Đừng nói cái gì mà Đạo Tử, mang người tới ta xem một chút. Nếu như thích hợp thì chấp nhận một phần Thiên Hà thủy cho ngươi.”
“Tạ phái chủ!” Nhất thời nữ tử mặc áo đen kia vui sướng.
Hoàng hôn nghiêng về phía tây, tối tăm từ đầu tường đình viện xuyên qua ngọn cây, rơi vào mép bàn cờ bằng đá trắng.
Mấy chiếc lá khô vàng rụng che trên quân cờ, theo gió thổi mà hơi hơi lật qua lật lại.
Một nữ tử có vóc người nhỏ bé thanh lệ, mặc quần áo trắng, eo buộc chuông vàng, lẳng lặng ngồi ở một phía bên bàn cờ.
“Nếu có tương tư không thể cất lời, thì hãy để tình yêu vào Thanh Dao.” (Thanh Dao, một loại hoa đăng thả trên sông lớn của Đại Linh dùng để gửi gắm tưởng niệm của chính mình. Mọi người sẽ viết văn tự thổ lộ hết tất cả tình cảm của mình ở trên chao đèn. Khi hoa đăng trôi đi tức là đã quên mất tất cả, bắt đầu lại từ đầu.)
“Thanh Dao không thấy nữa, người có thể quên hết mọi thứ. Nhưng ngươi không thích hợp đi vào con đường cực tình.” Một nam tử cao lớn mặc trường bào áo lam, tay áo lớn bay bay, chẳng biết từ lúc nào đã đứng ở một phía đình viện.
Hắn ta chậm rãi đến gần, quen thuộc ngồi xuống ở một đầu khác của bàn cờ.
“Trong tứ đại Cực Cảnh, Cực Tâm dễ nhất, cũng yếu nhất. Nhưng lại là loại an toàn nhất.”
Hắn ta nhìn nữ tử đối diện.
“Ngươi muốn đi Cực luật và Thiên ma, thực ra chúng đều không thích hợp với ngươi.”
“Nhưng ta đã đi hơn một nửa rồi... Đã không quay đầu lại được.” Nữ tử ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt tái nhợt mê man.
Rõ ràng nàng là Thiên Nữ Đồng Chương sớm đã biến mất không biết bao lâu rồi!
“Nếu như ngươi khăng khăng thế, xác thực ta có thể giúp ngươi. Nhưng ngươi không thích hợp đi vào hai loại đường này.” Nam tử thở dài.
“Ta không sợ.” Đồng Chương đưa tay ra nhẹ nhàng đặt trên quân cờ: “Có người từng nói cho ta, khắp thế gian, duy chỉ có sức mạnh mới có thể vĩnh tồn. Mà Cực luật và Thiên ma là mạnh nhất.”
Nàng cảm nhận lạnh lẽo trên quân cờ, mơ hồ biết rằng, mình đã quên rất nhiều rất nhiều thứ. Cũng mạnh hơn rất rất nhiều. Nhưng còn chưa đủ... Không đủ...
“Vậy ngươi sẽ rất đau khổ.” Nam tử trả lời.
“Ta trải qua quá nhiều đau khổ, không sao cả... Không ai hiểu rõ đau đớn hơn chính ta. Nó sẽ chỉ làm ta càng mạnh hơn thôi.” Đồng Chương trả lời.
“...” Nam tử không trả lời nữa. Chỉ là liếc mắt nhìn về phía hoàng hôn càng ngày càng tối đi.
“Nếu như ngươi thật sự chắc chắn, vậy trước tiên hãy nhớ tới dục vọng ban đầu của ngươi. Cầu không được mới là căn bản nhất của tất cả.”
Thiên Nữ giương mắt nhìn về phía nam tử.
“Ban đầu... Ta muốn tiếp tục sống, sau đó... Sau đó... Ta quên rồi.”
“Vậy ngươi còn nhớ cái gì?” Nam tử hỏi.
“Vẫn còn nhớ ...” Đồng Chương cúi đầu.
“Ta...”
Trong đầu nàng trống rỗng, cơ bản là không thể trả lời được điều gì.
“Ngươi biết rằng trở nên mạnh mẽ hơn nữa thì có thể càng sống tốt hơn nữa, vì trở nên mạnh mẽ mà ngươi quên đi tất cả. Chấp niệm của ngươi chỉ còn lại trở nên mạnh mẽ. Nhưng cũng đã quên không biết vì cái gì mà muốn trở nên mạnh hơn.”
Nam tử thở dài nói.
“Nếu như ngươi không thể nhớ rõ điều gì, vậy thì ngươi hãy đi tìm trí nhớ đã từng là của ngươi đi. Báo thù cũng tốt, báo ân cũng được, bảo vệ cũng thế. Bất kể là cái gì, chỉ cần là ngươi, là đồ vật quan trọng nhất, thì cứ lấy lại nó. Thiên ma cũng tốt, Cực luật cũng vậy, điểm ấy đều rất quan trọng. Bằng không, ngươi cứ hồ đồ như thế, vĩnh viễn không thể đặt chân đến nơi càng cao hơn. Vĩnh viễn chỉ có thể kẹt ở giai đoạn thứ nhất.”
“Ta hiểu rồi...” Đồng Chương nhắm mắt, khẽ gật đầu.
*
*
*
Đan tỉnh, Vân Hà Sơn.
Chạy liên tục hai ngày, cuối cùng đoàn người Mặc Thanh Ngữ mang theo Trương Vinh Phương đã tìm tới núi Vân Hà.
Đích đến ban đầu mà các nàng muốn đi thì sao?
Vậy thì không nằm trong sự quan tâm của Trương Vinh Phương.
Vân Hà Sơn, là do đỉnh núi thường xuyên chìm trong mây mù, có ánh sáng khúc xạ soi sáng qua đó mà thành tên.
Núi không lớn, nhưng quan đạo đường núi phía dưới lại đan xen dày đặc, là địa phương quan trọng đan xen giữa Đan tỉnh và các tỉnh bên ngoài.
Hai bên Vân Hà sơn là đoạn cốc lớn dựng đứng rất khó đi, còn có dãy núi các loại.
Chỉ có nơi này là thích hợp nhất để giao thông.
“Nơi này chính là Vân Hà Sơn.”
Mặc Thanh Ngữ đứng ở trên một sườn dốc giống gò núi nhỏ, chỉ vào một ngọn núi cách đó không mà xa giới thiệu.
“Đi từ đây qua đó, có ba con đường, phân biệt là đi ba địa phương phủ thành, Mộc Dương, Ty Cửu phong.”
“Bình thường sau khi người ngoại lai nhập tỉnh, phần lớn sẽ đi phủ thành để hỏi thăm tin tức trước tiên. Dù sao nhân khẩu trong phủ thành là nhiều nhất, tin tức thông suốt bốn phương...”
Trương Vinh Phương phóng tầm mắt tới ngọn núi, sau đó tầm mắt quét sang chung quanh.