Cây cao bóng cả, gió lớn bật gốc.
Nếu hắn cứ giữ vững vị trí trong top 10 Nguyệt Giai bảng, thậm chí còn leo cao hơn nữa, thì chắc chắn sẽ thu hút vô số ánh mắt dòm ngó và ganh ghét.
Ba thế lực hàng đầu tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn một tán tu không có chút bối cảnh nào từng bước leo lên đỉnh cao, rồi tiến vào Quảng Hàn cung.
Đến lúc đó, có lẽ họ sẽ dốc toàn bộ lực lượng của tông môn để ngăn cản hắn.
Trước đây, dù sớm nhận thức được việc quá nổi bật sẽ dễ trở thành mục tiêu công kích, hắn vẫn chưa nghĩ ra được biện pháp nào hữu hiệu.
Nhưng giờ đây, cái đạo cụ "đáng để chờ đợi” này lại cho hắn một cơ hội tuyệt vời.
Hắn sao có thể bỏ qua?
Chọn nó đồng nghĩa với việc số Quảng Hàn tệ hắn kiếm được ở tam quan tiếp theo sẽ giảm đi một nửa.
Điều này chắc chắn khiến thứ hạng của hắn tụt dốc, đừng nói là top 10, thậm chí có thể rớt khỏi top 100.
Nhưng đó lại là điều hắn muốn:
Một khi không còn đứng đầu, sẽ chăng ai coi hắn là mối đe dọa, và càng không phái người chặn đường hắn.
Nguyệt Giai có cả trăm vạn tầng, nếu sau tam quan, hắn có thể nhờ gấp đôi Quảng Hàn tệ hoàn trả mà một hơi leo lên tầng cao nhất, thì đến lúc đó, chẳng ai có thể cản được hắn.
Dù nghĩ đến việc phải tạm thời từ bỏ Nguyệt Quế quả và "phương pháp bồi dưỡng Mẫu Đơn", lòng hắn không khỏi tiếc nuối, nhưng về lâu dài, đây là một giao dịch đáng giá.
Hắn tin chắc rằng trong Quảng Hàn cung còn có những bảo vật trân quý và hiếm có hơn đang chờ đợi mình.
Đang lúc suy nghĩ, từ xa bỗng vọng lại tiếng ầm ầm như sấm, tựa như có thiên binh vạn mã đang lao tới, âm thanh mỗi lúc một gần, khiến màng nhĩ rung lên.
Giang Minh thầm nghĩ: Cái gì đang đến vậy?
Chẳng bao lâu, đáp án tự xuất hiện.
Từ trong màn sương mù dày đặc, một đàn yêu thú cấp hai Đẩy Sơn Trư hung hãn lao ra, thân hình vạm vỡ, da dày thịt béo, hùng hổ tiến về phía linh điền.
Khí thế ngút trời, như muốn nghiền nát mọi thứ trên đường!
Ngộ Không vừa thấy, lập tức vung Kim Cô Bổng, định xông ra nghênh chiến.
Giang Minh vội vàng ngăn lại.
Đàn Đẩy Sơn Trư này có đến cả trăm con, với tốc độ kinh hoàng như vậy, lực xung kích chắc chắn rất lớn.
Đừng nói Ngộ Không, ngay cả khi thả Tiểu Long ra, cũng chưa chắc chống đỡ nổi đợt tấn công đầu tiên.
Giang Minh không ngờ rằng ngay từ đầu, cửa ải này đã khó khăn đến vậy.
Trong tình thế cấp bách, hắn không do dự nữa, quyết định dùng đến con át chủ bài đã chuẩn bị sẵn.
Hắn nhanh chóng hô Tiểu Điệp: "Tiểu Điệp, thực hiện kế hoạch số một!”
Tiểu Điệp đang lặng lẽ chờ lệnh trên boong tàu, nghe vậy, đôi cánh đột nhiên tăng tốc vỗ, nhẹ nhàng bay về phía đàn Đẩy Sơn Trư.
Cách Vĩnh Hằng Chi Chu khoảng mười mấy mét, lân phấn trên cánh nàng bắt đầu bay lả tả.
Những hạt lân phấn chưa kịp rơi xuống đất đã nhanh chóng biến thành từng cây Nghê Thường Thảo ba lá, giống hệt những cây mọc trong linh điền.
Đàn Đẩy Sơn Trư vốn mắt đỏ ngầu, vừa thấy Nghê Thường Thảo bay xuống từ không trung, lập tức khựng lại.
Trong mắt chúng lộ vẻ mê hoặc, vô thức chậm lại, tranh nhau vồ lấy những "linh thảo" kia.
Khóe miệng Giang Minh hơi nhếch lên, lập tức ra lệnh tấn công.
Ngộ Không đã sớm nóng lòng, nghe lệnh, lập tức nhảy khỏi boong tàu, xông thẳng vào bầy heo.
Không hiểu vì sao, cứ thấy heo là hắn lại muốn đánh.
Cùng lúc đó, hai cột sáng trắng to bằng cánh tay từ boong tàu bắn ra, chuẩn xác bắn trúng đàn Đẩy Sơn Trư.
Hầu Đại và Hầu Nhị đã khai hỏa Linh Năng Pháo.
Trước đó, chúng đã luyện tập bắn Phá Nhật Nỏ khá nhiều ở thao trường, giờ đổi sang Linh Năng Pháo, làm quen rất nhanh, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi đã có thể sử dụng thành thạo.
"Oanh! Oanh!"
Hai tiếng nổ lớn vang lên, bốn năm con Đẩy Sơn Trư rên lên rồi ngã xuống đất.
Hai con trong số đó máu me khắp người, rõ ràng bị thương nặng, nhưng lớp da dày của chúng giúp chúng không hoàn toàn mất đi sức chiến đấu, ngược lại chúng cố gắng đứng lên, ánh mắt hung ác hơn, trừng trừng nhìn Vĩnh Hằng Chi Chu.
"Quả nhiên trời sinh đã có Thạch Phù Thuật, lực phòng ngự kinh người.”
Giang Minh khẽ cảm thán, đồng thời rút ra thanh đoản kiếm cấp bậc bảo khí Mã Đằng vừa nhận được, chuẩn bị tham chiến.
Lúc này, Tiểu Bạch đứng bên cạnh lo lắng hỏi:
"Giang Minh, khi nào thì ta được ra tay?"
Giang Minh liếc nhìn nàng, giọng điệu bình tĩnh nhưng không cho phép bàn cãi:
"Giữ nguyên kế hoạch.”
Hắn đã dặn dò trước, để Tiểu Bạch dùng Phá Nhật Nỏ chuyên đối phó với yêu thú cấp ba.
Số lượng tên nỏ có hạn, phải dùng vào những mục tiêu quan trọng nhất.
Tiểu Bạch rõ ràng là thấy mọi người đều ra tay, còn mình vẫn phải chờ đợi, nên có chút mất kiên nhẫn.
"Bành ——!"
Một tiếng động nặng nề vang lên từ phía trước, khiến người ta giật mình.
Giang Minh lập tức quay đầu nhìn lại, thấy một con Đẩy Sơn Trư to lớn như bị một lực cực mạnh đánh trúng, cả thân thể bay lên không trung, vẽ thành một đường vòng cung dài, rồi rơi ầm xuống đất.
Sau khi rơi xuống, nó trượt dài trên mặt đất hơn mười mét, kéo theo một đám bụi đất, cuối cùng nằm bất động, xem ra đã tắt thở.
Đó là Ngộ Không ra tay.
Hắn đang nắm chặt Kim Cô Bổng mới luyện chế gần đây.
Cây gậy này trông không lớn, nhưng thực tế lại nặng đến mấy ngàn cân.
Ngộ Không vung gậy rất thuần thục và linh hoạt, tựa như đánh bóng chày, mỗi gậy đều chắc chắn nện vào thân Đẩy Sơn Trư.
Con nào bị hắn đánh trúng đều bay xa gần trăm mét, rơi xuống lộn nhào.
"Cái này... tàn bạo quá."
Giang Minh nhíu mày, chỉ đứng nhìn thôi mà hắn cũng cảm thấy đau.
Lực xung kích của một gậy này chắc chắn không dưới mấy vạn cân, cũng may Đẩy Sơn Trư trời sinh da dày thịt béo, phòng ngự cực cao.
Nếu là yêu thú cấp hai khác, có lẽ đã nát bấy thành một đống thịt vụn rồi.
Nhìn cách chiến đấu này của Ngộ Không, có cảm giác chỉ cần một mình hắn là có thể thu dọn sạch cả đàn Dã Trư này.
Nhưng ngay khi hắn vừa hơi lơi lỏng cảnh giác, trên bầu trời bỗng vọng lại một tràng "ong ong" dày đặc.
Âm thanh từ xa đến gần, mỗi lúc một lớn, tựa như hàng ngàn hàng vạn con Phong Điểu đang đồng thời vỗ cánh.
Giang Minh ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một mảng chim màu đỏ lửa đang lao tới.
Chúng có kích thước bằng nắm tay, toàn thân đỏ thẫm, ánh mắt hung tợn, lao thẳng về phía Vĩnh Hằng Chi Chu!
Chỉ trong nháy mắt, đàn chim đã xông vào phạm vi phòng ngự của Điên Đảo Ngũ Hành Trận.
Chúng há miệng phun ra những quả cầu lửa nóng rực, hoặc dùng mỏ chim sắc nhọn như dao liên tục mổ vào bình chướng trận pháp, phát ra những tiếng "lốp bốp" giòn tan, nghe rợn cả da đầu.
Giang Minh nhận ra ngay, đây là yêu thú cấp một "Hỏa Liệt Điểu".
Tuy thực lực đơn lẻ không mạnh, nhưng chúng luôn xuất hiện theo đàn, rất khó đối phó.
Hắn ước tính sơ qua, lần này có ít nhất gần ngàn con.
Điên Đảo Ngũ Hành Trận dù mạnh đến đâu, cũng không thể chịu nổi nhiều yêu thú tấn công đồng thời như vậy, với tình hình này, chẳng bao lâu nữa phòng ngự sẽ bị xé toạc.
Phiền toái hơn là, Hỏa Liệt Điểu quá đông, mà hắn lại không có thần thông pháp thuật diện rộng nào để dọn dẹp bãi chiến trường, căn bản không thể tiêu diệt hết trong thời gian ngắn.