Một bình đài trắng muốt, rộng lớn đến mấy chục trượng, lặng lẽ lơ lửng giữa không gian bao la vô tận.
Bề mặt bình đài nhẵn bóng như gương, ánh lên một vầng sáng dịu nhẹ, thanh lãnh, trông như được chế tác tinh xảo từ một khối bạch ngọc hoàn mỹ không tì vết.
Mờ ảo giữa không trung, còn phản chiếu ánh sáng lấp lánh của vô vàn vì sao.
Ngay giữa bình đài rộng lớn, cô độc sừng sững một bệ đá màu xanh xám, cao chừng nửa người.
Bệ đá mang dáng vẻ cổ kính, trên mặt khắc những đường vân đã phai mờ.
Bỗng nhiên, trước bệ đá bừng sáng một vệt sáng trắng dịu nhẹ.
Ánh sáng không hề chói mắt, ôn nhuận như nước, và từ trong quầng sáng mờ ảo ấy, một bóng người dần dần hiện rõ.
Chính là Giang Minh, người vừa được truyền tống đến từ biển trăng.
Cảm nhận được vệt sáng trắng bao quanh mình dần tan biến, hắn chậm rãi mở mắt, cảnh giác quan sát xung quanh.
"Nơi này... là Quảng Hàn Cung?"
Khuôn mặt hắn đầy vẻ nghi hoặc, cảnh tượng trước mắt hoàn toàn khác với những gì hắn tưởng tượng.
Trên bình đài rộng lớn chỉ có một mình hắn.
Vô thức ngước đầu nhìn lên, cảnh tượng ấy khiến lòng hắn chấn động.
Ngay phía trên đầu hắn, lơ lửng một vầng trăng sáng khổng lồ, tựa như có thể chạm tay tới.
Vầng trăng trong trẻo, ánh sáng lan tỏa khắp nơi, thậm chí có thể thấy rõ hình dáng mờ ảo của một cung điện nguy nga trên bề mặt.
Xung quanh là bầu trời đêm đen kịt với vô số tinh tú, đặc biệt là bảy ngôi sao lớn tạo thành một đường ngân hà rõ ràng, thăng tắp, ngang qua bầu trời, thu hút mọi ánh nhìn.
Giang Minh kinh ngạc, lẩm bẩm:
"Ta đang ở... trong hư không?"
Hắn từng nghe nói, môi trường trong hư không vô cùng khắc nghiệt, chỉ những đại năng tu luyện đến Hóa Thần kỳ mới miễn cưỡng có khả năng đặt chân tới.
Nhưng bây giờ hắn không chỉ đến được đây, mà còn không hề cảm thấy khó chịu.
Hắn trấn tĩnh lại, cẩn thận nhìn quanh và phát hiện ra toàn bộ bình đài được bao phủ bởi một lớp ánh sáng trắng như có như không.
"Thì ra là lớp màng sáng này bảo vệ..."
Xung quanh tĩnh lặng đến đáng sợ, một sự tĩnh mịch khiến người ta bất an.
Giang Minh nén sự bất an trong lòng, quyết định tìm hiểu tình hình hiện tại.
Trên bình đài trống trơn, ngoài bệ đá ở trung tâm, không có gì khác.
Hắn tiến lại gần, cúi xuống nhìn kỹ và phát hiện trên bệ đá có một quyển da thú cổ xưa.
Trên quyển da thú viết đầy những ký tự phức tạp mà hắn không thể hiểu được, chỉ có dòng chữ cuối cùng viết bằng ngôn ngữ thông dụng của Vô Tận Hải:
"Ấn ngón tay."
Giang Minh nhớ lại lời Tiêu Băng Băng từng nói, muốn vào Quảng Hàn Cung, trước tiên phải ký một bản khế ước.
Xem ra chính là thứ trước mắt.
Nghĩ rằng tu sĩ Võ Tận Hải đều phải ký kết, chắc sẽ không có vấn đề gì lớn, huống chi thân thể này của hắn thực sự xuất thân từ Vô Tận Hải.
Thế là hắn duỗi ngón cái ra, ấn mạnh vào chỗ trống trên quyển da thú.
Đầu ngón tay lập tức truyền đến một trận nhói đau rất nhẹ, một giọt máu đỏ tươi chảy ra, chậm rãi thấm vào da thú.
Rất nhanh, một dòng chữ màu đỏ nhạt hiện lên trên chỗ trống:
"Giang Minh, tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, người Thiết Sa đảo, Vô Tận Hải."
"A... Nó có thể biết rõ thân phận thật của ta?”
Trong lúc hắn nghi hoặc, cả quyển da thú dần phai mờ, cuối cùng biến mất hoàn toàn trên bệ đá.
Cùng lúc đó, một lối đi bằng bạch ngọc hẹp dài lặng lẽ xuất hiện dọc theo mép bình đài.
Lối đi này dốc ngược lên trên, nối thẳng đến cung điện nguy nga trên mặt trăng.
Không cần phải nói, đây chắc chắn là con đường dẫn đến Quảng Hàn Cung.
Giang Minh không do dự, bước lên lối đi.
Vừa bước lên, một luồng hàn khí thấu xương ập đến, lạnh đến mức tưởng chừng có thể đóng băng cả linh hồn.
Hắn vội lấy Xích Diễm Nhưỡng đã chuẩn bị sẵn từ trong nhẫn trữ vật, ngửa cổ tu một ngụm lớn.
Chỉ trong chớp mắt, lông mày và tóc mai của hắn đã đóng một lớp băng mỏng.
"Xem ra khảo nghiệm đã bắt đầu... Chỉ riêng cửa ải này thôi, không biết sẽ cản bao nhiêu người."
Giang Minh khẽ than, không dám chậm trễ, tăng tốc bước chân về phía Quảng Hàn Cung.
Trong môi trường cực hàn như vậy, tốt nhất là nên nhanh chóng vượt qua.
Hắn không thử bay đi.
Một khi rời khỏi lối đi bạch ngọc này, hắn sẽ tiến vào hư không vô tận, đến lúc đó chết như thế nào cũng không biết.
Cho dù có Vĩnh Hằng Chi Châu bảo vệ, có lẽ cũng không thể chống lại môi trường hư không khắc nghiệt như vậy.
Lối đi hẹp đến mức chỉ vừa đủ một người đi qua, hắn không dám nhìn ngang ngó dọc, chỉ có thể liếc nhìn khoảng không đen kịt sâu thẳm dưới chân.
Thỉnh thoảng, một tia tinh quang mỏng manh, vặn vẹo lướt qua từ rất xa, càng làm không gian này thêm sâu thẳm đáng sợ.
Xung quanh im ắng, không có tiếng gió, không có âm thanh của bất kỳ sinh vật nào, ngay cả nhịp tim dường như cũng bị sự trống trải vô biên này nuốt chửng.
Giang Minh không nghĩ nhiều nữa, vùi đầu bước đi, cứ một lúc lại dừng lại uống một ngụm Xích Diễm Nhưỡng để chống lại hàn khí.
Hắn chỉ mong có thể nhanh chóng đến Quảng Hàn Cung, nhanh chóng gặp được những tu sĩ khác – dù là đối thủ có tên trong danh sách treo thưởng cũng được.
Ở lâu trong môi trường cô lập đến cực điểm này, thật có thể khiến người ta phát điên.
Đi chừng một canh giờ, phía trước cuối cùng hiện ra hình dáng mờ ảo của một quảng trường khổng lồ.
Giang Minh mừng rỡ, tăng tốc bước chân.
Khi khoảng cách rút ngắn, hắn thấy trên quảng trường có rất nhiều bóng người, dường như có rất nhiều tu sĩ tụ tập.
Điều khiến hắn ngạc nhiên hơn nữa là, lúc này hắn mới nhận ra, xung quanh hư không có rất nhiều lối đi bạch ngọc giống như dưới chân hắn, lúc gần lúc xa.
Chỉ là vì khoảng cách quá xa nên lúc trước hắn không nhìn thấy.
Khi Giang Minh đến gần quảng trường lớn, hắn dần nghe thấy tiếng nói chuyện từ phía quảng trường vọng lại, ồn ào nhưng rõ ràng.
Nghe giọng nói, quả nhiên đều là tu sĩ đến từ Vô Tận Hải.
Đúng lúc này, phía sau hắn bỗng nhiên vang lên một giọng nói vui mừng, mang theo cảm khái như vừa trải qua kiếp nạn:
"Cuối cùng cũng đến... Con đường này thật đáng sợ!"
Giang Minh nghe tiếng quay đầu lại và phát hiện, khi càng đến gần bình đài, những lối đi bạch ngọc hẹp hòi vốn rải rác trong hư không đang từ từ xích lại gần.
Cách hắn chỉ vài mét, một lối đi khác song song xuất hiện, trên đó có một thiếu niên da trắng nõn, khoảng mười bảy mười tám tuổi.
Vừa xoa tay vừa thở ra khói trắng, khuôn mặt đầy vẻ may mắn không giấu được.
Giang Minh mỉm cười, định lên tiếng chào hỏi thì chợt thấy khuôn mặt của đối phương quen thuộc một cách kỳ lạ.
Nhưng khi định thần suy nghĩ lại, lòng hắn lập tức run lên – đây chẳng phải là thiếu niên bị lão quái Nguyên Anh đoạt xá mấy năm trước sao?
Hắn thế mà cũng thành công Trúc Cơ, đến được đây!
Nụ cười của Giang Minh bất giác cứng đờ trên mặt, thầm nghĩ: "Không lẽ trùng hợp vậy chứ?"
Thiếu niên thấy Giang Minh nhìn mình với vẻ mặt khác lạ thì cũng lộ ra chút nghi hoặc.
Giang Minh lập tức nhận ra mình đã thất thố, để tránh bị lão quái vật nghi ngờ, hắn đành liều mình làm trò, vội giơ bình Xích Diễm Nhưỡng đang cầm trên tay lên, ngửa cổ tu một ngụm lớn.
Lúc này mới thở phào một hơi, lộ ra vẻ mặt vừa tỉnh táo lại, áy náy giải thích:
"Đạo hữu thứ lỗi, vừa rồi Xích Diễm Nhưỡng của ta hết tác dụng chống lạnh, một luồng hàn khí thấu xương đột ngột ập đến, thực sự khiến người ta trở tay không kịp.”
Thiếu niên nghe xong bừng tỉnh, liên tục gật đầu phụ họa:
"Thật sự rất lạnh! Không ngờ vừa lên Quảng Hàn Cung đã bị cho một đòn phủ đầu như vậy."
Hắn lập tức chủ động chắp tay hành lễ, tự giới thiệu:
"Tại hạ Trần Nghiệp, không biết đạo hữu xưng hô thế nào?"
Giang Minh không muốn dây dưa với người này, càng không muốn tiết lộ tên tuổi.
Nhưng lúc này nếu đột nhiên lạnh nhạt, ngược lại càng khiến đối phương nghi ngờ.
Hắn đành đáp lại:
"Trần đạo hữu tốt, tại hạ Giang Minh."
Hắn sở dĩ chọn nói tên thật, vì hiện tại hắn không hề ngụy trang.
Nếu tùy tiện bịa ra một cái tên giả, nhỡ lát nữa gặp người quen trên bình đài, bị vạch trần thì càng thêm phiền phức.
Hai người vừa đi về phía trước, vừa nói chuyện phiếm vài câu.
Trần Nghiệp tỏ ra vô cùng nhiệt tình, nói không ngừng, đơn giản như một cậu thiếu niên lần đầu ra ngoài, tò mò về mọi thứ.
Giang Minh bình tĩnh đáp lời, nhưng trong lòng luôn căng thẳng, thầm cảm thán:
"Lão quái vật này diễn xuất thật sự là lô hỏa thuần thanh, giả bộ không chút sơ hở."
May mắn hắn đã nghe Tiêu Băng Băng nhắc qua, trong Quảng Hàn Cung trừ khi chính thức bước vào thí luyện, nếu không nghiêm cấm động thủ, bằng không hắn thật không dám đi cùng người này.
Bất tri bất giác, hai người đã bước lên bình đài bạch ngọc khổng lồ.
Và ngay khi họ vừa bước lên, lối đi phía sau chậm rãi mờ đi, cuối cùng biến mất không một tiếng động trong hư không, không còn dấu vết.
Giang Minh nhìn quanh bình đài và thấy nó cực kỳ rộng lớn, ước chừng lớn bằng cả Thiết Sa đảo.
Nếu đám đông chen chúc, đứng lên mấy trăm vạn người e rằng cũng không thành vấn đề.
Nhưng lúc này trên bình đài thưa thớt bóng người, chỉ có khoảng mười mấy vạn người, phân tán bốn phía, không hề dày đặc.
Ở cuối bình đài, Quảng Hàn Cung nguy nga thần bí vẫn lơ lửng trên không trung, cách rất xa, lại không có đường nối.
Giang Minh đoán rằng có lẽ vì thí luyện chưa chính thức bắt đầu.
Đúng lúc này, Trần Nghiệp mỉm cười nhắc nhở:
"Giang đạo hữu không cần nhìn quanh, ở đây rất khó gặp người quen. Những bình đài tiếp dẫn như thế này, e rằng có ít nhất vài trăm cái, tu sĩ Vô Tận Hải đều bị phân tán đến những địa điểm khác nhau."
Giang Minh vừa động tâm niệm, thuận thế nói tiếp:
"Xem ra Trần đạo hữu biết sơ lược về Quảng Hàn Cung, không biết có thể tiết lộ cho Giang mỗ thêm một chút thông tin quan trọng không?"
Vì không thể thoát khỏi đối phương trong thời gian ngắn, mà đối phương lại rất có thể đã tham gia lần mở cửa Quảng Hàn Cung trước, Giang Minh quyết định nhân cơ hội này nghe ngóng một số tin tức hữu ích.
Trần Nghiệp không từ chối, hào hứng giải thích:
"Ta cũng chỉ nghe sư phụ giảng thôi, không biết có đúng không. Muốn vào Quảng Hàn Cung, cần phải lên bậc thang mặt trăng. Bất quá mỗi lần Quảng Hàn Cung mở ra, cách trèo lên bậc thang đều không hoàn toàn giống nhau.
"Nghe nói, trong quá trình leo lên sẽ gặp rất nhiều thí luyện. Cuối cùng có thể đạt được cơ duyên và bảo vật gì trong cung, đều phụ thuộc vào biểu hiện trong thí luyện..."
Giang Minh đang nghe chăm chú thì trên bình đài đột nhiên vang lên một tràng kinh hô ồn ào!
Vô thức ngẩng đầu nhìn lên, hắn thấy từ Quảng Hàn Cung trên cao kéo xuống một cầu thang khổng lồ, nhanh như lưu quang, trong nháy mắt đã chạm vào bình đài.
Cầu thang cực kỳ rộng lớn, hai bên không thấy điểm cuối.