Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Lượt đọc: 2176 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »
Chương 204

❊ ❊ ❊

Chương 204: Truy tìm

Trở lại biệt thự, Nguyễn Tiêu ngồi đối diện Tông Tuế Trọng, kể lại toàn bộ sự việc.

"Chuyện là vậy. Em nghĩ, tuy kết luận là tai nạn xe cộ, nhưng em vẫn muốn đến tận nơi xem rốt cuộc có uẩn khúc gì không. Nếu thật sự chỉ là tai nạn ngoài ý muốn, em cũng muốn tra xem hồn phách Mục Triết còn ở đó không, đã đầu thai chưa. Dù sao quan hệ giữa nhị ca và Mục Triết sâu đậm như vậy, Mục Triết lại là người tốt, cứ thế ra đi... thật sự quá đáng tiếc."

Tông Tuế Trọng nghe xong, khẽ gật đầu: "Tôi đi cùng em."

Nguyễn Tiêu vội xua tay: "Không cần đâu anh. Cũng chưa chắc có chuyện gì cần thẩm vấn ai. Học trưởng làm việc vất vả, lại khác với thân xác dương thế có thần lực hộ thể như em, anh cứ tranh thủ nghỉ ngơi đi."

Tông Tuế Trọng im lặng một lát, nhìn thẳng vào mắt cậu: "Không thể đi cùng em sao?"

Nguyễn Tiêu cứng họng, vội lắc đầu quầy quậy: "Đương nhiên là không phải rồi."

Tông Tuế Trọng nói: "Vậy thì đi cùng nhau." Rồi bổ sung thêm, "Giao dịch với bên kia rất thuận lợi, yên tâm, sức khỏe tôi không sao."

Nguyễn Tiêu ngẫm nghĩ một chút rồi cũng đồng ý.

Phải rồi, năm tộc Bảo Gia Tiên thường xuyên cung cấp những loại linh quả tẩm bổ cơ thể. Mấy năm nay hai người họ thường xuyên làm việc cùng nhau, Bảo Gia Tiên cũng quen mặt học trưởng, giao dịch không ít. Ăn nhiều linh quả như vậy, sức khỏe học trưởng chắc chắn không có vấn đề gì. Hơn nữa... học trưởng nguyện ý đi cùng cậu, cậu thật sự rất vui.

liếm liếm môi, Nguyễn Tiêu định nói gì đó nhưng lại thôi. Cậu tém lại.

Thôi, cứ chờ thêm chút nữa đã. Nhỡ đâu cảm giác của cậu chỉ là ảo giác thì sao? Học trưởng trước giờ vẫn luôn tốt với cậu như vậy, đừng vội tự mình đa tình cho rằng học trưởng thích mình... nhỉ?

Đè nén nhịp tim đang rộn ràng xuống, Nguyễn Tiêu thở hắt ra, kể cho Tông Tuế Trọng nghe chuyện Bác Dương hiện tại không còn tâm trí đóng phim.

Tông Tuế Trọng suy tư rồi nói: "Công ty có quy định của công ty, không thể vì một mình Bác Dương mà phá lệ. Tuy nhiên xét thấy cậu ấy là nghệ sĩ đã ký hợp đồng, cơ hội cần cho thì vẫn phải cho. Thế này đi, cho cậu ấy một tuần để điều chỉnh, sắp xếp đoàn phim đẩy lịch quay của cậu ấy xuống sau. Sau một tuần nếu cậu ấy vẫn không thể quay lại làm việc thì sẽ thay người. Về phần những cảnh đã quay, tôi sẽ cho người kiểm tra cụ thể xem thiệt hại bao nhiêu. Công ty có quy trình thẩm định thiệt hại rõ ràng, cứ theo quy định mà làm." Nói đến đây, vẻ mặt anh trở nên nghiêm túc, "Sự việc lần này xảy ra đột ngột, về tình có thể tha thứ, nhưng quan trọng là tổn thất không lớn nên tài nguyên sau này của cậu ấy mới không bị ảnh hưởng."

Nguyễn Tiêu hiểu ý Tông Tuế Trọng. Công ty không phải nhà từ thiện. Gia đình nhân viên nào cũng có thể xảy ra chuyện, ảnh hưởng lớn hay nhỏ đều có. Nếu lần nào cũng để việc riêng ảnh hưởng đến công việc chung thì công ty không thể vận hành được. Chung quy lại vẫn là xem mức độ thiệt hại của công ty. Còn trước mắt... việc không cắt giảm tài nguyên tương lai của Bác Dương đã là rất hậu hĩnh, coi như tạm thời giải quyết nỗi lo về sự nghiệp cho cậu ấy.

Bàn xong việc này, hai người nhanh chóng thảo luận phương án đi đến hiện trường vụ tai nạn. Hôm nay Nguyễn Tiêu quên hỏi địa chỉ cụ thể, lát nữa phải hỏi thăm từ chỗ trợ lý Lưu, rồi tranh thủ đi một chuyến càng sớm càng tốt.

.

Ngày hôm sau, Nguyễn Tiêu lại ghé qua đoàn phim một chuyến. Trước tiên cậu thông báo cho Thôi Nghĩa Xương biết cách xử lý đại khái của Huyền Hoàng đối với Bác Dương. Thôi Nghĩa Xương nghe xong cũng yên tâm phần nào. Sau đó họ gọi điện báo tình hình cho Nhan Duệ.

Tình trạng hiện tại của Bác Dương là không muốn di chuyển. Để ổn định cảm xúc cho cậu ấy và tránh gây rắc rối cho đoàn phim, mọi người đành để cậu ấy cắm rễ trong phòng nghỉ. Nhưng đúng như Nhan Duệ nói, sức khỏe Bác Dương cần được chăm sóc kỹ lưỡng. Thôi Nghĩa Xương và trợ lý Lưu đã liên hệ với người đại diện của Bác Dương (anh Phòng). Trước mắt cho Bác Dương uống thuốc bổ, rạng sáng hôm qua anh Phòng cũng đã gấp rút trở về, sắp xếp truyền nước dinh dưỡng cho cậu ấy. Suốt đêm qua, Thôi Nghĩa Xương gần như không ngủ, túc trực bên cạnh chăm sóc bạn.

Sau khi Nguyễn Tiêu đến, trao đổi vài câu rồi giục Thôi Nghĩa Xương đi nghỉ ngơi.

Thôi Nghĩa Xương đi ngủ, Nguyễn Tiêu lén nhét cho y một viên linh quả lấy từ chỗ Hoàng Đại Tiên, dặn y đừng để bản thân kiệt sức vì chăm sóc Bác Dương.

Sau đó, Nguyễn Tiêu đi tìm anh Phòng để hỏi chi tiết về vụ tai nạn.

Thực ra trợ lý Lưu biết không nhiều, ngược lại anh Phòng nhận ra Nguyễn Tiêu là người làm việc bên cạnh Tông đổng nên đã kể hết những gì mình biết.

Nguyễn Tiêu gật đầu, dặn dò: "Phía Tông đổng em đã báo cáo rồi, chuyện tiếp theo anh ấy sẽ cử người xuống làm việc với anh Phòng." cậu dừng một chút, "Sẽ không có vấn đề gì lớn đâu."

Anh Phòng nở nụ cười cảm kích: "Thật sự cảm ơn cậu nhiều lắm."

Nguyễn Tiêu cười: "Không có gì đâu ạ. Chỉ là rắc rối lần này nhị ca gây ra không quá lớn thôi. Tông đổng trước nay làm việc công minh, nhưng trong phạm vi cho phép cũng rất thấu tình đạt lý."

Anh Phòng hiểu ý, cũng không phản bác lời Nguyễn Tiêu.

Nguyễn Tiêu ngồi một lát rồi nói: "Chuyện tiếp theo của nhị ca, phiền các anh lo liệu. Lão đại sẽ ở lại đây bầu bạn, nếu có gì bất trắc chúng ta cứ liên lạc qua điện thoại."

Anh Phòng biết Nguyễn Tiêu bận rộn, thấy cậu vội đi liền vừa đáp lời vừa tiễn cậu ra ngoài.

Nguyễn Tiêu quả thực rất bận. Tập đoàn Huyền Hoàng to lớn như vậy, sự vụ nhiều vô kể. Hiện tại cậu đang dần tập sự công việc đặc trợ bên cạnh học trưởng, bận tối mặt tối mũi. Lần này vốn dĩ nghe xong buổi tọa đàm là phải tiếp tục làm việc, nhưng xảy ra chuyện của Bác Dương, học trưởng lại đồng ý đi cùng cậu, nên cả hai đều phải nhanh chóng xử lý một số việc tồn đọng mới có thể tranh thủ thời gian đi được...

.

Trở lại biệt thự, Tông Tuế Trọng đã chuẩn bị sẵn sàng.

Nguyễn Tiêu dứt khoát dùng nhiều thần lực hơn một chút, vẽ trực tiếp lên người cả hai một lá bùa ẩn thân và một lá bùa thần hành đi nhanh. Giây tiếp theo, thân ảnh họ cùng biến mất. Nguyễn Tiêu nắm tay Tông Tuế Trọng, lao đi như một cơn gió, hướng về địa chỉ mà anh Phòng cung cấp.

.

Nơi Mục Triết gặp tai nạn không ở Đế Đô mà nằm trên quốc lộ nối liền Vân Thành và Lâm Thành - hai thành phố lớn cách Đế Đô rất xa. Hai bên đường là sườn núi rất cao. Xe lao thẳng từ mặt đường xuống hố sâu bên dưới rồi bốc cháy dữ dội. Mục Triết lúc đó ngồi ở ghế phụ, cứ thế... không còn đường thoát.

Thời gian xảy ra tai nạn đã khá lâu, xác xe đã được di dời, nhưng tại hiện trường vẫn còn nhìn thấy rất nhiều vết cháy đen và vài vệt máu khô đã sẫm màu.

Một cơn lốc xoáy dừng lại dưới hố sâu, chính là Nguyễn Tiêu kéo Tông Tuế Trọng đến đích.

Cả hai đều có mắt thần, có thể nhìn thấu bản chất sự việc. Sau khi quan sát tỉ mỉ xung quanh, họ không hẹn mà cùng nhìn nhau.

Tông Tuế Trọng chỉ vào một chỗ bên cạnh.

Nguyễn Tiêu gật đầu, cùng anh bước tới đó.

Đúng vậy, người chết không chỉ có Mục Triết mà còn cả tài xế. Để tránh lái xe khi mệt mỏi, Mục Triết không đi một mình mà đã thuê người lái.

Kết quả, cả hai cùng gặp nạn.

Nguyễn Tiêu đưa tay chộp lấy, tụ luồng quỷ khí mong manh đó lại, vo tròn trong tay, giận dữ nói: "Quả nhiên là có thứ gì đó giở trò, hay ho thật đấy." Phân tích qua lại nhiều lần, cậu nén giận nói với Tông Tuế Trọng, "Thứ này là quỷ khí trên người một ác quỷ. Con ác quỷ đó hơi kỳ lạ, trong quỷ khí còn lẫn lộn chút tạp chất khác. Học trưởng, em muốn nhân lúc thứ này chưa tan hết, lần theo nó để tìm xem rốt cuộc là kẻ nào đã ra tay."

Tông Tuế Trọng không dị nghị: "Đi thôi."

Nguyễn Tiêu hít sâu: "Dạ, chúng ta cùng đi."

... Chỉ là không biết có nên tiếc nuối hay không khi tại nơi đầy rẫy quỷ khí oán độc này, cậu không tìm thấy luồng quỷ khí thứ hai nào khác. Điều này có phải đồng nghĩa với việc sau đầu thất, Mục Triết đã đi đầu thai rồi không?

Haizz.

.

Nguyễn Tiêu đánh ra tia quỷ khí dẫn đường, kéo Tông Tuế Trọng vận dụng bùa thần hành, chạy như bay theo hướng quỷ khí chỉ dẫn.

Hai người quyết định nhanh, đi càng nhanh hơn. Nhưng tia quỷ khí này rốt cuộc quá ít ỏi, vốn dĩ đã sắp tan biến khi Nguyễn Tiêu miễn cưỡng tụ lại. Sau khi dẫn họ chạy một mạch đến ngoại ô Vân Thành, qua vài thị trấn nhỏ, cuối cùng nó cũng không chịu nổi nữa mà tan biến hoàn toàn.

Nguyễn Tiêu rất buồn bực nhưng không nản lòng, bắt đầu quan sát xung quanh.

Hiện tại họ đang đứng bên ngoài một thị trấn nhỏ. Nhân khí trong thị trấn khá vượng, nhưng cậu chưa cảm nhận được thứ gì tương tự luồng quỷ khí ban nãy. Cậu nghĩ, có khả năng chủ nhân của luồng quỷ khí kia ẩn nấp sâu hơn nữa. Chỉ là bây giờ họ nên đi theo hướng nào tiếp đây, thật khó quyết định.

Nguyễn Tiêu đi đi lại lại suy tính. Khi còn chưa nghĩ ra cách thì chuông điện thoại đột ngột vang lên.

Tiếng chuông rất to, lại thêm hai người đang dán bùa ẩn thân nên âm thanh vang lên đột ngột giữa không trung có chút dọa người.

Nguyễn Tiêu vội vàng bắt máy, tránh sang một bên để nghe.

Người gọi là Thôi Nghĩa Xương.

Nguyễn Tiêu sững sờ. Chẳng lẽ bên phía Bác Dương xảy ra chuyện? Suy đoán của cậu không sai, giọng nói của Thôi Nghĩa Xương vang lên, nội dung khiến hắn giật mình.

Thôi Nghĩa Xương hạ giọng nói: "Lão tứ, lão nhị có chút không bình thường."

Nguyễn Tiêu nhớ tới luồng quỷ khí ban nãy, trong lòng thót một cái.

Chẳng lẽ có thứ gì đó tìm xong Mục Triết rồi lại quay sang tìm Bác Dương? Nhưng cậu không nên rời đi nhanh như vậy, lẽ ra ít nhất phải phái vài quỷ binh ở lại canh gác mới đúng. Cũng tại hiện giờ mọi người đều biết Thành Hoàng lắm quân nhiều tướng, thuộc hạ của cậu ngày nào cũng bị phái đi làm việc khắp nơi. Lúc đó cậu lại không phát hiện dấu hiệu bất ổn trên người Bác Dương nên nghĩ tự mình đi tra xét một chút, đi nhanh về nhanh là được. Nhưng nếu thực sự vì sự sơ suất nhất thời của cậu mà...

Thôi không tự dọa mình nữa. Mỗi lần gặp Bác Dương cậu đều ấn thêm dấu triện bảo vệ, lần này cũng không ngoại lệ. Có thần lực trên dấu triện của ấn Thành Hoàng ngăn cản, cậu chạy nhanh về chắc vẫn kịp...

Trong lòng nghĩ ngợi lung tung, nhưng miệng Nguyễn Tiêu vẫn dồn dập hỏi: "Lão đại, nhị ca không bình thường ở chỗ nào? Mày nói rõ tao nghe! Tam ca biết chưa? Có nghiêm trọng không?"

Thôi Nghĩa Xương bên kia vội nói: "Ấy ấy lão tứ đừng cuống, cũng không hẳn là..." Y nói có vẻ hơi khó xử, "Không hẳn là chuyện xấu? Tao không diễn tả được, cứ kể cho mày nghe nhé. Hôm nay mày đi không bao lâu thì lão nhị tỉnh dậy một lúc, mơ mơ màng màng giống như trước đó. Tao sợ nó tỉnh lại sẽ nghĩ quẩn nên bảo nó nghỉ ngơi thêm. Lão nhị cũng nghe lời, xoay người ngủ tiếp. Lần này ngủ rất yên bình, không giống trước đó ngủ rồi mà vẫn thi thoảng khóc nấc lên... Nhưng vấn đề là nó không khóc, mà lại cười! Cười cười rồi tỉnh dậy, đột nhiên tuyên bố nó phải nỗ lực làm việc, không thể lãng phí tâm huyết của Mục Triết, muốn đi quay phim ngay lập tức. Tinh thần nó bỗng nhiên tốt hẳn lên. Mày nói xem chuyện này... nó khỏe lại thì tao mừng lắm, nhưng thế này thì đột ngột quá, tao thấy cứ rờn rợn sao ấy."

Hết chương 204.

Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: wattpad.com/user/thvtkg; wattpad.com/user/kaorurits
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »