Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61651 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1105
Ngũ đỉnh (4)

❊ ❊ ❊

Tập tục kiểu gì không biết.

Bây giờ hắn đoán được mơ hồ, vì sao Đinh Du đi vào rồi mất tích không rõ.

“Ở nơi này, tất cả ngoài thành lớn đều có phong tục này?”

Hắn lặp lại hỏi một lần nữa.

“Ngươi trả lời.” Hắn chỉ tới Mặc Thanh Ngữ.

“Vâng... Chúng ta không thích kết hôn bình thường, sau khi bắt người ở bên ngoài, thì mang về chơi một quãng thời gian, làm hỏng còn có thể thay mới. Như vậy cả đời có thể đổi rất nhiều loại hình, còn tốt hơn kiểu thành thân với một nam nhân cả đời, tốt hơn không biết bao nhiêu...” Mặc Thanh Ngữ nhỏ giọng trả lời.

“Vậy các ngươi không sợ mang thai à?” Trương Vinh Phương không hiểu hỏi.

“Chúng ta có thuốc, muốn thì sẽ có, không muốn có thì sẽ không sao.” Mặc Thanh Ngữ làm như là chuyện đương nhiên...

“…” Đột nhiên Trương Vinh Phương cảm thấy, nếu mang đám nữ nhân này ra ngoài, phối cùng đám lừa trọc Tây tông kia, nói không chừng thực sự là tuyệt phối.

*

*

*

Đinh Du lại tỉnh lại từ hôn mê lần nữa.

Lần này hắn ta bị trói trên một cái giường lớn chế tạo từ tảng đá, dây thừng ngâm dầu to bằng cánh tay, quấn ở trên người từng vòng từng vòng một, cực kỳ rắn chắc.

Xung quanh là một tầng hầm có chút u ám.

Một nữ tử bóng lưng đầy đặn mặc áo đen, đang quay lưng với hắn ta, ngồi trên bàn bên cạnh nhanh chóng viết gì đó.

“Thể chất của ngươi rất tốt, vì lẽ đó ta mua lại ngươi từ chỗ trưởng lão.” Có vẻ như nữ tử đã biết hắn ta tỉnh rồi, nhàn nhạt lên tiếng.

“Ngươi là ai? Ta đang ở đâu?” Đinh Du hít sâu, ngửi được trong thạch thất có một loại huân hương nào đó nồng nặc.

“Ngươi không cần phải để ý mình ở đâu, ngươi chỉ cần biết, bắt đầu từ hôm nay, ngươi chính là chó của Lam Tư Di ta.”

Nữ tử đứng lên, di chuyển tới gần, lộ ra một khuôn mặt thối rữa mọc đầy các loại bọc mủ máu lở loét.

Khuôn mặt này đột ngột xuất hiện ở trước mắt, suýt chút nữa đã khiến Đinh Du nôn hết đống dịch dạ dày ra.

So với cuộc sống trước đây, ít nhất những nữ tử nằm bên người hắn đều là mi thanh mục tú, còn có vài người có thể tính là mỹ nữ.

Nhưng mà người trước mắt này...

“Bị ép nhiều ngày như vậy mà thể lực còn có thể sinh long hoạt hổ chạy trốn. Có lẽ thể chất của ngươi có chút tác dụng đối với bên đại tỷ.” Nữ tử mặc áo đen đến gần lại trước người Đinh Du, cẩn thận quan sát hắn ta.

Kình.

“Các ngươi đúng là người điên!” Hắn ta giãy giụa, nỗ lực dùng lực lượng khổng lồ trời sinh kéo đứt dây thừng, nhưng vẫn không làm nên chuyện gì, rõ ràng toàn thân hắn ta còn đang trúng dược hiệu, hoàn toàn không dùng sức được.

“Ngươi có biết ta là người như thế nào không? Mà dám nhục nhã ta như thế!” Cuối cùng Đinh Du không nhịn được lớn tiếng rống giận lên.

Vốn dĩ hắn ta không muốn bại lộ thân phận của mình, nhưng mà chuyện đến nước này, nếu không nói ra, hắn ta sợ chẳng mấy chốc nữa mình sẽ xong đời!

“Ồ? Thân phận gì?” Trong mắt nữ tử mặc áo đen lộ ra một tia hứng thú.

“Ta chính là thân tín của đạo tử Trương Ảnh Đại Đạo Giáo Đại Linh! Hôm nay tới Đan tỉnh là vì chấp hành một nhiệm vụ bí mật! Các ngươi thức thời thì mau thả ta ra! Sau đó đưa ra bồi thường, không thì chờ lão đại ta tìm tới cửa, từng kẻ từng kẻ trong các ngươi đều không chịu nổi.”

Đinh Du gầm nhẹ, cuối cùng hoàn toàn phun ra thân phận bối cảnh đã bị đè nén hồi lâu.

“Đạo tử Đại Đạo Giáo?” Quả nhiên, sau khi nữ tử mặc áo đen nghe xong, trong mắt lóe qua một tia kinh ngạc không tên.

“Ngươi có chứng cứ gì?” Nàng nghiêm nghị nói.

Mới vừa rồi tâm trạng còn có chút ung dung, nhưng lúc này lại hơi căng thẳng.

Nếu như quả thật là thân tín trong cao tầng Đại Đạo Giáo, một khi chuyện các nàng bắt người này bị tra được...

Nhất thời trong mắt nữ tử mặc áo đen nổi lên một tia hung quang.

“Ta có lệnh bài trên người! Lệnh bài Tùng Hạc quan!” Đinh Du lớn tiếng nói.

Nữ tử mặc áo đen tiến lên, sờ sờ trên người hắn ta, chẳng có cái gì cả.

Lệnh bài gì đó ban đầu sớm đã bị những nữ nhân kia tìm ra ném đi.

Không chỉ như vậy, còn có ngân phiếu hắn ta mang theo bên người cũng toàn không còn...

Sau khi phát hiện điểm ấy, hi vọng trong mắt Đinh Du dần dần biến thành tuyệt vọng, không có đồ vật chứng minh thân phận mình ở đây, vậy sau đó hắn ta...

“Ngoan ngoãn đợi đi, chậm một chút lát nữa ta đến sủng hạnh ngươi.” Nữ tử mặc áo đen vỗ vỗ gò má hắn ta, xoay người đi ra khỏi nhà đá.

Đi xuyên qua thạch sảnh, đi lên bậc thang, nàng đã nhanh chóng đến một hành lang có chút âm u.

Đi ra khỏi hành lang lại là một thạch sảnh khác.

Nơi này đã có ba nữ tử che mặt chờ ở chỗ này.

Nữ tử Lam Tư Di mặc áo đen cũng lấy khăn đen trong tay áo ra, che lên mặt. Sau đó khoanh chân ngồi xuống ở một bên ba nữ tử, lẳng lặng chờ đợi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai