Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Lượt đọc: 61651 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1103
Ngũ đỉnh (2)

❊ ❊ ❊

Nơi mười mét trước mặt hắn, là một cái quan đạo ngoằn ngoèo bằng phẳng.

Bụi vàng trên đó bị thổi theo gió to, cuồn cuộn cuốn lên từng lớp cát bụi mông lung.

Tầm mắt hắn lướt qua quan đạo, càng phía trước nữa là biển cây mênh mông vô bờ.

Càng xa xăm hơn biển cây xanh lá là ảo ảnh dãy núi màu xanh nhạt.

Thỉnh thoảng có đàn chim bay ngang qua, phát ra tiếng kêu to bén nhọn.

Trương Vinh Phương thở hắt ra, nhấc chân tiến lên phía trước, bước trên quan đạo.

Riêng việc đi vào như con ruồi không đầu như thế này, hắn cơ bản là không có khả năng tìm được Đinh Du với tốc độ nhanh nhất.

Vẫn cần phải bắn tên có đích, dò xét tình báo trước rồi hãy nói.

Hắn cũng có phái người đi tới Đan tỉnh trước rồi, nhưng số người không nhiều, tình báo lấy được cũng không nhiều, chỉ biết là Đinh Du mất tích ở một nơi tên là Vân Hà Sơn. Sau đó thì không còn bất cứ động tĩnh nào nữa.

Thế nhưng dựa theo tình báo lấy được từ thám tử cơ sở ngầm, Vân Hà Sơn cũng không lớn, lại còn không có người ở lại, sơn đạo qua lại rất nhiều, rất có thể là bị người mạnh mẽ đi ngang qua mang đi.

Mặc kệ là ai bắt Đinh Du đi, đối phương đều không phải hạng bình thường.

Dù sao, Đinh Du vẫn là cao thủ Siêu Phẩm.

Trương Vinh Phương nhớ lại tình báo mà thuộc hạ truyền về, sau đó dọc theo quan đạo nhanh chóng chạy đi.

Hắn cần phải tìm được người địa phương ở nơi này, tìm được người biết địa hình bên này trước, mới có thể thăm dò được nhiều tình báo.

Đi dọc theo quan đạo một hồi, rất nhanh, trên đất hoang phía bên phải đằng trước mơ hồ có thể thấy có đống lửa doanh địa.

Trương Vinh Phương còn có thể ngửi được mùi trà sữa nấu thoang thoảng.

Hắn nhích tới gần, từ xa đã thấy được.

Lúc này đang có mười mấy người cả nam lẫn nữ, trên người đeo loan đao ngồi vây quanh bên một đống lửa.

Tỉ lệ của đám người kia có hơi kỳ quái.

Ở các tỉnh khác, Trương Vinh Phương thấy, phần lớn đều là nam tử chiếm đa số, nữ tử chiếm phần ít hơn.

Nhưng ở chỗ này, trong khoảng mười người có hơn phân nửa đều là nữ tử, chỉ có hai người là nam tử.

Mà trông hai nam tử đều xanh xao vàng vọt, bộ dạng thần thái như bị bệnh nặng mới khỏi.

Nghe được tiếng bước chân tiếp cận của Trương Vinh Phương, đám người kia đều quay đầu nhìn qua bên này.

Ngay khi nhìn thấy vóc dáng cường tráng của Trương Vinh Phương, trên nét mặt của nhiều nữ tử trong đội ngũ đều hiện lên vẻ ngạc nhiên mừng rỡ.

Mà hai nam tử kia thì mơ hồ có loại cảm giác như trút được gánh nặng.

"Tại hạ Trương Vinh Phương, xin hỏi mấy vị, có phải là người địa phương ở Đan tỉnh này? Có thể bán một phần bản đồ đơn giản cho tại hạ không, đương nhiên đơn giản chỉ rõ phương hướng thôi cũng được, thù lao đều có." Trương Vinh Phương ôm quyền trầm giọng nói.

"Bọn ta là người bản xứ." Một nữ tử quyến rũ có khuôn mặt trái xoan, tóc dài cột lên cao đứng lên từ bên đống lửa.

Nàng ta mặc chiếc váy chiết eo màu lam, vòng eo thon nhỏ, khi đứng dậy làn váy nàng ta tung bay, lộ ra hai chân thon dài trắng nõn.

Nàng ta thế mà lại chân trần không có mặc quần!

Trương Vinh Phương hơi kinh ngạc.

Phải biết rằng khi đi trong dã ngoại, đặc biệt là khu có khí hậu ẩm ướt nóng nực như xuân ở Đan tỉnh, sâu độc thực sự là có rất nhiều.

Không mặc quần chạy trong dã ngoại trong hoàn cảnh kiểu này, không quan tâm ngươi có loại máu gì cũng đều phải bị cắn cho chân đầy sẹo.

Nhưng nữ tử trước mắt lại không có mặc quần một cách khác thường.

"Tại hạ Mặc Thanh Ngữ, đúng là người huyện Vụ Hoài Đan tỉnh, không biết vị tiên sinh này dự định đi tới nơi nào? Nếu không quá cấp bách, không bằng chúng ta cùng nhau đồng hành đi?"

Dường như không hề có lòng cảnh giác, nữ tử quyến rũ mời Trương Vinh Phương gia nhập vào đội ngũ ngay.

Giống như hoàn toàn không lo lắng đến khả năng hắn sẽ gây bất lợi cho mình.

"Không cần, ta đi đường khá nhanh, sự tình rất gấp, vẫn nên xin mấy vị chỉ điểm phương hướng là được." Trương Vinh Phương cự tuyệt.

Tốc độ của hắn nhanh hơn tuấn mã tầm thường rất nhiều, đương nhiên không thể nào đi cùng với đám người thường…

"Hử? Mùi vị gì."

Trương Vinh Phương nhíu mày lại, trong nháy mắt nín thở, nhìn về phía mấy người trước mặt.

Ám Quang Thị Giác của hắn quét đến bàn tay phải đặt sau lưng của nữ tử quyến rũ kia.

Cái mùi khó hiểu kia, chính là truyền ra từ trên tay nàng ta.

"Muốn chết!"

Thình thịch!

Trương Vinh Phương giậm chân vọt tới tước, cánh tay phải chụp vào nữ tử như tia chớp.

"Lớn mật!" Mấy nữ tử hộ vệ xung quanh đã cảnh giới trước từ lâu.

Một hồi âm thanh rút đao leng keng, tốc độ cao nhất chém tới hướng của Trương Vinh Phương.

Keng keng keng keng!!

Trong tiếng chém đao dày đặc, trên cánh tay của Trương Vinh Phương tức khắc có thêm sáu thanh đao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 1 năm 2025

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cổn Khai