Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61651 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1104
Ngũ đỉnh (3)

❊ ❊ ❊

Nhưng tất cả lưỡi đao đều giống như là chém trên sắt thép, trừ việc rạch cho quần áo rách rưới ra, thì chẳng có tác dụng nào khác.

Sắc mặt nữ tử quyến rũ chợt biến, thân pháp lui về sau cực nhanh.

Nhưng cái nhanh của nàng chỉ ở trong vòng Cửu Phẩm trong mắt của người bình thường mà thôi.

Di chuyển trong phạm vi nhỏ cũng được đấy, nhưng tiếc là gặp Trương Vinh Phương.

Phụt.

Cổ của nữ tử tức khắc bị bóp chặt, treo ở giữa không trung.

Mấy nữ tử còn lại vẫn còn dự định tiếp tục chém lên cơ thể Trương Vinh Phương, liền bị hắn tùy ý đảo qua.

Một tay như trường kích, keng keng keng keng, đập trúng tất cả trường đao với tốc độ cao nhất.

Lưỡi đao đều bị nện bay ra ngoài.

Cổ tay của không ít nữ tử đều bị bẻ gãy, bị sức lực lớn làm văng ra mấy mét.

Trong đó có hai người xui xẻo bị lưỡi đao hất ra đâm vào trong ngực, máu chảy như suối, mắt thấy sắp không xong luôn rồi.

Một tay Trương Vinh Phương nhấc nữ tử lên, sắc mặt âm trầm.

"Nói đi, ai phái ngươi tới?"

Dọc theo đường đi hành tung của hắn biến ảo nhiều lần như vậy, thế mà còn bị người theo dõi.

Hắn ngược lại muốn nhìn xem, phía sau rốt cuộc là thế lực nào mà lại thần thông quảng đại như vậy.

Vừa gặp mặt đã muốn hạ dược cho hắn? Quả là muốn chết.

Hiện giờ sinh mệnh lực cơ thể hắn đã mạnh mẽ đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Độc dược tầm thường đều có thể lấy ra làm gia vị như ớt, mê dược bình thường mà không có số lượng gấp người thường mấy chục lần, đối với hắn cơ bản là không có chút hiệu quả nào.

Nhưng vừa nãy hắn lại có thể cảm giác được từng tia, ặc… hình như không có cảm giác.

U ám trên mặt Trương Vinh Phương nhanh chóng tiêu tan đi.

Hắn phân biệt được mùi đối phương dùng là mê dược cường hãn, nhưng... Chính mình lại không có cảm giác.

Rõ ràng loại thuốc này đã vô dụng với hắn.

“Ta... Ta... Ta... Yết hầu...” Nữ tử quyến rũ giẫy giụa, hai chân không ngừng đá đá giữa không trung.

Trương Vinh Phương thả lỏng một ít lực đạo, để nàng ta rơi xuống đất.

“Nói đi. Thân phận gì, lai lịch ra sao, ở đây làm gì? Tại sao lại bỏ thuốc ta?”

Sắc mặt nữ tử quyến rũ trắng bệch, quét mắt trên đất, nhìn thấy hai thủ hạ chỉ có thở ra không hít vào, trong lòng nghĩ đến mà sợ hãi.

“Ta tên Mặc Thanh Ngữ, không lừa ngươi. Cũng là người của huyện Vụ Hoài Đan tỉnh, lần này dự định tới thành Cẩm Vinh nhập hàng mua thuốc về... Thật sự chỉ là ngẫu nhiên gặp ngài trên đường!”

Bây giờ nàng ta đã nhìn ra rồi, lần này thật sự gặp phải người mạnh.

Hơn nữa tuyệt đối là người mạnh tương đối quen thuộc với thủ đoạn hạ độc như thế này, nếu không thì sẽ không phản ứng kịch liệt, nhanh chóng như thế.

Chỉ là... Đáng tiếc...

Nàng ta không tự chủ mà quét mắt nhìn thân thể cao lớn của Trương Vinh Phương, cảm giác rất là đáng tiếc.

Nếu như lần này có thể thành, nàng ta đã dự định kiềm chế, quay lại ở nhà sinh dưỡng mấy nhi nữ thật tốt, hưởng thụ niềm hạnh phúc gia đình.

Về phần hai nam tử từ nơi khác đến bị nàng mê hoặc bắt cóc trước đó, sớm đã bị quăng ra sau gáy.

“Chỉ ngẫu nhiên gặp, mà vì sao ngươi muốn bỏ thuốc ta?” Trương Vinh Phương không thể nào hiểu được.

“Vị đại nhân này, nơi này của bọn họ là như vậy!” Một nam tử gầy yếu trong hai nam tử bên cạnh, mau chóng lên tiếng giải thích.

Lúc này trong mắt hai người hiện ra lệ quang, từ ánh mắt nhìn Trương Vinh Phương cứ như nhìn thấy đại cứu tinh.

“Là như vậy?” Trương Vinh Phương nhìn về phía người này. “Nói rõ một chút.”

“Thưa đại nhân. Ở Đan tỉnh này, bình thường thương nhân chạy ở bên ngoài đều biết, nếu như bọn họ gặp được người qua đường là nam nhân, thì sẽ phân biệt xem đối phương có phải là người địa phương hay không. Nếu như không phải người địa phương, sẽ coi thành món ăn để ăn cơm...”

Nam tử nhanh chóng giải thích.

“Cái gọi là coi thành món ăn để ăn cơm chính là cướp nam nhân. Cướp người tuấn tú, cường tráng, thiên phú tốt, mang về vây nhốt nuôi làm công cụ sinh sản.”

“Hừ, chỉ là hai tên ăn vặt rác rưởi, lại còn dám cho là trên mặt mình thiếp vàng?” Mặc Thanh Ngữ xem thường xì một tiếng nhìn hai người kia.

“Một ngày ngươi chơi ta mười mấy lần, ai chịu được!”Người nam tử kia nhảy lên, oan ức kêu to, hai mắt đẫm lệ.

Lúc này Mặc Thanh Ngữ ầm ĩ lớn tiếng với hắn ta.

Có vẻ như hoàn toàn không quan tâm đến hai tên thuộc hạ đã chết rồi bên cạnh.

Trương Vinh Phương không có gì để nói, đi lên cho mỗi người một cái tát. Sau hai tiếng bốp bốp, hai người yên tĩnh lại, hai người bưng mặt sưng húp, tiếp tục nói.

“Thành lớn chủ yếu trong Đan tỉnh cũng giống như bên ngoài thôi, không khác nhau gì cả, nhưng các khu vực xa hơn, phần lớn thành nhỏ xung quanh thì đều có phong tục như vậy.” Nam tử tiếp tục nói.

“Phong tục...” Trương Vinh Phương không nói gì, chỗ này nên để Hải Long đi vào thu dọn chỉnh lý đàng hoàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai