Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Lượt đọc: 2168 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »
Chương 198

❊ ❊ ❊

Chương 198: Nhật Du Thần

Đối với Tông Tuế Trọng, lão đạo sĩ Điền Bảo Thành không hiểu biết nhiều lắm. Nhưng qua thời gian tiếp xúc lâu dài với Thành Hoàng gia, ông cũng lờ mờ đoán được vị này có vị trí rất đặc biệt trong lòng ngài, ít nhất là nặng ký hơn người đại diện như ông. Điều này cũng dễ hiểu, đối phương đường đường là tổng tài tập đoàn giải trí lớn, còn ông chỉ là kẻ làm công cho Thành Hoàng. Muốn tạo mối quan hệ tốt với sếp thì những người sếp coi trọng, ông cũng phải quan hệ tốt mới được.

Vì thế, ông đã đến đây từ sớm. Vừa thấy xe của Tông đổng tới, ông vội vàng chạy lại chào hỏi, hy vọng đối phương thấy mình làm việc đáng tin cậy mà nói tốt vài câu trước mặt Thành Hoàng gia.

Tông Tuế Trọng đương nhiên nhận ra Điền Bảo Thành. Thấy ông ta đến bắt chuyện, anh cũng lịch sự đáp lại. Khi các vị đạo sĩ từ các môn phái khác tới, Điền Bảo Thành lần lượt giới thiệu từng người, Tông Tuế Trọng cũng chăm chú lắng nghe, đối chiếu với những gì mình từng nghe người nhà kể trước đây. Trong số đó có vài vị đạo trưởng lớn tuổi từng được gia đình anh mời về, anh cũng đã có dịp gặp qua. Chỉ có điều là trước kia anh không tin, giờ thì anh đã hiểu tại sao cảm nhận của mình và người nhà lại khác biệt, cũng đã tin tưởng, nhưng lại chẳng hề cảm thấy thần bí chút nào.

Trong lúc hai người trò chuyện, từng đợt hơi lạnh âm u truyền đến. Bầu trời lờ mờ mây phủ, mang lại cảm giác rùng rợn như vạn quỷ cùng khóc. Nhưng thực tế, đó là do những bóng hình, hoặc mờ ảo hoặc rõ nét, đang lục tục kéo đến từ xa. Chẳng mấy chốc, con phố cũ kỹ này đã đứng đầy những "người" đi lại tấp nập. Có kẻ chỉ lẳng lặng đứng yên, có kẻ lại rủ rê bạn bè bày sạp bán hàng. Tiếng quỷ xì xầm, náo nhiệt vô cùng, khiến không gian trở nên ồn ào huyên náo.

Tuy nhiên, những "người" này dù bận rộn việc riêng nhưng vẫn cẩn trọng tránh xa pháp đàn của các đạo sĩ. Dù có bày sạp hay đi lại nôn nóng chờ đợi điều gì, họ vẫn tuyệt đối không bước vào phạm vi ba mét quanh pháp đàn. Các đạo sĩ cũng không xen vào chuyện của họ, chỉ ở yên trong khu vực của mình.

Hai bên nước sông không phạm nước giếng, không ai có ý định quấy rầy ai. Thi thoảng có vài tiểu đạo sĩ không giấu được sự tò mò và cảnh giác, len lén quan sát xung quanh liền bị sư trưởng nhắc nhở, vội vàng thu hồi tầm mắt, không dám trêu chọc.

Dù quỷ môn chưa mở, nhưng những lão quỷ lưu vong bao năm không chen chân được vào phố dân tục và đám cô hồn yếu ớt đã tụ tập về con phố cũ này. Giống như mọi năm, họ trao đổi những món đồ cũ tích cóp được với những quỷ hồn khá giả hơn để lấy chút lộ phí sinh hoạt, sau đó chờ đợi người dân trong phố cũ cúng tế, và chờ các đạo sĩ đến đưa vong làm lễ thí thực, xá tài.

.

Đêm khuya, giờ Tý, cũng chính là thời khắc bắt đầu Tết Trung Nguyên.

Giữa vòng vây các pháp đàn, đột nhiên vang lên một tiếng "ù ù" trầm đục. Âm thanh ấy như vọng về từ thời thưởng cô hồn, lại như từ chân trời xa xăm. Tiếp đó là tiếng gõ cửa vang lên, kéo theo một làn sương đen bốc lên. Sương đen nhanh chóng vặn vẹo, khuếch tán, giữa màn đêm mênh mông hình thành nên một cánh cửa khổng lồ.

Cánh cửa trông tựa kim loại mà không phải kim loại, giống sắt mà chẳng phải sắt, phảng phất như đồng thau lại tựa hồ tinh cương.

Chỉ thấy cánh cửa ầm ầm rung chuyển, nứt ra một khe hở nhỏ. Sau đó, như có một lực lượng khổng lồ đẩy mạnh, khe hở mở rộng dần, cuối cùng mở toang, để lộ con đường hẹp quanh co tối đen và thâm u bên trong.

Quỷ môn!

Quỷ môn mỗi năm mở một lần, chính thức giáng lâm!

Khắp nơi chìm vào tĩnh mịch. Đám quỷ hồn đều im bặt, sự náo nhiệt ban nãy như biến mất trong nháy mắt, không còn kẻ nào có tâm trạng đùa giỡn. Các đạo sĩ cũng chăm chú nhìn vào quỷ môn.

Nhưng mà...

Ngoài tiếng gió âm gào thét, quỷ môn cứ mở rộng như thế, chẳng có gì xuất hiện cả.

Trên mặt một số quỷ hồn không kìm được lộ ra vẻ thất vọng, nhưng rồi cũng nhanh chóng biến mất.

Rốt cuộc, năm nào cũng vậy, họ đã quen rồi.

Một tiểu đạo sĩ khẽ thốt lên "Ơ", hạ giọng hỏi: "Sư thúc, không phải bảo quỷ môn mở ra thì quỷ hồn dưới Âm phủ sẽ lên thăm người thân sao? Sao chẳng thấy ai..."

Lão đạo sĩ được gọi là sư thúc đưa tay ấn đầu tiểu đạo sĩ, cảm thán: "Thời thế đã khác rồi. Chúng ta cũng không biết Âm phủ xảy ra chuyện gì, chỉ biết luân hồi vẫn còn, vẫn có thể đầu thai chuyển thế là được."

Tiểu đạo sĩ ngơ ngác: "Vậy chúng ta đến đây làm gì?"

Lão đạo sĩ đáp: "Đưa những quỷ hồn đã được siêu độ xuống Âm phủ, để họ có cơ hội luân hồi."

Tiểu đạo sĩ: "Vậy cũng là công đức nhỉ."

Lão đạo sĩ: "Đúng vậy."

Những cuộc đối thoại tương tự cũng diễn ra ở các môn phái khác giữa các tiểu đạo sĩ chưa trải sự đời và các bậc trưởng bối. Nhìn chung, người trong Huyền môn không phải lần một lần hai chạy theo quỷ môn, đương nhiên biết rõ chẳng có con quỷ nào từ dưới đó lên. Vì vậy mỗi lần họ mang theo không nhiều người, chủ yếu là nhân cơ hội này để chỉ điểm cho hậu bối trong môn phái.

Một lão đạo sĩ nói với tiểu đạo sĩ bên cạnh: "Thấy chưa? Trong hồ lô đó là những quỷ hồn Bạch Vân Quán đã siêu độ. Lúc này Lý quán chủ của họ đích thân làm phép để đưa số quỷ hồn này vào quỷ môn... Nhìn kìa, khi ông ấy dùng kiếm điểm vào là đang triệu hồi quỷ hồn rời khỏi pháp khí. Nắp hồ lô nảy lên là do quỷ hồn bên trong phản ứng với pháp lực, khói nhẹ bốc lên chính là quỷ hồn sắp ra..."

Tiểu đạo sĩ nghe mà lòng đầy ngưỡng mộ, mở to mắt nhìn chăm chú.

Một giây, hai giây, ba giây.

Ơ?

Tiểu đạo sĩ thắc mắc: "Sao chẳng thấy gì thế ạ?"

Lão đạo sĩ cũng bắt đầu hoang mang: "Không thể nào... Lý quán chủ dùng đạo pháp quen thuộc thế này, không lý nào lại thất bại."

Có đạo sĩ nhạy bén hơn vội nhìn về phía đám cô hồn dã quỷ trên đường, chỉ thấy bọn họ ai nấy đều như cảm nhận được điều gì kinh khủng, vội vàng thu dọn sạp hàng, run rẩy đứng nép vào lề đường, không dám ho he một tiếng. Những quỷ hồn vốn đang đùa giỡn giữa đường cũng nhanh chóng dạt sang hai bên.

Cảnh tượng này giống như có một vị đại lão nào đó sắp giá lâm, khiến bách quỷ phải kính sợ tránh đường, không dám cản lối.

Sẽ là... nhân vật lớn nào đây?

Các đạo sĩ nhìn nhau. Chẳng lẽ có Quỷ Vương ngàn năm nào sắp xuất hiện?

Ngay sau đó, một luồng âm phong thổi tới.

Âm phong mang theo sức mạnh cuồn cuộn, trong nháy mắt khiến tất cả đạo sĩ đang nghi hoặc hay kinh ngạc đều không tự chủ được mà nhìn về phía lối vào Phố Trung Nguyên.

Tại đó, bỗng nhiên lại có một cánh cửa nữa xuất hiện, rồi đột ngột mở ra...

Nhưng giây tiếp theo, họ biết mình đã đoán sai.

Từ trong cánh cửa vừa mở toang, đột nhiên bước ra hai nam quỷ thân hình cao lớn. Mỗi người giương cao một lá cờ lớn. Lá cờ bên trái viết chữ "Yên Lặng", lá cờ bên phải viết chữ "Tránh Đường". Trong luồng quỷ khí bao quanh họ toát lên một vẻ uy nghiêm và túc mục đến lạ thường.

Các đạo sĩ nhìn kỹ mới thấy, những con quỷ này thực ra chân không chạm đất, nhưng mỗi bước đi lại rất dài, như sợ cản trở người phía sau.

Quả nhiên, sau khi hai nam quỷ nhanh chóng đi ra, lại có thêm hai lá cờ lớn xuất hiện. Chúng cũng được hai nam quỷ khác giương cao, sải bước đi về phía trước. Trên cờ vẫn viết "Yên Lặng" và "Tránh Đường".

Liên tiếp như vậy, bảy cặp nam quỷ lần lượt "đi" ra, cặp nào cũng uy nghi bất phàm.

Các đạo sĩ nín thở theo dõi. Giây phút này, họ hoàn toàn bị chấn động bởi cảnh tượng trước mắt, không biết phải nói gì hay làm gì.

Ngay sau đó, họ cảm nhận được một luồng ánh sáng chói mắt lóe lên. Tiếp theo, bước ra từ cánh cửa không còn là nam quỷ bình thường nữa, mà là một nam... quỷ mặc áo giáp trắng tuyết.

Nam quỷ này dáng người cao ráo, tuy không quá vạm vỡ nhưng toàn thân toát ra uy áp mạnh mẽ. Hơn nữa thấp thoáng đâu đó dường như còn có một tia dương lực, khiến y trở nên vô cùng khác biệt. Trên đỉnh đầu hắn treo một lá cờ trắng muốt, tỏa ra sức mạnh như có thể che khuất ánh mặt trời chói chang. Bên hông y đeo một tấm lệnh bài màu trắng, bên trên khắc hai chữ "NHẬT DU".

Có đạo sĩ không kìm được buột miệng thốt lên: "Đây là... Nhật Du Thần?!"

Hết chương 198.

Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: wattpad.com/user/thvtkg; wattpad.com/user/kaorurits
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »