Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61651 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1108
Ngũ đỉnh (7)

❊ ❊ ❊

Hắn đang tưởng tượng, nếu như mình là Đinh Du đi tới nơi này, cầm một tấm bản đồ trong tay, chuyện thứ nhất muốn làm nên là gì?

“Hỏi thăm đi. Trước tiên ta sẽ tìm người để hỏi thăm.” Trương Vinh Phương cảm giác gần đây não mình cũng đã trở nên thông minh hơn rất nhiều. Cảm giác có vẻ như Huyết Nhục Bổ Toàn thật sự hữu dụng đối với tăng lên tố chất.

“Đi đâu để tìm người hỏi thăm?”

“Khả năng lớn nhất thì chỉ có ba con đường, một: người qua đường. Hai: người hái thuốc đốn củi. Ba; cư dân xung quanh gần đó.”

Người qua đường thì không dễ nắm bắt, tính ngẫu nhiên quá lớn.

Mà người hái thuốc đốn củi, chung quanh nơi này không chút bóng người, rõ ràng không có ai đến bên này đốn củi hái thuốc.

Cuối cùng là cư dân xung quanh.

“Ở gần đây có hộ gia đình nào không?” Hắn chợt hỏi.

“Chúng ta cũng không thể nào đến chỗ đó...” Mặc Thanh Ngữ chần chờ nói.

“Vậy ngươi vô dụng rồi.” Ánh mắt Trương Vinh Phương lạnh lẽo.

“Chờ chút chờ chút!” Mặc Thanh Ngữ run lên, lúc này kêu to: “Chúng ta nhiều người, nói không chừng sẽ biết một chút tình huống xung quanh!”

Nàng nhanh chóng đi tới thương lượng với các nữ tử còn lại. Lúc này trong đội ngũ chỉ còn mấy người các nàng.

Hai nam nhân bị mê hoặc bị các nàng chộp tới đã sớm thả đi.

Một đám người hỏi thăm trả lời, nhiều lần hỏi dò, truy hỏi.

Cuối cùng, Mặc Thanh Ngữ như được đại xá, tìm được một nữ tử quen thuộc tình huống gần đây.

Nàng ta kéo người lên.

“Ta, đại... đại nhân! Ta tên Trần Đại Ngưu, năm nay mười chín tuổi!”

Nữ tử mi thanh mục tú, vóc người cực tốt, chỉ là da hơi đen, da thịt hai tay thô ráp, còn có khô nứt, rõ ràng là đã làm việc nhà nông khổ cực từ nhỏ.

“Đại Ngưu, nói mau, đừng để cho đại nhân đợi lâu!” Mặc Thanh Ngữ ở bên cạnh nhanh chóng thúc giục.

“Vâng.” Trần Đại Ngưu bắt đầu giới thiệu đơn giản tình huống xung quanh đây.

Từ lời kể của nàng, mọi người biết được xung quanh Vân Hà Sơn, ở gần đây tổng cộng có ba thôn xóm.

Mà thôn xóm ở hướng đi phủ thành thì có một cái gọi là thôn Nhiên Tân.

Lúc này, Trương Vinh Phương để cho nàng ta dẫn đường, đi tới thôn xóm này.

Một đoàn người ngựa không ngừng vó. Lướt qua mấy ngọn núi nhỏ, rất nhanh đã tìm được thôn Nhiên Tân Đại Ngưu nói tới.

Thôn làng không lớn, xung quanh được ba mặt núi vây quanh lại, chỉ có một cửa thông hành ra vào.

Lối vào thông hành còn thiết lập một toà tháp lầu bằng gỗ.

Người của Mặc Thanh Ngữ đi lên giao thiệp, sau đó đoàn người đã được phép nhập thôn.

Rất nhanh, sau khi đưa ra một chút tiền trà nước, Trương Vinh Phương dễ dàng gặp được thôn trưởng của thôn này, một lão nhân đã bảy mươi tuổi vóc người thân thể nhỏ bé.

“Nói đi, các ngươi có chuyện gì? Vốn cho rằng các ngươi là chân chạy cho thương nhân ở gần đây, kết quả không hề có chút hàng nào. Muốn nghe ngóng cái gì thì mau mau lên, ta còn phải quay lại làm việc.” Trưởng thôn tên là Trịnh Xuân Quyên, đừng nhìn vóc người nhỏ bé, nhưng rõ ràng uy vọng ở trong cả thôn không nhỏ.

Trương Vinh Phương chú ý tới, khi mấy nữ tử dâng trà cho bọn họ đối mặt với vị thôn trưởng này thì cơ thể đều hơi run, rõ ràng là cực kỳ sợ sệt.

“Là như vậy, tại hạ muốn hỏi thăm một chút, trước đó có từng có một nam nhân trẻ tuổi có dáng dấp thế này, đi ngang qua nơi này hay không?” Trương Vinh Phương đưa khuôn mặt Đinh Du mình mới vừa dùng bút than vẽ ra đến.

Trịnh Xuân Quyên nhận lấy, nhìn một chút.

Trên giấy vẽ một khuôn mặt nam tử khá là chi tiết tinh xảo, xuất hiện ở trước mắt nàng ta.

“Người này...” Nàng ta mím môi, hình như đang nỗ lực nhớ lại.

Trên thực tế, nam nhân đi vào thôn làng bọn họ, ít nhất một tháng cũng có mười, hai mươi người, không nhất định sẽ nhớ được.

Nhưng mà người tên Đinh Du này, để lại ấn tượng tương đối sâu sắc cho nàng ta.

Tất cả là do nam tử này bị ép nhiều ngày như vậy, lại còn có sức lực chạy trốn, mà còn không run chân. Quả thật là dị bẩm trời sinh!

Cho nên ấn tượng của nàng ta về hắn cực sâu.

Lúc này mới qua bao lâu, mà nhanh như vậy đã có người tìm đến cứu, đúng là làm cho nàng ta không ngờ tới.

Trước đây thì không nhanh như vậy, bình thường đều phải đi qua mấy tháng, thậm chí nửa năm, mới có thể có người đến hỏi một chút.

Phần lớn đều là không hề có tin tức, cơ bản là không ai để ý tới người đã mất tích.

“Người này... Không có ấn tượng.” Đối với đóng kịch, từ lâu trưởng thôn Trịnh Xuân Quyên đã được dày công tôi luyện, nhịp tim cũng không hề nhanh hơn một giây.

Như kiểu đối phó với chuyện người thân đến tìm nam nhân, các nàng đã làm không biết bao nhiêu lần. Đã sớm ứng phó dễ dàng, mặt không biến sắc.

“Ngài suy nghĩ thêm đi?” Bất chợt trong tay Trương Vinh Phương lộ ra một vệt màu vàng.

Đó là màu sắc của vàng lá.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai