Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Lượt đọc: 2177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »
Chương 200

❊ ❊ ❊

Chương 200: Đi tuần kết thúc

Thành Hoàng gia ra tay quá dứt khoát, khiến các đạo sĩ chẳng còn đất dụng võ. Họ chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn, thầm cảm thán quả không hổ danh là thần linh, thần lực lợi hại đến nhường này. Chỉ bằng một cái nhấc tay, ngài đã hoàn thành phép đưa vong mà bọn họ phải tốn bao công sức lập đàn làm phép mới xong.

Hơn nữa, khi Thành Hoàng gia thực hiện hành động này, đội ngũ đi tuần vẫn không hề dừng lại. Toàn bộ quá trình chỉ diễn ra trong vòng mười mấy giây. Thành Hoàng gia làm xong hai động tác nhẹ nhàng như không, rồi đoàn người lại tiếp tục mênh mông cuồn cuộn tiến về phía trước.

Đám cô hồn dã quỷ hai bên đường cũng chết lặng. Trong số chúng cũng có những kẻ đã lỡ mất cơ hội vào quỷ môn, định bụng nhân dịp Quỷ tiết hôm nay tranh thủ cầu xin các đạo sĩ giúp đưa đi một đoạn đường. Không ngờ lại gặp được Thành Hoàng gia, còn tận mắt chứng kiến ngài đại triển thần uy...

Ngay lập tức, một số quỷ hồn không còn chấp niệm gì vội vã quỳ xuống, nhao nhao cầu xin:

"Thành Hoàng gia, cầu ngài khai ân, cho con xuống Âm phủ với..."

"Cầu Thành Hoàng gia khai ân!"

Tiếng cầu xin vang lên liên tiếp, ai nấy đều thành kính tột độ.

Thành Hoàng gia dường như cũng thực sự khai ân. Ngài dùng đôi mắt to như chuông đồng quét qua đám quỷ, sau đó vung tay quỷ lên, phát ra từng đạo thần quang.

Nói trắng ra, trong lúc đi tuần và thưởng cô hồn, việc siêu độ cho các quỷ hồn cũng là chức trách của Thành Hoàng. Huống chi giờ đã được cầu xin tận nơi, ngài làm sao nỡ không thỏa mãn tâm nguyện nhỏ nhoi này của con dân?

Những cô hồn dã quỷ dám xuất hiện trước mặt các đạo sĩ thì cơ bản trên người cũng chẳng có tội nghiệt gì lớn. Vì thế đại quỷ mặt xanh lại thi triển thần lực. Nơi nào thần quang bao phủ, những quỷ hồn thành tâm cầu khẩn nơi đó đều tỏa sáng. Ngay sau đó, họ không tự chủ được mà tiến về phía trước, nhanh chóng xếp hàng ngay ngắn trước quỷ môn, cùng những quỷ hồn đi trước chậm rãi bước lên con đường hẹp quanh co...

Đội ngũ đi tuần cứ đi, việc thưởng cô hồn cũng không ngừng nghỉ. Đám quỷ sau khi thấy thần uy của Thành Hoàng gia liền cầu xin được đi theo. Ở đoạn đường phía sau, những cô hồn dã quỷ muốn đi đầu thai vội vã chen tới, rất nhanh đã được thần quang bao phủ, xếp vào hàng trước quỷ môn. Nếu những quỷ hồn này trước đó đã nhận được ban thưởng, thì số tiền vàng, cơm cháo chưa ăn hết hay quần áo chưa kịp mặc... tất cả đều hóa thành thần quang rồi biến mất.

Dần dần, đội ngũ đi tuần đi từ đầu phố đến cuối phố, nhìn thấy những ngọn đèn hoa đăng trôi lững lờ giữa dòng sông, tựa như một dải lửa uốn lượn tuyệt đẹp. Giờ phút này, vì đèn hoa đăng đang soi đường cho thủy quỷ nên ánh lửa cam hồng rực rỡ chuyển sang màu xanh lục u ám chập chờn. Nếu người có mắt âm dương đi qua, sẽ thấy cạnh mỗi ngọn đèn đều có những thủy quỷ đang ngụp lặn. Họ có kẻ lòng mang chấp niệm không thể lên bờ, có kẻ vì đủ loại lý do mà phải vất vưởng dưới nước, tất cả đều đang nương theo ánh đèn dẫn lối mà trôi đi chầm chậm.

Chẳng bao lâu sau, đội ngũ quỷ thần đông đảo cùng cỗ kiệu hoa lệ nhẹ nhàng lướt tới.

Thành Hoàng gia đi tuần, thưởng cô hồn, đương nhiên sẽ không bỏ sót đám thủy quỷ trong sông hồ nội thành.

Thế là, giữa những điểm thần quang lấp lánh, cơm cháo, vàng bạc, quần áo... phàm là những thứ cô hồn dã quỷ trên bờ có thì thủy quỷ dưới nước cũng có. Họ tranh nhau vươn dài cánh tay lên chộp lấy, bắt được rồi liền vội vàng hưởng dụng ngay.

Quỷ dưới nước phần lớn chết do tự sát hoặc tai nạn, trong lòng thường mang oán hận không cam tâm, luôn muốn tìm người thế thân mới có thể đầu thai chuyển thế, thoát khỏi nỗi khổ địa ngục. Việc tìm thế thân này, có trường hợp vốn dĩ đôi bên đã có nhân quả, nằm trong phạm vi quy tắc của Âm phủ nên cũng khó quản thúc, ngàn năm qua đã thành lệ bất thành văn. Nhưng cũng có trường hợp lợi dụng kẽ hở luật lệ Âm phủ, khó phân biệt đúng sai. Địa phủ nhiều việc, thường thì dân không kiện quan không xét.

Tuy nhiên, đối với vị Thành Hoàng duy nhất còn sót lại trong thiên địa hiện giờ, trong lòng cậu tự có một cán cân để đo lường.

Quỷ tự sát phải xuống địa ngục là vì vốn dĩ có thể làm người nhưng lại không biết quý trọng, tự nhiên phải chịu trừng phạt. Nhưng vị Thành Hoàng hiện tại lại rất thấu tình đạt lý. Cậu biết có những quỷ tự sát không phải do tự nguyện mà do mắc bệnh lạ, trầm cảm dẫn đến chán sống; hoặc bị dồn ép đến bước đường cùng, bi phẫn che mờ lý trí không thể kiểm soát bản thân, chứ không phải không biết quý trọng sinh mệnh. Những quỷ hồn như vậy, sau khi chết bị vây khốn dưới nước chịu khổ sở, cậu đi tuần gặp được thì cũng nên giải cứu.

Còn những thủy quỷ chết do tai nạn, tuy nói phần lớn là do không nghe lời khuyên, kiểu người biết bơi thì hay chết đuối, nhưng chết dưới nước đã thảm lắm rồi, những kẻ chưa từng làm điều ác thì cũng không cần trừng phạt thêm.

Lại còn những người vốn đang sống yên lành lại bị thủy quỷ kéo xuống làm thế thân. Sau này thủy quỷ đi đầu thai, ngược lại người thế thân bị bắt ở lại dưới nước, vô cùng thê thảm... Với loại này, nên tạm thời khoan dung, sau đó tra hỏi, đi xem tình trạng hiện tại của tên thủy quỷ đã đầu thai kia rồi mới phán quyết, không thể vơ đũa cả nắm.

Tóm lại, Thành Hoàng đối đãi với các loại quỷ hồn, về cơ bản vẫn là đối xử bình đẳng.

Bởi vậy, trong màn thần quang rợp trời, có những thủy quỷ chưa thể đầu thai, sau khi nhận được ban thưởng thì lặng lẽ bám vào mạn thuyền, vừa hưởng dụng lộc thánh vừa lẳng lặng trôi theo dòng nước. Những kẻ có thể đầu thai tuy không nhận được ban thưởng, nhưng bản thân lại được thần quang bao bọc, từ từ rút khỏi mặt nước, đáp xuống bờ sông. Thân thể ướt sũng cũng trở nên khô ráo, nhanh chóng xếp vào hàng ngũ dài dằng dặc trước quỷ môn.

Thành Hoàng gia vừa siêu độ, đặc xá cho thủy quỷ, vừa tiếp tục dẫn đầu đoàn đi tuần không ngừng nghỉ.

Cứ như vậy, sau khi tuần tra hết con phố và dòng sông bên ngoài, rồi đi qua vài con phố lân cận, vị Thành Hoàng gia này quay trở lại Phố Trung Nguyên. Đội ngũ dài dằng dặc mờ mờ ảo ảo đi tới, phía trước lại xuất hiện cánh cửa quen thuộc. Vẫn là Nhật Du Thần mở đường, dẫn đầu bước vào cánh cửa. Tiếp đó, đông đảo quỷ thần, quỷ hồn và cả vị Thành Hoàng đại quỷ uy nghiêm đoan trang kia đều biến mất sau cánh cửa.

Đến vô thanh vô tức, hiện thân uy phong hiển hách, khi rời đi lại lặng lẽ như không...

"Rầm."

Cánh cửa lớn ầm ầm đóng lại rồi tan biến.

Đội ngũ đi tuần đồ sộ cứ như chưa từng xuất hiện. Tuy nhiên, hàng dài quỷ hồn đang xếp hàng trước quỷ môn, đám cô hồn dã quỷ hoan hỉ hai bên đường, cùng những đạo sĩ đang đứng ngây ra như phỗng... là minh chứng rõ ràng nhất cho việc vị Thành Hoàng gia này đã thực sự giáng lâm.

Mãi vài phút sau khi Thành Hoàng gia rời đi, các đạo sĩ mới hoàn hồn.

Đúng lúc này, trước mặt họ đột nhiên xuất hiện một lão đạo sĩ tiên phong đạo cốt, nụ cười thân thiết. Ông ta râu tóc bạc phơ, sắc mặt hồng hào, mang dáng vẻ hạc phát đồng nhan. Lão đạo sĩ bước nhanh tới, niềm nở nói: "Các vị, các vị, lão đạo là Điền Bảo Thành, người đại diện dưới trướng Thành Hoàng gia, xin kính chào chư vị đạo hữu."

Các đạo sĩ ngẩn người.

Trong phái Mao Sơn có người nhận ra Điền Bảo Thành, không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của ông, khách sáo đáp lễ. Các đạo sĩ khác có người không biết, có người từng nghe danh. Họ quan sát kỹ, thấy khí tức trên người Điền Bảo Thành viên dung, chứng tỏ cũng là người trong Huyền môn như họ, đạo hạnh còn không hề yếu. Hơn nữa vừa tận mắt thấy Thành Hoàng đi tuần, giờ thấy sứ giả của ngài đến cũng chẳng có gì lạ... Thế là ai nấy đều trở nên khách sáo.

Trong nhất thời, bầu không khí trở nên vô cùng hòa hợp.

Điền Bảo Thành cười tủm tỉm, nhanh chóng hòa nhập vào đám đông, chẳng mấy chốc đã trở nên thân thiết.

Việc giao tiếp với các giáo phái khác đều do ông lo liệu, Thành Hoàng gia vốn không kiên nhẫn với mấy chuyện này. Đây cũng chính là tác dụng lớn nhất của một người đại diện như ông.

Còn Tông Tuế Trọng?

Anh đã xem trọn vẹn quá trình đi tuần và thưởng cô hồn. Sau khi đội ngũ biến mất vào quỷ môn và Điền Bảo Thành bước ra giao tiếp với các đạo sĩ, anh liền đạp ga, lái xe về biệt thự.

.

Nguyễn Tiêu giữ vẻ mặt lạnh lùng thực hiện xong trọn bộ nghi thức đi tuần từ đầu đến cuối. Mãi đến khi thuận lợi trở về thần miếu qua cánh cửa "ngụy quỷ môn", cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

Các quỷ thần động tác nhanh nhẹn thu hồi nghi trượng, cất kỹ những vật dụng lặt vặt. Những thứ được biến hóa ra từ thần lực đều tan biến, trở lại vào cơ thể Nguyễn Tiêu.

Nhật Du Thần cười nói: "Chúc mừng đại nhân, đêm nay công đức vô lượng."

Các quỷ thần khác cũng đồng thanh hô: "Chúc mừng đại nhân, đêm nay công đức vô lượng!"

Lời chúc này không phải nói suông. Thành Hoàng đi tuần vốn là đại sự chỉ có trong Quỷ tiết. Một năm có ba lần Quỷ tiết, nhưng Rằm tháng Bảy khi quỷ môn mở là quan trọng nhất, hai lần kia chỉ là phụ. Dù là dịp nào, Thành Hoàng gia cũng có nhiệm vụ của mình, nằm trong phạm vi chức trách. Nếu làm tốt, tự nhiên sẽ được trời ban công đức.

Vì vậy, đợt công đức này giáng xuống chừng ba bốn vạn điểm, giúp thanh tiến độ thăng chức của Nguyễn Tiêu tăng vọt. Đến lúc này, mười vạn công đức cần thiết để thăng cấp lần nữa đã tích cóp được quá nửa. Những dịp Quỷ tiết tiếp theo lại đưa thêm một ít, đợi khi Đế đô vãn bớt, cậu có thể đi tuần ở các thành phố lớn khác. Việc tích cóp công đức so với trước đây dễ dàng hơn nhiều. Ít nhất chức Phủ Thành Hoàng đang ở trong tầm tay. Còn muốn lên Đô Thành Hoàng thì cần cả triệu công đức, lúc đó mới là cuộc chiến trường kỳ.

Nguyễn Tiêu không quá lo lắng. Vạn sự khởi đầu nan. Lúc trước cậu nghèo, kỹ năng chưa mở khóa, trợ thủ lại ít. Giờ đây sau thời gian dài nỗ lực, mọi chuyện đã vào guồng, việc tích công đức sau này chỉ có dễ hơn thôi. Tương đối mà nói, để đối phó với những rắc rối tiềm tàng trong tương lai, việc khai thác tín ngưỡng vẫn cần tích cực hơn, không thể thỏa mãn với hiện tại...

Thu hồi suy nghĩ, Nguyễn Tiêu gật đầu với các quỷ thần.

Không tồi, các thuộc hạ tham gia lần đi tuần này cũng nhận được chút công đức. Tuy chủ thể là cậu, phần chia cho quỷ thần không nhiều, nhưng trên người họ cũng đã lấp lánh kim quang. Cứ đà này, lợi ích đối với họ càng lúc càng rõ ràng, nên niềm vui trên mặt họ hoàn toàn là thật lòng.

Như vậy rất tốt. Chỉ nói chuyện niềm tin, lòng biết ơn thì không đảm bảo quỷ thần sẽ nỗ lực làm việc mãi được. Nhưng chỉ nói lợi ích mà không có niềm tin thì cũng không đáng tin cậy. Hiện tại mọi người cùng làm việc, cậu không bạc đãi họ, họ cũng tìm thấy cảm giác thành tựu qua từng vụ việc, đương nhiên sẽ kiên trì gắn bó lâu dài hơn.

Nguyễn Tiêu không nán lại lâu, nhanh chóng cho các thuộc hạ giải tán làm việc riêng. Còn cậu thì tuân thủ lời hẹn, nhập vào thân xác, nhanh chóng trở về biệt thự. Về đến nơi thấy chủ nhân biệt thự chưa về, cậu cũng không vội, cứ thế ngồi trên sô pha đợi.

Chưa đầy mười lăm phút sau, cửa biệt thự mở ra.

Nguyễn Tiêu ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau với người thanh niên vừa bước vào.

.

Tông Tuế Trọng về đến biệt thự, quả nhiên thấy đèn bên trong đã sáng, biết mình chậm một bước. Anh bình tĩnh lái xe vào gara, rồi nhanh nhẹn đi đến cửa chính, mở cửa ra.

Đập vào mắt là một gương mặt tươi cười ấm áp. Thiếu niên quen thuộc đang ngẩng đầu nhìn anh.

Ánh mắt anh chạm vào đôi mắt đen láy và dịu dàng ấy, trái tim bỗng hẫng đi một nhịp, khiến cả người anh hơi khựng lại.

Hết chương 200.

Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: wattpad.com/user/thvtkg; wattpad.com/user/kaorurits
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »