Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Lượt đọc: 1895 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »
Chương 189

❊ ❊ ❊

Chương 189: Xà cốc

Miêu Tiểu Hằng tuổi nhỏ nhất, không kìm được liền kéo tay áo của Nhật Du Thần La Tường Vũ, reo lên: "Anh, công đức của chúng ta này, mau xem!"

La Tường Vũ cũng không giấu được nụ cười. Y xoa đầu Miêu Tiểu Hằng, thở phào một hơi: "Xem ra lần này Thành Hoàng gia xuống Âm phủ mở cửa Địa ngục đã công đức viên mãn. Chúng ta làm cấp dưới cũng được thơm lây không ít."

Đầu Trâu Mặt Ngựa đang ở ngoài Xà cốc dọn dẹp đám rắn lớn nhỏ nhiễm yêu khí tội nghiệt, cảm nhận được công đức gia tăng liền vô cùng vui mừng. Họ cũng thay Nguyễn Tiêu thở phào nhẹ nhõm, yên tâm đi không ít. Tình cảm của hai người họ đối với Nguyễn Tiêu có thể nói là sâu đậm nhất, ngay cả Miêu Tiểu Hằng cũng không sánh bằng. Rốt cuộc, cậu nhóc đã tìm được người thân ở bên cạnh như hình với bóng, còn hai người họ tuy làm bạn với nhau nhưng xét cho cùng vẫn là những kẻ cô độc...

.

Sau khi thu nạp toàn bộ công đức mới nhận được, Nguyễn Tiêu nhìn lớp công đức vàng óng bao quanh người Tông Tuế Trọng bị hố đen nuốt sạch sành sanh, đến chút bọt nước cũng không còn, cậu cũng cạn lời.

"Học trưởng, cái này đúng là như muối bỏ biển..."

Tông Tuế Trọng cười cười: "Không sao đâu."

Nguyễn Tiêu gật đầu: "Trước mắt đành phải vậy thôi. Giờ em phải đi xem cái ổ rắn kia ngay, học trưởng đi cùng em không?" cậu đã tính kỹ rồi, sau này hễ có việc gì kiếm được nhiều công đức, cậu sẽ dẫn học trưởng theo cùng.

Tông Tuế Trọng: "Đương nhiên."

.

Nguyễn Tiêu thân là Thành Hoàng, có thần lực trong người nên luôn giữ liên hệ với các quỷ thần cấp dưới. Đừng thấy họ đã đi xa, cậu muốn tìm họ cũng vô cùng dễ dàng.

Tông Tuế Trọng đi bên cạnh cậu, được Nguyễn Tiêu nắm tay, nương theo thần lực mà di chuyển nhanh chóng về phía trước.

Chưa đầy năm phút, hai người đã thuận lợi hội họp với các quỷ thần.

Cùng lúc đó, Đầu Trâu Mặt Ngựa vừa vặn diệt trừ xong lũ rắn nhiễm yêu khí và tội nghiệt, cũng nhận được lời triệu hoán của Thành Hoàng, nhanh chóng có mặt bên ngoài Xà cốc.

Xà cốc thực chất là một cái hố sụt bình thường, cây cối thấp bé mọc lộn xộn, dây leo chằng chịt, khiến người đi qua nếu không cẩn thận rất dễ trượt chân ngã xuống.

Tuy nhiên, với những thần linh biết bay thì ngã hay không cũng chẳng quan trọng.

Nguyễn Tiêu dẫn theo Tông Tuế Trọng, gạt đám dây leo ra, cùng nhảy xuống đáy hố.

Chỉ trong thoáng chốc, một mùi tanh tưởi nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

Giây tiếp theo, thần lực kích động, mùi tanh xung quanh bị cuốn đi, không khí trở nên trong lành hơn nhiều.

Tông Tuế Trọng: "Cảm ơn."

Nguyễn Tiêu: "Không có gì."

Các quỷ thần tiến lại chào hỏi. Nguyễn Tiêu gật đầu, đảo mắt nhìn quanh.

Nơi này không hổ danh là Xà cốc, xác rắn nằm la liệt khắp nơi. Nhìn sơ qua cũng thấy chi chít, có lẽ còn có cả những con bị bắt từ bên ngoài thung lũng về. Từng con từng con đều đã chết thẳng cẳng, chất đống hàng trăm hàng ngàn con bên cạnh. Đống xác rắn không tỏa ra mùi máu tanh nồng, không phải vì lý do gì khác mà là do quỷ thần ra tay, dùng thần lực trực tiếp giết chết, không gây ra cảnh máu me be bét.

La Tường Vũ bẩm báo: "Thành Hoàng gia, chúng tôi đã tiêu diệt tất cả những con rắn cần giết. Một số ít không đáng chết, phần lớn là rắn con, vừa rồi chúng tôi đã phóng sinh. Ngài xem..."

Nguyễn Tiêu khen ngợi: "Làm tốt lắm. Đống xác rắn này các vị tự xử lý đi."

Xác rắn nguyên vẹn có thể đem bán, hơn nữa có vài loài giá trị không thấp. Tuy nhiên cậu đường đường dùng thân phận Thành Hoàng đi làm việc, nếu đem bán xác "tội xà" lấy tiền thì... nghe không hay cho lắm. Hơn nữa lũ rắn này ít nhiều cũng dính chút yêu khí. Cậu thẩm nhiều vụ án, gặp qua không ít yêu vật, biết rằng nếu có cơ duyên thì đám rắn này cũng miễn cưỡng coi như đã bước chân vào con đường tu yêu. Dù chúng chưa khai mở linh trí nhưng nghĩ đến vẫn thấy lấn cấn trong lòng.

Thôi bỏ đi, hiện tại cậu ăn của sếp, ở nhà sếp, bản thân không có nhu cầu gì nhiều, cũng chẳng thiếu mấy đồng bạc lẻ đó, đỡ phải lằng nhằng. Chỉ là, nếu thuộc hạ thấy có thể thu làm vật tư dự trữ thì cứ tùy ý.

Các quỷ thần khác thực sự không coi chuyện này là vấn đề lớn. Hơn nữa trừ La Tường Vũ ra, tất cả đều là quỷ thần không có thân xác. Ngày thường nếu muốn chi tiêu gì đó chẳng lẽ cứ phải ngửa tay xin Thành Hoàng gia ban thưởng sao? Những lúc làm nhiệm vụ thế này, xác rắn hay các tài nguyên có thể tận dụng đều là cơ hội để tích cóp dần.

Thế là sau khi nhìn nhau, các quỷ thần đồng thanh đáp: "Vâng, Thành Hoàng gia."

Còn việc sau đó họ chia chác thế nào thì để xong việc rồi tính.

.

Nhìn chung, Xà cốc không quá lớn. Đám quỷ thần nhanh chóng kiểm tra một lượt. Sau đó, Đàm Tố di chuyển người, để lộ ra một cửa hang nhỏ phía sau lưng.

Nguyễn Tiêu cũng nhận ra, dùng thần lực dò xét một chút rồi nói: "Mọi người lùi lại."

Thế là tất cả quỷ thần đồng loạt lùi về sau, nhường vị trí phía trước cho Thành Hoàng gia.

Tông Tuế Trọng là người trần mắt thịt nên cũng không đứng chắn đường tiểu học đệ.

Vẻ mặt Nguyễn Tiêu trở nên nghiêm túc. Cậu đặt bàn tay lên cửa hang nhỏ bé kia. Dưới sự bao bọc của thần lực, bàn tay cậu trở nên vô cùng sắc bén, tựa như dao thép cắt đậu phụ, trực tiếp xuyên thấu vào đá. Sau vài động tác lôi kéo, cậu đã dùng tay không đào ra được khá nhiều tảng đá lớn nhỏ chặn đường, tùy tiện ném sang một bên.

Quỷ thần: "......"

Tông Tuế Trọng: "......"

Nguyễn Tiêu không bận tâm đến ánh mắt mọi người, chỉ nhanh chóng đào thêm mấy tảng đá lớn có lỗ thủng. Dần dần, các quỷ thần nhận ra cái hang nhỏ xíu vừa rồi nối liền với một đường hầm càng vào sâu càng rộng, cuối cùng đào đến mức đủ cho một người đi lọt.

Lúc này, Nguyễn Tiêu dừng tay: "Nào, cùng vào thôi."

Các quỷ thần không ai có dị nghị.

Tông Tuế Trọng cũng bước tới bên cạnh Nguyễn Tiêu.

Cả đoàn người và quỷ rảo bước nhanh hơn, ùa vào bên trong.

Càng đi sâu, Tông Tuế Trọng càng cảm nhận được mặt đất rất trơn nhẵn, thậm chí cả vách đá hai bên cũng bóng loáng, thi thoảng còn rơi rụng vài chiếc vảy cứng. Có thể thấy những mặt phẳng hình cung bóng loáng này đều do con mãng xà khổng lồ kia trườn bò qua lại quanh năm suốt tháng tạo thành. Đây chắc chắn là "phòng riêng" của con yêu xà đó.

Chỉ là, khi hang động phía trước ngày càng cao rộng, trên mặt đất dần xuất hiện những thứ màu xám trắng... Nguyễn Tiêu và mọi người đều nhận ra, đó là tro cốt của đủ loại người và thú. Chưa kể càng vào sâu, mùi hôi thối càng nồng nặc, điều kiện vệ sinh vô cùng tồi tệ.

Nhìn tình cảnh này, mọi người cũng đoán được, nếu không phải con mãng xà này dù sao cũng là yêu vật (biết chút phép thuật tẩy rửa hoặc hấp thụ), thì e rằng khi họ bước vào, thứ chào đón không chỉ là mùi hôi hơi nồng mà là thứ mùi xú uế ngập trời, khiến người ta buồn nôn.

Sắc mặt Nguyễn Tiêu dần trầm xuống.

Xương người ngày càng nhiều, thậm chí còn vài bộ xương mới tinh, máu tươi đã khô cạn, treo lủng lẳng trên những cột đá cao vút bên trong. Phía sau đài đá có một điện thờ nhỏ, bên trên thờ phụng hai món đồ.

Nhìn rõ hai thứ đó, đồng tử Nguyễn Tiêu chợt co rút lại.

Một tấm bài vị bằng đất nung, bên trên dùng chữ Giáp Cốt viết chữ "Sơn" (Núi). Bên cạnh tấm bài vị là một lá cờ nhỏ màu đen, quỷ khí trên đó dày đặc. Có mấy cái đầu nam nữ ẩn hiện trên mặt cờ, dường như đang muốn vùng vẫy thoát ra.

Tuy nhiên Nguyễn Tiêu hiểu rất rõ, sự vùng vẫy đó chỉ là nỗ lực cuối cùng trong tuyệt vọng. E rằng hồn phách của những người nam nữ kia đã bị ăn sạch sẽ, những cái đầu kia chỉ là chút oán khí còn sót lại mà thôi.

Nguyễn Tiêu hít sâu một hơi, giọng nặng nề: "Cờ Chuyển Hồn."

Các quỷ thần đều sững sờ: "Cờ Chuyển Hồn?"

Tông Tuế Trọng cũng không rõ lắm. Rốt cuộc ký ức của anh quá mơ hồ, năm tháng đằng đẵng trôi qua, dù có từng nghe qua thì cũng đã sớm bị đẩy vào xó xỉnh nào đó trong ký ức rồi.

Nguyễn Tiêu giải thích: "Là một loại cấm thuật. Thế gian có âm dương, âm cực sinh dương, dương cực sinh âm. Nghĩa là sự việc gì đi đến cực điểm cũng có thể sinh ra một thứ hoàn toàn tương phản. Môn cấm thuật này tham khảo nguyên lý đó, khiến một vạn người chết đi trong đau đớn tột cùng, rồi dùng Chuyển Hồn Kỳ thu hồn phách họ vào trong cờ. Tác dụng của lá cờ là khiến những quỷ hồn này mang theo thù hận cắn nuốt lẫn nhau, cuối cùng sẽ có tỷ lệ nhất định sinh ra một hồn thể vô cùng thuần khiết. Hồn thể như vậy đối với quỷ hay thần đều là vật đại bổ, có thể nói là bảo vật nhân tạo. Trong lịch sử thần linh, từng có kẻ lợi dụng cấm thuật này hại chết hàng chục vạn người. Dù tỷ lệ thất bại rất cao nhưng hắn vẫn tạo ra được ba hồn thể thuần khiết, sau khi nuốt chửng thì thực lực tăng vọt, gây ra sóng gió rất lớn. Sau này bề trên phái thần linh xuống trảm yêu trừ ma, rồi liệt môn pháp thuật này vào hàng cấm thuật, không cho phép bất kỳ ai tu luyện. Chỉ là bảo vật luôn cám dỗ lòng người. Dù pháp thuật gốc đã sớm bị tiêu hủy, nhưng cứ cách một khoảng thời gian dài lại luôn có kẻ nào đó tìm ra manh mối, gây ra một hồi tai ương."

Nói xong, cậu nhanh chóng nhưng cẩn trọng quan sát biểu cảm của tất cả thuộc hạ.

... Còn may, còn may, không ai lộ vẻ tham lam.

Chứng kiến phẩm hạnh của các thuộc hạ, trong lòng Nguyễn Tiêu nhẹ nhõm hơn đôi chút, nhưng rất nhanh cậu lại chìm vào thực tế tàn khốc. Cậu dùng thần lực hút lấy lá cờ kia, dò xét bên trong.

Quả nhiên những hồn ma mới đã sớm bị nuốt chửng. Tại trung tâm lá cờ, lờ mờ có một khối nhỏ gì đó đang hình thành một cách đột ngột.

Nguyễn Tiêu có thể cảm nhận được khối nhỏ đó cuối cùng sẽ trở nên vô cùng thuần khiết, nói không chừng còn hữu dụng đối với cả Thành Hoàng như cậu. Tuy nhiên, cậu vẫn lật tay, dùng thần lực nghiền nát lá cờ cùng thứ không rõ tên bên trong thành tro bụi, không còn một mảnh.

Sau đó, Nguyễn Tiêu nhìn về phía tấm bài vị bằng đất nung.

Thật thú vị. Trên tấm bài vị này tụ tập một lớp tín ngưỡng, chữ Giáp Cốt bên trên cũng vô cùng cổ xưa, ngưng tụ một luồng... thần lực kỳ diệu. Đại khái mang lại cảm giác trầm ổn, nhưng lại xen lẫn chút nóng nảy.

Là Phụng... Sơn sao?

Hết chương 189.

Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: wattpad.com/user/thvtkg; wattpad.com/user/kaorurits
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »