Đinh Du không hiểu nổi.
Lấy thể chất của hắn ta cùng tu vi Siêu Phẩm Ngoại Dược, kiểu gì cũng không có khả năng hư như vậy được.
Coi như là sáu nữ tử, cũng không có khả năng dễ dàng…
Nhất định là vẫn còn bị người hạ độc, dược hiệu chưa qua.
Lúc này, hắn ta nhẹ nhàng rút tay chân ra từ dưới người những nữ tử ấy. Sau đó hắn ta lặng lẽ đứng dậy, tùy tiện lật tìm trong tủ quần áo một bộ quần áo mặc vào.
Nhìn từ cửa sổ nửa mở ra phía ngoài, hắn ta mơ hồ có thể thấy, bên ngoài là từng bậc ruộng bậc thang trong núi.
"Phu quân. Chàng muốn đi đâu thế?" Bỗng nhiên phía sau một nữ tử tuổi nhỏ nhất dụi mắt, chống người dậy nói.
Đinh Du sợ hãi cả kinh, thân thể vọt tới trước nhảy ra ngoài qua cửa sổ, nhấc chân chạy mất.
Hắn ta vẫn còn có nhiệm vụ, không biết đã bị vây bao nhiêu ngày ở chỗ này.
Trong những ngày qua, mỗi ngày hắn ta đều mới tỉnh dậy đã bị bỏ thuốc, trừ ăn uống vệ sinh ra, phần lớn thời gian đều là trong cơn mê man.
Hắn ta đường đường là cao thủ Siêu Phẩm, thiên phú dị nhân! Tương lai còn phải tiếp tục đột phá, vì các huynh đệ tìm Hải Long báo thù!
Đại nhân đã đáp ứng hắn ta, chỉ cần hoàn thành chuyện bên này thì sẽ dẫn hắn ta cùng đi thắt cổ Hải Long.
Nhưng hiện tại hắn ta rõ ràng còn bị một đám tiểu cô nương tuổi trẻ vây ở chỗ này!!?
Nhảy ra khỏi phòng, Đinh Du càng nghĩ càng giận.
Hắn ta nhanh chóng lướt qua các căn phòng, hai bên đều là từng đống lầu gỗ cao hai tầng.
Không ít nam nữ đội khăn đội đầu màu lam tò mò thò đầu ra khỏi cửa sổ nhìn hắn ta.
Có người vẫn còn cười dùng ngôn ngữ hắn ta nghe không hiểu nói chuyện phiếm cùng đồng bạn.
Ở phía trước, một đám đồng tử đá tới đá lui quả bóng nhỏ làm từ trúc, thấy hắn ta bon bon chạy đến, đều dừng lại cười ngơ ngác nhìn hắn ta.
"Tránh ra! Đều tránh ra!!" Đinh Du thấy đường núi rời khỏi đáy cốc này, vừa lúc bị đám đồng tử ấy ngăn trở, bèn vội vàng hét lớn.
Mặc dù hắn ta có xuất thân sơn phỉ, nhưng trước kia đã không hề giết nữ nhân và trẻ nhỏ, đây là nguyên tắc của hắn ta.
Bây giờ đối mặt với những đồng tử mới năm sáu tuổi bảy tám tuổi, thì càng không có khả năng.
Vèo, hắn ta trực tiếp nhảy qua trên đầu đám đồng tử.
Không ngờ trên đường núi phía trước, lại có một tiểu nữ đồng mặt hây hây đỏ không biết xuất hiện từ bao giờ.
Nữ đồng chỉ khoảng tầm mười tuổi, còn chưa cao tới bắp đùi của hắn.
Chỉ xém nữa thôi là đụng phải, Đinh Du vội vàng điểm đầu ngón chân lên mặt đất, thân thể bay lên không, lướt qua đỉnh đầu của nữ đồng.
Phốc.
Ngay trong nháy mắt hắn ta lướt qua nữ đồng, bỗng cảm giác bắp chân tê rần.
"Xong đời rồi!?"
Đinh Du sinh lòng không ổn, định rơi xuống đất đứng lại, nhưng chân cũng đã không nghe sai khiến.
Phù phù, hắn ta lần nữa ngã nhào xuống đất, trước mắt một vùng mơ hồ, chậm rãi mất đi ý thức.
Trước khi ngủ, chỉ thấy nữ đồng khuôn mặt hây hây đỏ cười tủm tỉm đến gần, đưa tay lật mí mắt của hắn ta.
"Ở trước mặt lão thân còn muốn chạy trốn? Đáy cơ thể tốt như vậy, thiên phú gân cốt cũng mạnh mẽ, tốt nhất là ngoan ngoãn trở về lai giống cho ta đi."
Sau khi phát hiện phu quân mới của Tiểu Tỉnh có thiên phú thân thể rất mạnh, những ngày này, bà ta lợi dụng dược vật kích thích, khiến mỗi ngày Đinh Du giao cấu với ít nhất mười lăm nữ tử.
Nhiều lần như vậy, cho đến khi triệt để quất chết nam tử.
Hậu đại được sinh ra từ mật pháp đó, đều có thiên phú vô cùng tốt.
Đây cũng là nguyên nhân mà thôn nhỏ của bọn họ có thể duy trì mấy trăm năm, hơn nữa cao thủ còn không ngừng xuất hiện.
Thật sự không ngờ nhiều ngày như vậy mà tiểu tử này thế mà còn động đậy được.
Giờ đây tiểu tử này lại còn muốn chạy?
Khiến hắn ta ngày ngày hưởng thụ diễm phúc đến chết không tốt sao, lại còn muốn chạy trốn?
Người bên ngoài quả nhiên đều hung ác độc địa, cho hắn ta không công ngủ nhiều hoàng hoa khuê nữ trong thôn như thế, kéo quần lên phát là muốn chạy, trên đời này sao lại có chuyện tốt đó cơ chứ?
*
Đan tỉnh không giống với các tỉnh khác.
Ở đây bốn mùa như mùa xuân, thảm thực vật đa dạng phung phú, rất nhiều hoa cỏ nở rộ quanh năm.
Sau khi Trương Vinh Phương rời khỏi cao nguyên, dần dần vùng đất xung quanh đã bắt đầu bao trùm màu xanh lục.
Theo tiếp tục đi tới, màu xanh lục ở xung quanh càng ngày càng nhiều.
Tại ngày thứ ba sau khi tách ra với Đường Tâm Di, hắn rốt cuộc tìm được tấm bia đá biên giới Đan tỉnh.
Đại Linh có quy củ, thường thì ở biên giới cứ cách một đoạn vị trí đều phải đặt tấm bia đá, với tư cách là cột mốc ranh giới.
Lúc này Trương Vinh Phương đứng trước một tấm bia đá trong đó, nhìn vùng đất Đan tỉnh ở phía trước.