Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Lượt đọc: 1883 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »
Chương 173

❊ ❊ ❊

Chương 173: Bắt sống ác quỷ

Cánh cửa gỗ cổ kính kia vô thanh vô tức khép lại, tựa như bị một đôi tay vô hình khảy nhẹ, nhưng chàng trai đang ăn mì dường như chẳng hề bận tâm.

Thấy dáng vẻ của chàng trai, đôi mắt thiếu nữ càng thêm sáng lấp lánh. Cô không do dự, nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế tròn bên trái cậu, nở nụ cười duyên dáng, chống cằm khẽ hỏi: "Này, Lưu Sướng, anh là sinh viên phải không?"

Chàng trai thoáng đỏ mặt, gật đầu nhẹ đến mức khó phát hiện: "Ừm."

Thiếu nữ chớp chớp mắt, đôi mắt long lanh ngấn nước: "Anh học trường đại học nào thế?"

Chàng trai ho nhẹ một tiếng, có vẻ rất ngượng ngùng: "...... Đế Đại."

Thiếu nữ lập tức kinh hô: "Oa, lợi hại quá đi!" Rồi cô lại tỏ vẻ hơi buồn bực, "Em thì chán lắm, chỉ học một trường hạng hai thôi. Nếu em cũng giỏi như anh thì tốt biết mấy. Haizz, nếu quen anh sớm hơn, em đã nhờ anh dạy kèm rồi. Này này, anh có chịu dạy kèm cho em không? Em sẽ làm rất nhiều món ngon, món mì gà này vị cũng được chứ?"

Chàng trai gật đầu loạn xạ, càng ăn càng cúi gằm mặt vì thẹn thùng.

"Dạy... dạy kèm cho em..." cậu nói lúng búng, "Thực ra bây giờ anh cũng có thể dạy, em... trường hạng hai cũng có gì không tốt đâu... Em rất tốt mà..."

Mặt thiếu nữ cũng đỏ lên, cô chậm rãi sán lại gần, thì thầm: "Em tốt thật sao?"

Chàng trai lặng lẽ gật đầu.

Thiếu nữ càng lúc càng áp sát, ngón tay mân mê vạt áo chàng trai, giọng nói càng thêm nhẹ nhàng: "Vậy... vậy anh có thích em không?"

Mặt chàng trai đỏ đến mức xì khói: "Thích, thích..."

Bàn tay thiếu nữ trượt dọc theo cổ tay áo chàng trai đi xuống, những ngón tay thon dài dường như muốn nắm lấy tay cậu, từng chút từng chút một trượt xuống...

Bất ngờ, tay chàng trai chuyển động trước. Cậu chộp lấy tay thiếu nữ, đột ngột nở một nụ cười, nói nốt vế câu còn dang dở:

"...Thích làm thịt cô lắm."

Dứt lời, tay cậu bỗng nhiên dùng sức, trực tiếp vung thiếu nữ lên cao, rồi quật mạnh xuống đất.

Trong phút chốc, thiếu nữ xinh đẹp phát ra một tiếng kêu rên, cả người nằm rạp trên mặt đất, mềm oặt ra. Sau đó, cánh tay cô cứng đờ chống lên, từng tấc từng tấc dựng thẳng eo dậy, nhưng bộ dáng kia thật sự quái dị không nói nên lời. Đáng sợ hơn là da mặt, da người trên cơ thể cô ta đều nứt toác, lộ ra bộ xương trắng hếu bên trong, lại phối với nụ cười còn chưa kịp tắt trên môi, trông đặc biệt rợn người.

Quả nhiên là ác quỷ, lại còn là một con ác quỷ khoác xác chết.

Giọng nói lạnh lùng của chàng trai vang lên, âm sắc vẫn trong trẻo nhẹ nhàng, nhưng ngữ khí thì chẳng còn chút hiền lành nào nữa.

"Còn diễn cái gì nữa? Cái xác trên người cô chắc cũng là người bị cô hại chết chứ gì? Khoác một tấm da người lên là tưởng mình thành mỹ nữ thật à? Thôi dẹp đi, tởm chết đi được."

Nguyễn Tiêu đã giả vờ một lúc lâu, kẻ tới vẫn là con quỷ này, cũng chẳng thấy con quỷ nào có hơi thở mạnh mẽ khác mai phục gần đó. Cậu có thể kết luận con này chính là chủ nhân ngôi mộ đang chiếm cứ địa bàn này. Cũng chẳng biết cái thứ này là nam hay nữ, già hay trẻ mà dám sán lại cọ cọ vào người cậu. Nếu để nó cọ trúng thật, chắc cậu về tắm tám trăm lần vẫn còn thấy ghê.

Nguyễn Tiêu bĩu môi: "Đối phó với cô mà cũng lật xe á? Đừng có đùa."

Cậu cũng chẳng kiên nhẫn chơi trò mèo vờn chuột với ác quỷ nữa, trực tiếp sải bước tới, thần lực dồn vào lòng bàn tay, vung tay tát mạnh một cái thẳng vào mặt con ác quỷ.

Ác quỷ nhảy dựng lên hệt như một con bọ chét, cực kỳ linh hoạt, miệng còn không quên chế giễu: "Ngươi có phải đàn ông không thế, chẳng biết thương hương tiếc ngọc gì cả? Chắc ngươi bị yếu sinh lý hả, ha ha ha!"

Nguyễn Tiêu: "Yếu sinh lý cái đầu nhà ngươi."

Giây tiếp theo, cậu lại vung thêm một chưởng... à không, một cái tát nữa. Lần này cậu không chỉ tát một cái, mà là liên hoàn tát, trái phải trên dưới, chặn đứng mọi đường lui của con ác quỷ đang nhảy nhót lung tung.

Tốc độ của Nguyễn Tiêu quá nhanh. Ác quỷ tuy cũng nhanh, nhưng làm sao so được với Thành Hoàng? Còn chưa kịp đắc ý được bao lâu, nó đã bị mấy cái tát giáng mạnh vào người. Ngay sau đó, một luồng bóng đen xanh xám bị đánh văng ra khỏi cái xác cổ. Cùng lúc đó, cái xác mất đi vật chống đỡ liền đổ ập xuống đất, vỡ vụn thành từng khúc xương trắng.

Thân ảnh thật sự của ác quỷ cũng lộ ra trước mặt Nguyễn Tiêu.

... Một thân hình gầy đét, làn da xanh xao nhợt nhạt, ngũ quan lệch lạc. Đúng là một nữ quỷ, nhưng khô quắt xấu xí, so với cái xác Lộc Nhung xinh đẹp ban nãy thì đúng là một trời một vực.

Nếu là người thường, Nguyễn Tiêu sẽ không vì ngoại hình mà trông mặt bắt hình dong, nhưng đây là một con ác quỷ không việc ác nào không làm, nên cậu dứt khoát cười trên nỗi đau của người khác.

"Thảo nào không khoác da người thì không dám gặp ai, hóa ra là xấu ma chê quỷ hờn! Tôi thấy lúc còn sống cô đã là cái thứ chẳng ra gì, chết rồi thì đúng là con quỷ xấu đau xấu đớn!"

Một tràng chế giễu này đúng là đâm trúng vào nỗi đau thầm kín nhất của ác quỷ.

Thế mà Nguyễn Tiêu vẫn chưa dừng lại, tiếp tục bắn rap trào phúng: "Tôi thấy ban nãy cô quyến rũ tôi thành thục phết, trước kia chắc không ít lần dùng mặt người khác đi lừa đảo nhỉ? Tôi thấy mấy kẻ bị cô hại chết mà biết mình từng gì gì kia kia với cái thứ xấu xí này, chắc có chết rồi quay đầu lại nhìn cũng phải sợ đến mức sống lại, ha ha ha! Cô cũng tự biết thân biết phận đấy chứ, biết là nếu dùng cái bản mặt thật này đi tán trai, trừ khi thằng đó thẩm mỹ dị dạng, chứ không thì chắc chắn bị hù chết!"

Ác quỷ tức đến thất khiếu bốc khói. Từng chữ Nguyễn Tiêu nói đều chọc vào chỗ đau của ả, lại còn chọc đi chọc lại, khiến ả không thể chịu đựng nổi. Trong cơn thịnh nộ, ả quên mất Nguyễn Tiêu vừa rồi chỉ tát mấy cái đã đánh văng ả ra khỏi cái xác đã dung hợp nhiều năm. Ả chỉ muốn xé xác Nguyễn Tiêu ra trăm mảnh mới giải được mối hận trong lòng!

Chỉ nghe con ác quỷ rít lên một tiếng, điên cuồng lao về phía Nguyễn Tiêu!

Nguyễn Tiêu chỉ chờ ả nổi điên, cậu lập tức lao lên, tung một cú đá vào bụng ả. Ác quỷ duỗi dài quỷ thủ, mười ngón tay trắng bệch như móng vuốt sắc nhọn định bóp cổ Nguyễn Tiêu. Nguyễn Tiêu đứng yên không nhúc nhích, chỉ điều động một tầng thần lực bao quanh cổ. Mười ngón tay kia hung hãn bóp tới, nhưng vừa chạm vào đã như bị nước sôi dội trúng, vội vàng rụt lại. Ác quỷ lại hét lên thảm thiết, hai mắt đỏ ngầu, quỷ khí sôi sục.

Lúc này, Nguyễn Tiêu nhận thấy bên ngoài có không ít quỷ hồn đang gào thét lao đến. Tất cả đều là ác quỷ, bao gồm cả hai nha hoàn và cái gã gọi là thiếu gia kia. Ba kẻ đó lao đến nhanh nhất, thực lực dường như cũng mạnh nhất. Phía sau bọn chúng còn có bảy tám con quỷ đầy mùi máu tanh đang ùa tới, trong nháy mắt đã đến cửa! Một khi bọn chúng tràn vào nhà, Nguyễn Tiêu sẽ bị bao vây.

Tuy Nguyễn Tiêu chẳng sợ gì chuyện bị bao vây, nhưng thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, cậu cũng chẳng muốn dây dưa với lũ ác quỷ này. Cậu quyết đoán tăng cường thần lực, ra tay bưu hãn lại dứt khoát, đánh cho con ác quỷ kia liên tục lùi về sau, từng đợt quỷ khí bị đánh tan tác khiến nó ngày càng suy yếu... Sau đó, ấn Thành Hoàng nhanh chóng hiện lên trong tay cậu, hướng về phía trán ác quỷ mà ấn xuống. Con ác quỷ lập tức bị một lực hút khủng khiếp túm vào trong, một chút hồn phách cũng chẳng còn sót lại bên ngoài.

Cùng lúc đó, các ác quỷ khác cũng ùa vào.

Lũ ác quỷ đi theo mộ chủ làm điều ác hại người này chẳng có đứa nào ngu, ngay lập tức phát hiện không ổn, cũng nhận ra thủ lĩnh của mình đã bị thu phục. Lập tức, đám ác quỷ trung thành thì lao thẳng lên muốn đồng quy vu tận với Nguyễn Tiêu, nhưng phần lớn lại nhanh chóng quay đầu bỏ chạy!

Nguyễn Tiêu liếc mắt một cái đã nhận ra chẳng có kẻ nào vô tội, làm sao có thể thả cho bọn chúng đi? Gần thì đá bay ba bốn tên, sau đó ấn Thành Hoàng lập tức được tung ra, lượn một vòng phía trước, thu trọn toàn bộ đám ác quỷ còn lại vào trong.

Ấn Thành Hoàng quay trở lại tay Nguyễn Tiêu. Giây tiếp theo, khung cảnh xung quanh thay đổi.

Mọi thứ đều lộ ra bộ mặt thật.

Đúng như Nguyễn Tiêu đã thấy trước đó, cậu đang đứng trong một gian mộ thất lạnh lẽo. Nhìn từ cửa ra ngoài, có thể thấy vài đoạn mộ đạo ngắn và ba năm gian mộ thất rất hẹp.

Có thể thấy, chủ nhân ngôi mộ khi còn sống hẳn cũng có chút thân phận, nếu không ngôi mộ sẽ không có kết cấu như thế này. Nhưng đồng thời thân phận cũng không tính là cao, nếu không sẽ không chôn ở nơi hoang vắng thế này, diện tích trong mộ cũng sẽ không nhỏ như vậy.

Nhưng đó không phải là trọng điểm.

Nguyễn Tiêu rảo bước ra khỏi mộ thất, nhanh chóng kiểm tra tất cả các mộ thất nhỏ xung quanh một lượt, không phát hiện thêm linh hồn nào nữa mới đi theo mộ đạo chính tiến vào chủ mộ thất.

Dọc đường đi, xương khô rải rác khắp mộ đạo, hai bên lối đi chính còn xếp một hàng đầu lâu, không khí âm u đáng sợ.

Nguyễn Tiêu hít sâu một hơi, lửa giận trong lòng từng đợt dâng lên.

Ngôi mộ này ít nhất cũng vài trăm năm, con ác quỷ kia rốt cuộc đã ăn bao nhiêu người! Điều làm cậu khó hiểu hơn là, nếu đã có nhiều mạng người chết như vậy, tại sao mãi vẫn không ai phát giác, cũng chẳng ai diệt trừ con ác quỷ này, để chúng lộng hành đến tận bây giờ!

Nhưng Nguyễn Tiêu vẫn tạm nén cơn giận, đạp mạnh một cước lên tường lấy đà, xông thẳng vào chủ mộ thất.

Chủ mộ thất có một cỗ quan tài, được làm từ loại gỗ khá tốt, diện tích phòng cũng rộng hơn bên ngoài rất nhiều. Có lẽ do niên đại xa xưa, mọi thứ đã rất rách nát.

Có lẽ để khoe khoang, hoặc vì lý do nào đó, trên mặt đất phủ một lớp bột xương, thi thoảng còn lộ ra những mảnh xương vụn chưa nghiền nát, khiến người ta rợn tóc gáy.

Nhưng thứ thu hút tầm mắt Nguyễn Tiêu nhất không phải đống bột xương này, mà là bốn bức tường của chủ mộ thất.

Bên trái trải một tấm thảm dày. Thảm thì chẳng có gì lạ, nhưng tấm thảm này làm bằng da lông, màu sắc không đồng nhất, lông lại vô cùng mượt mà, còn vương vấn yêu khí nhàn nhạt... Vật liệu làm thảm này, vậy mà toàn bộ đều là da lông yêu vật bị lột sống! Để che kín bốn bức tường, rốt cuộc phải giết bao nhiêu yêu vật?

Chưa hết, trên mặt thảm còn có những chiếc móc xuyên thẳng vào tường, được làm từ yêu cốt cứng rắn. Trên những chiếc móc xương nhô ra đó, một bên treo mười mấy tấm da người, có nam có nữ, đều rất đẹp; bên kia lại là hơn chục cái xác được bảo quản rất tốt, chủ yếu là thiếu nữ xinh đẹp, đủ mọi vóc dáng, khí chất khác nhau.

Nhìn cảnh tượng này, ngón tay Nguyễn Tiêu siết lại kêu "răng rắc".

Nhẫn nhịn, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng hắn không nhịn được nữa, tung một cước thật mạnh đạp vào cỗ quan tài kia!

"Rầm!"

Sau một tiếng nổ lớn, nắp quan tài bị đá văng, cả cỗ quan tài lăn lông lốc xuống dưới. Những cái xác bên trong bị văng ra ngoài, dính đầy bụi đất, vô cùng thảm hại.

Hết chương 173.

Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: wattpad.com/user/thvtkg; wattpad.com/user/kaorurits
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »