Khi Ngụy Lai trở lại chỗ trọ, Kỷ Hoan Hỉ và Tôn Đại Nhân đã sớm đợi chàng trong khách sạn.
Thấy Ngụy Lai đẩy cửa vào, Tôn Đại Nhân là người đầu tiên đứng dậy, bước đến trước mặt chàng, lên tiếng hỏi: "A Lai! Huynh đã về rồi?"
Ngụy Lai gật đầu với hắn, đoạn thấy Tôn Đại Nhân mặt mày cười gượng gạo, muốn nói lại thôi, không khỏi lấy làm lạ, bèn hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Tôn Đại Nhân gãi gãi đầu, vội vàng nói: "Không có gì! Không có gì cả!"
Nói đoạn, hắn vội vàng như muốn đổi đề tài, chỉ vào cái bàn đã bày đầy rượu và thức ăn, nói: "Chắc huynh chưa dùng cơm phải không? Mau dùng bữa đi! Ta nói cho huynh hay, những món ăn này đều là sơn hào hải vị đó, giá cả đắt gấp mấy lần ở Trữ Châu chúng ta. Huynh nếm thử xem?"
Ngụy Lai nghi hoặc nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, giờ khắc này vừa vặn qua buổi trưa, gọi là bữa trưa thì đã muộn, gọi là bữa tối thì lại quá sớm. Tôn Đại Nhân dọn ra một bàn đầy ắp thức ăn như vậy, khiến Ngụy Lai không khỏi thấy lạ.
Nhưng Tôn Đại Nhân chẳng màn Ngụy Lai nghĩ gì, kéo chàng ngồi xuống bên bàn gỗ, đoạn lén lút đưa ánh mắt ra hiệu cho Kỷ Hoan Hỉ và Lưu Hỏa bên cạnh.
Lưu Hỏa mặt mũi lạnh như băng, chẳng hề để tâm đến ánh mắt của Tôn Đại Nhân. Kỷ Hoan Hỉ do dự trong chốc lát, liền gượng cười, dịu dàng rót đầy chén rượu cho Ngụy Lai, nói: "Công tử, xin nếm thử. Rượu này là Đại Nhân chạy bảy tám dặm đường mới mua được tại một tửu quán của người Trữ Châu đó, chắc hẳn sẽ hợp khẩu vị công tử."
Hai người kẻ tung người hứng, tuy mặt mày tươi cười, nhưng Ngụy Lai lại thấy kỳ lạ vô cùng.
Chàng đang định hỏi, thì Tôn Đại Nhân lại gắp một chiếc đùi gà lớn bỏ vào chén Ngụy Lai, vừa nói: "Chiếc đùi gà hầm này chính là do tửu quán tốt nhất Thiên Hùng Thành chế biến đó, nghe nói được mệnh danh là đệ nhất Thiên Hùng Thành..."
Tôn Đại Nhân nói năng hớn hở, Ngụy Lai lại đặt bát đũa xuống, trừng mắt nhìn hắn, nói: "Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì?"
Dưới ánh mắt hơi chút uy hiếp của Ngụy Lai, sắc mặt Tôn Đại Nhân khựng lại, do dự hồi lâu, mới thu lại nụ cười gượng gạo không thể giả hơn được nữa, vươn tay vỗ vai Ngụy Lai, nói với giọng chân thành: "A Lai huynh à!"
"Chúng ta là huynh đệ!"
"Có vài chuyện không cần nói quá rõ ràng, huynh hiểu đệ cũng hiểu..."
Ngụy Lai nghe vậy, trong lòng thầm oán: Ngươi không nói rõ ràng, ta biết gì đây!
Nhưng chưa đợi chàng thốt ra những suy nghĩ ấy, giọng nói của Tôn Đại Nhân lại vang lên.
"Có câu hảo nam nhi lo gì không vợ, Lý Lâm Hoàng có gì hay ho đâu chứ? Ngoài gia thế tốt đôi chút, vóc dáng đẹp một chút ra, chưa chắc đã có gì tốt hơn người."
"Huống hồ huynh xem nàng tiêu tiền như nước thế kia, làm sao thích hợp để tề gia nội trợ, làm vợ người ta được? Chút của cải ở Trữ Châu chúng ta, lọt vào tay nàng, đệ e rằng chưa đến năm ba ngày sẽ bị tiêu tán sạch sành sanh."
Ngụy Lai nghe đến đây, cuối cùng cũng hiểu ra, chàng nghiêng đầu nhìn về phía Tôn Đại Nhân, trầm giọng hỏi: "Ngươi biết chuyện này?"
Vấn đề vừa thốt ra, sắc mặt Tôn Đại Nhân khựng lại, vẻ mặt có chút lúng túng.
Hắn hình như còn muốn che giấu, ngượng ngùng nói: "Biết gì đâu chứ? Lời này đệ đã sớm muốn nói với huynh rồi, đệ thấy Lý Lâm Hoàng và huynh không hợp, căn bản... căn bản không xứng với huynh! Huynh nói đúng không, Hoan Hỉ?"
Kỷ Hoan Hỉ hiển nhiên chẳng hề rành rẽ đạo lý này, nàng ngớ người ra, sau một tràng nháy mắt ra hiệu của Tôn Đại Nhân, mới sực tỉnh lại, vội vàng gật đầu lia lịa, đáp: "Ta cũng thấy vậy, kỳ thật..."
Ngụy Lai cười khổ. Chàng rời khỏi Đại Hùng Điện không trở về khách sạn ngay, mà đi một nơi khác, dò hỏi chút tin tức, bởi vậy mới chậm trễ hồi lâu mới về. Chắc hẳn chuyện chàng gặp phải trong Đại Hùng Điện đã đồn khắp Thiên Hùng Thành này rồi.
Chàng chẳng lấy làm lạ, cẩn thận suy nghĩ một chút. Ngụy vương danh tiếng chính trực của Trữ Châu lại đi cầu hôn Sở Đế, rồi bị Sở Đế công khai làm nhục trước mặt bá quan văn võ.
Một chuyện ly kỳ như vậy đủ sức thu hút ánh mắt của bất kỳ ai, truyền khắp trong thời gian ngắn cũng chẳng phải chuyện lạ gì.
Nghĩ đến đây, chàng cũng hiểu thái độ của mọi người, đang định nói gì đó.
"Hoàng thất Sở quốc là dòng dõi Tiên Nhân, tiên phàm vốn khác biệt, làm sao xứng đôi? Ngươi chớ có si tâm vọng tưởng nữa." Bên cạnh, Lưu Hỏa lại bỗng nhiên cất tiếng.
Trong ký ức của Tôn Đại Nhân và Kỷ Hoan Hỉ, cô gái tên Lưu Hỏa này tuy được Ngụy Lai tuyên bố là thị nữ thân cận, nhưng thực tế, Tôn Đại Nhân chưa từng thấy nàng làm nửa điểm việc của thị nữ.
Ngược lại, nàng cứ như một đại tiểu thư, mỗi ngày thân ở trong phòng, không giao tiếp với bất cứ ai. Nay cất tiếng, hình như là lần đầu tiên Lưu Hỏa nói chuyện trong ấn tượng của Tôn Đại Nhân, đến nỗi trong một thời gian dài, hắn còn tưởng Lưu Hỏa là người câm...
Hiện giờ nghe lời này, Tôn Đại Nhân tự nhiên bất mãn.
Hắn cho rằng Ngụy Lai gặp phải chuyện này, tâm tình ắt hẳn không vui, nên mới nghĩ đủ mọi cách bày ra bàn thức ăn thịnh soạn như vậy cho chàng, mong chàng chẳng còn bận lòng chuyện phiền muộn kia. Thế nhưng Lưu Hỏa đã không hợp tác thì thôi, lại còn ở bên cạnh buông lời lạnh nhạt.
Tôn Đại Nhân tính tình thẳng thắn, thường ngày hiếm khi giận dữ, nhưng lời nói này của Lưu Hỏa lại khơi dậy sự phẫn nộ thực sự trong lòng hắn. Trong lúc nhất thời, ánh mắt hắn nhìn về phía Lưu Hỏa vô cùng khó coi.
"Đủ rồi!" Ngụy Lai khoát tay áo, mỉm cười nói: "Thật ra chuyện này, ngay từ đầu ta cũng có chút chần chừ. Nói áy náy thì cũng không hẳn, Sở Đế cự tuyệt chuyện này, ngược lại khiến ta trong lòng thoải mái. Các ngươi cũng không cần quá lo lắng vì chuyện này."
Tôn Đại Nhân đâu chịu tin lời Ngụy Lai, hắn lập tức nói: "A Lai huynh, chúng ta..."
"Đủ rồi!" Ngụy Lai lại nói, cắt ngang lời Tôn Đại Nhân: "Ta còn có vài việc phải làm. Các ngươi chuẩn bị một chút, ngày mai chúng ta phải rời Thiên Hùng Thành."
Nói đoạn, Ngụy Lai chẳng màn phản ứng của mọi người, đặt bát đũa xuống, đứng dậy rời khỏi phòng. Chỉ còn Kỷ Hoan Hỉ và Tôn Đại Nhân hai mặt nhìn nhau, trong lòng họ lại càng chắc mẩm Ngụy Lai đã chịu đả kích rất lớn.
...
Ngụy Lai dựa theo thời gian xuất cung hôm nay để dò hỏi tin tức, đoạn đi thẳng đến trước một phủ đệ.
Cổng lớn cao ngất sừng sững, gần như sánh ngang phủ Ngụy vương của chàng. Ngụy Lai ngẩng đầu nhìn bảng hiệu phủ đệ, thấy đề ba chữ: Sơn Thủy Trai.
Ngụy Lai thấy rõ ba chữ kia, chẳng nghĩ ngợi nhiều, sải bước muốn tiến vào đại môn. Nhưng chân vừa bước tới, hai thân ảnh liền từ hai bên ập tới, đao kiếm xuất ra, vắt ngang trước mặt Ngụy Lai.
"Kẻ nào tới đây!" Một người hỏi.
Ngụy Lai không ngờ lại gặp phải tình huống này, chàng dừng bước nhìn về phía hai người. Một nam một nữ, tuổi tác đều ngoài đôi mươi, y phục hoa lệ, dáng vẻ phi phàm như người giang hồ. Ánh mắt họ nhìn Ngụy Lai tràn đầy cảnh giác.
Ngụy Lai hoàn hồn, ngược lại cũng chẳng hề tức giận, mà chắp tay với đối phương, nói: "Tại hạ Ngụy Lai, cầu kiến Từ Nguyệt cô nương."