trời phái con tới để giày vò ta không?".

Buổi tối Nhan Tử La ôm tiểu quỷ trong lòng ngủ cả đêm.

Mỗi ngày sau đó Nhan Tử La đều bị tiểu quỷ quấn chặt không rời. Hai ngày đầu tiên phải thường xuyên bế nó trên tay. Qua vài ngày có thể đặt nó xuống giường khi nó ngủ, nhưng chỉ cần nàng rời khỏi tầm một mét, tiểu quỷ đó lại gào lên thứ âm thanh nhức óc ấy. Việc này khiến vú nuôi hiếu kì vô cùng, chị ta nói với Nhan Tử La: Nô tì lần đầu tiên gặp đứa trẻ quấn mẹ thế này.

Xí, nói cứ như con gái nàng là ăn mày vậy. Ghen tị phải không? Nàng chính là thích bị khỉ con quấn chặt đấy.

Tối hôm nay, khỉ con vừa tè vừa ị. Sau khi thay tã xong, khỉ con tạm thời được giải phóng nên thích thú khua chân múa tay, giơ cánh tay trắng nõn mũm mĩm ra sờ sờ vào mặt Nhan Tử La, đương nhiên thỉnh thoảng sờ không được như ý thì nhè nhẹ cho một cái tát. Khi nhìn thấy ánh mắt uy hiếp của Nhan Tử La, khỉ con liền há cái miệng xinh xinh chưa có răng của mình ra làm bộ đáng yêu. Nhan Tử La xốc nách, bế bổng nó lên bế bổng nó lên để hai cái trán cọ cọ vào nhau. Khỉ con thích chí cười tít, chân tay đập đập vẫy vẫy càng mạnh hơn. Nhan Tử La thử giơ khỉ con lên cao quá đỉnh đầu, nó lại khoái chí tới mức rớt dãi tùm lum. Hai mẹ con chơi đùa tới nửa canh giờ, đều mệt tới mức mồ hôi mướt mát, cũng may trong căn phòng này không khí ấm áp như màu hạ, không đến nỗi bị lạnh.

"Chủ nhân, đến giờ Tiểu cách cách đi ngủ rồi ạ", Bách Hợp mỉm cười nhắc nhở, chỉ sợ hai mẹ con họ sẽ cao hứng chơi đùa tới tận khi trời sáng.

Vú nuôi nhanh nhẹn quấn tã cho khỉ con, sau đó quấn thêm một cái chăn bên ngoài, cẩn thận dùng một sợi dây màu đỏ buộc lại.

"Sao lại quấn nó như thế, khó chịu chết đi được", Nhan Tử La vẫn luôn thấy bất mãn trước việc này, nhưng nghĩ dù sao họ cũng có kinh nghiệm hơn mình nên nín nhịn không nói. Hôm nay thì thật không nhịn được nữa, ai bảo khỉ con lại dùng ánh mắt đáng thương thế kia để nhìn nàng chứ.

"Chủ nhân, làm như vậy sau này chân của Tiểu cách cách sẽ không bị vòng kiềng", vú nuôi tốt bụng giải thích. Nguy hiểm quá, xém chút nữa là bị mẹ đẻ người ta hiểu nhầm chị ta ngược đãi con họ.

"Ồ, thì ra là vậy". Nhan Tử La ngại ngùng lè lè lưỡi, nàng xin thề, trước kia nàng tuỵêt đối không có hành động kiểu trẻ con thế này, đây đều là di chứng sau một ngày phải bày trò làm khỉ con vui. "Bảo bối, để sau này lớn lên thành một đại mĩ nhân khuynh quốc khuynh thành, con hãy cố chịu đựng nhé!".

Ôm đứa bé đã được bọc bọc quấn quấn xong, Nhan Tử La hát bài hát ru mà nàng từng học lần thứ N: "Ngủ đi, ngủ đi, bảo bối của mẹ...". Nhớ lại ngày ấy khi học bài hát ru này nàng còn đặc biệt tìm bài hát ru của Trung Quốc để so sánh. Sau khi đối chiếu xong, nàng cảm thấy ca từ trong bài hát ru của Trung Quốc thật đầy chất thơ, nhưng đoạn "lá cây chăn ngang song cửa" trong bài đột nhiên lại lên cao giọng, cứ như có ý kể chuyện ma dọa trẻ con. Cho nên nàng vẫn cho rằng bài hát ru của nước ngoài này êm đềm hơn, ít ra cũng không làm cho đứa bé sợ phát khiếp. Vì vậy mấy ngày nay nàng kiên quyết dùng bài hát ru này để "phục vụ" con gái mình. Nhìn đi, nhìn đi, khỉ con đã ngủ tít rồi kìa.

"Bài hát này của phu nhân nô tì chưa từng được nghe, nhưng hay lắm ạ", Bách Hợp giúp nàng đặt Tiểu cách cách xuống giường, nói.

"Ha ha, hay à? Ta dạy ngươi, khi nào ngươi sinh con cũng có thể hát cho nó nghe", Nhan Tử La trêu. Đúng như mong muốn, nàng nhìn thấy khuôn mặt Bách Hợp đỏ ửng lên.

"Chủ nhân... người nói gì vậy?" Xấu hổ chết đi được, cô ta còn chưa được gả đi, Cách cách sao có thể nói như thế.

"Có gì mà không thể nói được, lẽ nào ngươi định không lấy chồng? Mà lấy chồng thì phải sinh con chứ, đúng không?", Nhan Tử La cười nói.

Phụ nữ thời cổ đại thật đáng yêu, nói tới việc sinh con mà xấu hổ tới mức này, nếu chẳng may nghe được nội dung câu chuyện mà nàng và đám bạn cùng phòng bàn tán mỗi đêm trước khi đi ngủ liệu có sợ quá mà ngất đi không?

Bách Hợp quay người đi ra, nói là pha trà. Nhan Tử La cười tít mắt nhìn theo bóng cô ta, nghiêng người nằm xuống cạnh khỉ con, vỗ nhè nhẹ, tròng lòng cảm giác thật ấm áp, ánh mắt cũng tràn ngập ý cười. Thì ra cảm giác nuôi một đứa trẻ cũng thật tuyệt.

Khi Bách Hợp mang bánh và sữa vào, cảnh mà cô ta nhìn thấy là: Đại cách cách nằm ngủ bên cạnh Tiểu cách cách, miệng vẫn cười và... chảy nước miếng.

Cho tới tận khi Tiểu cách cách đầy tháng, cha của nó cũng chưa thấy xuất hiện, đồ đạc nghe nói cũng là của Phúc tấn sai người đưa tới. Tiện thể chuyển lời, nói là để Nhan Tử La đặt tên cho Tiểu cách cách. Nghe thấy tin này, Nhan Tử La chẳng cảm thấy gì, dù sao nàng cũng không thích mấy cái tên kiểu như Đoan, Kính, Thục, Nhu..., được tự mình đặt tên thật là thoải mái, ấy thế mà chẳng hiểu tại sao trên mặt vú nuôi và Bách Hợp lại không thấy có chút vui mừng nào.

Bế khỉ con, gặm đùi gà (Cuối cùng cũng thoát được thời kỳ cấm thực), Nhan Tử La chau mày, Bách Hợp đi đi lại lại mấy vòng, cuối cùng khẽ khàng nói: "Chủ nhân, nếu người thấy không vui thì cứ nói ra, đừng chịu đựng, không tốt cho sức khỏe đâu".

"Thế thì ta nói nhé!" Đùi gà đúng là mĩ thực trong thiên hạ! "Ngươi nói xem ta nên đặt tên gì cho bảo bối của mình thì tốt? Để vừa có khí thế vừa có phúc có hy vọng?" Thật là khó quá!

"Chủ nhân, người vì chuyện này mà đau lòng sao!" Ngất mất, thì ra người ta chẳng buồn quan tâm tới việc cha không thèm đặt tên cho con.

"Đúng thế, nhỡ đặt một cái tên không tốt sau này nó trách ta thì sao?"

"Ha ha, không đâu, Tiểu cách cách nhất định sẽ thích", Bách Hợp cười nói, vậy mà làm cô ta lo hão mất nửa ngày.

"Gọi là gì thì hay nhỉ?", Nhan Tử La rầu rĩ.

"Chủ nhân, người nghĩ xem, người hi vọng sau này Tiểu cách cách sẽ thành người như thế nào?", Bách Hợp tốt bụng nhắc nhở.

"Đương nhiên là có thể gả cho một người đàn ông tốt, sau đó sống một cuộc sống vui vẻ hạnh phúc." Nhan Tử La đến nghĩ cũng chẳng buồn nghĩ. "Nhưng cũng thể đặt là 'Hạnh phúc', 'Vui vẻ', 'Mĩ mãn' đúng không?" Dám đặt những cái tên chấn động như thế, sau này Tiểu cách cách lớn rồi cũng dám moi tim nàng lắm.

"Hạnh phúc mĩ mãn, cơ hội có được hạnh phúc của mỹ nhân thực ra dễ dàng hơn người khác nhiều, nhưng cũng không thể gọi là Điêu Thuyền, Tây Thi hay Ngọc Hoàn được, số phận của bọn họ cũng chẳng ra sao. À, nghĩ ra rồi!", mắt Nhan Tử La lấp lánh, "Mỹ nữ mà, để miêu tả mỹ nữ thì không gì đẹp hơn bế nguyệt tu hoa [5a]. Bế Nguyệt cách cách? Không hay, yếu đuối quá. Tu Hoa cách cách? Gần giống với Tú Hoa cách cách, nghe lại tưởng là Tú nương [5b]. Trầm Ngư cách cách? Ôi, chữ viết lên nhìn không đẹp. Lạc Nhạn cách cách? Nghe thật thảm. Khuynh Quốc cách cách? Sao nghe giống hại nước hại dân vậy. Khuynh Thành cách cách, Khuynh Thành cách cách... Ồ, cái tên này thật hay, vừa có khí thế lại vừa không hại nước hại dân". Mình thật có tài mà, Nhan Tử La ngửa mặt lên trời huýt ba tiếng sáo.

Bẹo bẹo cái má xinh xắn của Tiểu cách cách. "Bảo bối, có thích cái tên 'Khuynh Thành' không? Ồ, không lắc đầu, tức là đồng ý phải không, vậy quyết định thế đi, gọi con là Khuynh Thành", Nhan Tử La lẩm nhẩm tự nói một mình.

Thế là Tiểu cách cách đang ngủ ngon lành say sưa kia từ nay về sau có một cái tên kêu loảng xoảng: Ái Tân Giác La Khuynh Thành.

[5a](Hoa nhường nguyệt thẹn), trầm ngư lạc nhạn (Chim sa cá lặn), khuynh quốc khuynh thành (Nghiêng nước nghiêng thành)

[5b]Tú bà

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Phần 1: "Bà mẹ đơn thân" vui vẻ Chương 1: Mẹ trẻ con. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Phần 2: Không thể thoát khỏi số mệnh, yêu rồi thì yêu đi Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng không quen biết. Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Phần 4: Cuộc sống ấm áp của đôi vợ chồng già Chương 118: Ghẹo hoa ghẹo bướm. Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Ngoại truyện 1: Tàn dư sau chuyện về sư tử Nhan Nhan và lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 2: Tâm sự của lợn Tứ Tứ. Ngoại truyện 3: Khang Hy – vợ con lão Tứ. Ngoại truyện 4: Dận Tường – Nhan tẩu tẩu nhà Tứ ca. Ngoại truyện 5: Dận Tự Bạch La. Ngoại truyện 6: Cung Vĩnh Hòa. Ngoại truyện 7: Khuynh Thành tự truyện. Ngoại truyện 8: Biệt viện Tây Khê – Hàng Châu, tháng năm năm Khang Hy năm mươi lăm. Ngoại truyện 9: Viết thư. Ngoại truyện 10.1: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 10.2: Biên bản ghi nhớ cuộc sống trong vườn bách thú (bao gồm bốn con lợn và sư tử mẹ của ba con lợn con). Ngoại truyện 11: Hai tiểu ác ma trưởng thành. Ngoại truyện 12: Phúc khí mĩ mãn[1] Đa Đa. Ngoại truyện 13: Năm Ung Chính mười ba, biệt viện Tây Khê – Hàng Châu. Ngoại truyện 14: Năm Ung Chính mười ba. Ngoại truyện 15: Du kí Thái Hồ. Ngoại truyện 16: Du kí Tây Sơn Đảo. Ngoại truyện 17: Tế lễ ở Thái Sơn. Ngoại truyện 18: Kim Lục Phúc bắc hành kí.
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang