Em gái của Victor tên là Hana. Chúng là anh em sinh đôi.
Cô bé qua đời lúc chín tuổi, đúng vào thời điểm cậu anh trai vào học viện Hamelin. Hai sự việc đó chắc chắn phải liên quan đến nhau, Marcus nhận định.
Chúng là con của Anatoli Nokoliavic Agapov, một nhân viên ngoại giao người Nga làm việc tại Đại sứ quán ở Roma vào thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Ông ta đã giữ được vị trí của mình sau sự kiện cải tổ chính trị và kinh tế ở Liên Xô. Ông ta qua đời khoảng hai mươi năm trước.
Clemente đã làm theo phán đoán của Marcus, đi tìm cô bé thay vì lần theo tội ác mà Victor phạm phải. Vì thế họ đã phát hiện ra danh tính của hai anh em sinh đôi.
Khi được hỏi làm thế nào, cậu bạn chỉ nói với anh rằng Vatican lưu trữ hồ sơ của tất cả những nhân vật có liên quan đến chế độ cộng sản khi họ đi qua Roma. Rõ ràng ai đó trong số các vị chức sắc cao cấp đã cung cấp thông tin cho cậu ta. Trong những giấy tờ bảo mật, người ta nói tới tình nghi án mạng, nhưng Hana được công bố là chết vì nguyên nhân tự nhiên.
Chính mâu thuẫn này đã khiến câu chuyện nổi bật trong kho lưu trữ của Vatican.
Nhưng Clemente còn làm được hơn thế. Cậu ta đã tìm ra tên của người quản gia thời đó làm việc cho nhà của Agapov. Người phụ nữ đã được đưa tới một trại dưỡng lão do các bà sơ Salesian cai quản.
Marcus bắt tàu điện ngầm để tới thăm bà ta, với hy vọng sẽ biết thêm về câu chuyện.
Đêm hôm qua trời mưa, vì vậy đứa trẻ muối đã không ra tay. Nhưng hắn đã để mọi người tìm ra hai bộ xương trong rừng. Khi nhận được tin đó, linh mục ân giải không mấy bất ngờ. Tên sát nhân kể chuyện chỉ thêm vào một chương trong câu chuyện của hắn ở thời hiện tại. Nhưng ý định thực sự là kể lại câu chuyện trong quá khứ của chính hắn. Vì thế, Marcus cần khám phá ra càng nhiều càng tốt về thời thơ ấu của hắn.
Mưa chẳng sớm thì muộn cũng sẽ kết thúc, đêm đó hắn có thể ra tay trở lại.
Nhưng Marcus biết cần phải cẩn trọng với cả những kẻ đang tìm cách bọc lót cho con quái vật. Anh chắc chắn rằng đó chính là những người anh nhìn thấy trong cuốn băng video lấy ra từ vụ hỏa hoạn ở học viện Hamelin.
Gã y tá cao tuổi nhất chắc chắn đã chết trong đám cháy, cũng giống như bác sĩ Astolfi. Vậy là còn gã y tá thứ hai cụt tay và người phụ nữ tóc đỏ. Dĩ nhiên ngoài giáo sư Kropp.
Ông bác sĩ tâm thần là người chỉ đạo tất cả.
Ở ga Termini, Marcus đổi tàu, bắt chuyến chạy thẳng về Pietralata. Rất nhiều hành khách đang chăm chú đọc nhật báo phát miễn phí ở cửa ga tàu điện ngầm. Đó là một số đặc biệt đưa tin việc Diana Delgaudio đã tỉnh lại. Cô gái đã viết một từ lên giấy.
HỌ.
Cả đám nhà báo cũng nghĩ khác, Marcus không tin nó ám chỉ việc cô gái đã bị nhiều kẻ tấn công trong rừng thông Ostia. Đó không phải là một băng đảng, chỉ có mình hắn. Và có lẽ anh sẽ sớm biết hắn là ai.
Vài phút sau, anh đã tới địa điểm. Trại dưỡng lão là một tòa nhà trang nhã, màu trắng, theo phong cách Tân Cổ điển. Nó có ba tầng, cùng một khu vườn có cổng đen bao quanh. Clemente đã thông báo với các bà sơ qua điện thoại về cuộc viếng thăm của anh.
Marcus tới đó trong vai trò của một thầy tu. Lần này anh cải trang đúng với chức phận của mình.
Anh được mẹ bề trên đưa tới một căn phòng dành cho những vị khách cao tuổi, một lát nữa là tới 18 giờ – giờ ăn tối. Một vài người đã tụ tập ở đi vòng quanh một chiếc tivi, một số khác đang đánh bài. Một bà lão tóc xanh đang chơi đàn piano, đầu lắc lư và mỉm cười nghĩ về ký ức nào đó trong quá khứ, sau lưng bà những người khác đang nhảy điệu valse.
“Đây rồi, người đó là bà Ferri.” Mẹ bề trên chỉ một người phụ nữ ngồi xe lăn, trước một ô cửa sổ và đang ngó ra ngoài với dáng vẻ vô hồn. “Bà ấy không tỉnh táo cho lắm. Tâm trí thường để ở đâu đâu.”
Tên bà ấy là Virginia Ferri, đã ngoài tám mươi tuổi.
Marcus lại gần. “Chào bà.”
Người phụ nữ chậm rãi quay đầu lại để xem ai chào mình. Bà ta có đôi mắt màu xanh lá như mắt mèo, nổi bật trên nước da trắng. Làn da phủ những đốm nhỏ màu nâu – điển hình của tuổi tác, nhưng da mặt vẫn mượt mà một cách đáng ngạc nhiên. Mái tóc thưa thớt và rối bời. Bà ta mặc một chiếc váy ngủ nhưng giữ một chiếc bóp bằng da trên đầu gối như thể sớm hay muộn cũng có việc phải đi.
“Tôi là Marcus, một thầy tu. Tôi có thể nói chuyện một chút với bà được không?”
“Dĩ nhiên,” bà trả lời với một chất giọng lảnh lót ngoài mong đợi. “Anh ở đây vì hôn lễ phải không?”
“Hôn lễ nào vậy?”
“Hôn lễ của tôi,” người phụ nữ lập tức trả lời. “Tôi đã quyết định kết hôn nhưng các bà sơ không muốn.”
Marcus thấy mẹ bề trên có lý khi khẳng định bà ấy không tỉnh táo lắm. Nhưng anh vẫn quyết định thử. “Bà là Virginia Ferri, phải không?”
“Tôi đây.” Bà lão khẳng định với một chút nghi ngờ.
“Bà từng là quản gia cho gia đình Agapov vào những năm 80, đúng không?”
“Tôi đã làm việc ở đó sáu năm trời.”
Tốt rồi, Marcus tự nhủ, đúng người cần tìm. “Bà có thấy phiền nếu tôi hỏi vài câu không?”
“Không, tại sao tôi phải thấy phiền?”
Marcus cầm lấy một chiếc ghế và ngồi xuống cạnh bà. “Ông Agapov là người như thế nào?”
Bà lão ngừng lại vài giây. Linh mục ân giải e ngại trí nhớ sẽ phản bội bà nhưng anh đã nhầm. “Đó là một người đàn ông nghiêm túc và khắt khe. Tôi nghĩ là ông ấy không thích ở Roma. Ông ấy làm việc cho Đại sứ quán Nga nhưng phần lớn thời gian ở nhà, giam mình trong phòng làm việc.”
“Thế còn vợ ông ấy? Ông ấy có vợ chứ?”
“Agapov góa vợ.”
Marcus ghi nhớ thông tin: Anatoli Agapov tính tình cứng rắn và buộc phải nuôi con mà không có vợ. Có lẽ ông ta không phải là một người cha tốt cho lắm. “Bà Ferri, bà đảm nhiệm công việc gì trong gia đình?”
“Tôi quản lý người làm, tám người tất cả, bao gồm cả thợ làm vườn.” Bà khẳng định đầy kiêu hãnh.
“Ngôi nhà lớn chứ?”
“Nó rộng mênh mông,” bà chữa lại. “Một ngôi biệt thự ở ngoại ô Roma. Để tới đó mỗi sáng tôi mất ít nhất một tiếng đồng hồ.”
Marcus ngạc nhiên. “Sao bà không ở cùng gia đình đó?”
“Chẳng ai được phép ở lại đó sau hoàng hôn, đó là ý của ông Agapov.”
Thật lạ, vị linh mục thầm nghĩ. Và anh hình dung ra cảnh một ngôi nhà lớn trống rỗng, có mỗi một người đàn ông nghiêm khắc và hai đứa trẻ sinh sống. Chắc chắn đó không phải là nơi lý tưởng cho thời thơ ấu. “Bà có thể nói cho tôi biết về hai đứa trẻ sinh đôi được chứ?”
“Victor và Hana?”
“Bà biết rõ về chúng chứ?”
Người phụ nữ tỏ vẻ khó chịu. “Chúng tôi hầu như chỉ thấy Hana. Cô bé thường trốn khỏi sự kiểm soát của ông bố và tới tìm chúng tôi ở bếp hay trong lúc chúng tôi dọn dẹp nhà cửa. Đó là một cô bé rạng rỡ như ánh mặt trời.”
Marcus thích định nghĩa đó. Nhưng trốn khỏi sự kiểm soát của ông bố nghĩa là sao? “Vậy ông bố có tính chiếm hữu…”
“Bọn trẻ không tới trường và chúng cũng chẳng có gia sư: chính ông Agapov tự tay dạy dỗ chúng. Và chúng cũng không có bạn.” Rồi bà lão lại quay mặt về phía cửa sổ. “Hôn phu của tôi sắp tới rồi. Có lẽ lần này anh ấy sẽ mang hoa cho tôi.”
Marcus phớt lờ câu nói, tiếp tục gặng hỏi: “Thế còn Victor? Bà nói sao về cậu bé?”
Người phụ nữ quay lại phía anh. “Anh có tin nếu tôi nói rằng trong sáu năm đó tôi chỉ thấy cậu bé cả thảy tám, chín lần gì đó không? Cậu bé luôn giấu mình trong phòng. Thi thoảng chúng tôi nghe thấy cậu bé chơi đàn piano. Nó rất giỏi. Đó là một thần đồng toán học. Một cô phục vụ trong lúc dọn phòng của Victor đã tìm thấy rất nhiều tờ giấy đầy những phép tính.”.
Kẻ giết người bác học, bệnh thái nhân cách bác học.
“Bà đã bao giờ nói chuyện với cậu bé chưa?”
“Victor không nói. Nó luôn im lặng và quan sát. Đôi lần tôi sững người khi thấy nó trốn trong phòng, lặng im quan sát tôi.” Người phụ nữ có vẻ rùng mình khi nhớ lại chi tiết ấy. “Cô em thì lại rất lanh lợi và vui vẻ. Tôi nghĩ cô bé đã phải chịu đựng rất nhiều khi bị cách ly. Nhưng ngài Agapov mê mẩn cô bé, nó là đứa con cưng của ông ấy. Những lần duy nhất tôi thấy ông ấy cười là khi ở cùng với Hana.”
Đó cũng là một thông tin quan trọng với Marcus: Victor đã phải sống cạnh tranh với cô em gái. Hana nhận được sự quan tâm của ông bố, còn nó thì không. Có lẽ với một đứa trẻ chín tuổi, lý do đó là đủ để giết người.
Bà lão lại lơ đãng. “Trước hay sau hôn phu của tôi sẽ tới tìm tôi và mang tôi ra khỏi chỗ này. Tôi không muốn chết ở đây, tôi muốn kết hôn.”
Marcus đưa bà trở lại câu chuyện. “Mối quan hệ giữa hai đứa trẻ thế nào? Victor và Hana có bất đồng không?”
“Ngài Agapov không bận tâm đến việc cưng Hana hơn. Tôi tin là Victor bị tổn thương. Ví dụ, nó từ chối ăn chung với bố và em gái. Rồi ngài Agapov phải mang bữa lên phòng cho nó. Đôi khi chúng tôi nghe thấy bọn trẻ cãi nhau, nhưng chúng cũng chơi cùng nhau: trò chơi yêu thích của chúng là trốn tìm.”
Marcus thấy đã tới lúc gợi lại quá khứ đau xót. “Bà Virginia, Hana đã chết như thế nào?”
“Ôi, Chúa ơi,” người phụ nữ chắp hai tay thảng thốt. “Một buổi sáng tôi tới ngôi biệt thự cùng với những gia nhân khác và chúng tôi thấy ngài Agapov đang ngồi trên bậc cầu thang bên ngoài. Ông ta ôm đầu và khóc trong vô vọng. Ông ấy nói rằng Hana của ông ấy đã qua đời, một cơn sốt bất thình lình đã mang cô bé đi.”
“Mọi người tin chứ?”
Bà lão sầm mặt lại. “Chỉ đến khi chúng tôi tìm thấy máu và dao trên giường cô bé.”
Con dao, Marcus tự nhủ. Đó cũng chính là vũ khí mà con quái vật lựa chọn để giết những nạn nhân là nữ giới. “Nhưng chẳng ai trình báo sự việc sao?”
“Ngài Agapov là một người quyền thế, chúng tôi có thể làm gì đây? Ông ấy cho mang thi hài về Nga ngay lập tức, để Hana được chôn cạnh mẹ nó. Rồi ông ấy sa thải tất cả.”
Có thể Agapov đã sử dụng quyền miễn trừ ngoại giao của mình để lấp liếm sự việc.
“Ông ấy đưa Victor vào một trường nội trú rồi giam mình trong ngôi nhà cho đến khi qua đời.” bà Ferri nói.
Đó không phải là một trường nội trú, Marcus muốn đính chính lại. Mà là một trại tâm thần cho những đứa trẻ đã phạm tội tày trời. Vì thế Victor không bị đưa ra xét xử. Ông bố đã tuyên phạt nó.
“Cha tới đây vì cậu bé đó sao? Nó đã làm gì ư?” Người phụ nữ hỏi với ánh mắt đầy lo sợ.
Marcus không đủ can đảm để nói sự thật với bà. “Tôi e là có.”
Bà gật đầu, trầm tư. Cứ như thể bà ấy biết chuyện, linh mục ân giải để ý.
“Ông muốn thấy chúng không?” Trước khi Marcus có thể đáp, Virginia Ferri mở chiếc bóp bằng da mà bà giữ trong lòng, lục tìm cho đến khi thấy một quyển sổ nhỏ có bìa trang trí hoa văn. Bà rút ra một vài tấm ảnh cũ. Sau khi thấy cái cần tìm, bà đưa nó cho Marcus.
Đó là một tấm ảnh đã phai màu theo thời gian, có lẽ được chụp vào những năm 80. Nó có vẻ là một bức ảnh chụp tự động. Ở chính giữa có một người đàn ông, không quá cao, vạm vỡ, tầm năm mươi tuổi: Anatoli Agapov mặc một bộ com-lê tối màu, áo gi-lê và thắt cà vạt. Ông ta có một chùm râu dê màu đen và bộ tóc được chải ngược về phía sau. Phía bên phải Agapov là một cô bé mặc áo nhung đỏ, tóc không quá dài cũng chẳng quá ngắn, phần mái được buộc dây. Là Hana. Đó là người duy nhất mỉm cười. Ở bên trái người đàn ông là một cậu bé. Cả nó cũng mặc com-lê và thắt cà vạt. Tóc ngắn với phần mái rủ xuống mắt. Marcus nhận ra nó: đó chính là cậu bé anh nhìn thấy trong cuốn băng video lấy từ học viện Hamelin.
Victor.
Nó có dáng vẻ u sầu và nhìn thẳng vào ống kính y như nó đã làm vậy với cái máy quay khi Kropp phỏng vấn nó. Marcus lại có cảm giác khó chịu, cứ như thể đứa trẻ có thể nhìn xuyên qua tấm ảnh để thấy hiện tại. Và như thể nó đang nhìn chính anh.
Rồi linh mục ân giải để ý thấy một chi tiết lạ. Anatoli Agapov nắm tay con trai chứ không phải Hana.
Cô bé không phải là đứa con cưng của ông ấy sao? Anh đã bỏ lỡ điều gì đó… Đó là một cử chỉ yêu thương hay là cách để áp đặt uy quyền? Bàn tay của người cha là một cái xích chó?
“Tôi có thể giữ tấm ảnh được chứ?” Marcus hỏi người phụ nữ.
“Nhưng cha sẽ trả nó lại cho tôi phải không?”
“Vâng”. Marcus hứa với bà lão và đứng dậy. “Tôi rất biết ơn bà, Virginia. Bà đã giúp tôi rất nhiều.”
“Sao vậy, cha không muốn gặp vị hôn phu của tôi ư? Giờ anh ấy cũng sắp tới rồi.” Bà thất vọng khẳng định. “Tối nào anh ấy cũng tới vào giờ này và dừng ở ngoài đường, phía bên kia khu vườn. Anh ấy nhìn về phía cửa sổ tôi ngồi vì muốn chắc chắn là tôi vẫn ổn. Rồi anh ấy vẫy chào tôi. Anh ấy luôn chào tôi.”
“Để lần khác.” Marcus hứa với bà lão.
“Những bà sơ nghĩ rằng tôi bị điên, rằng tôi tự tưởng tượng ra. Nhưng đó là sự thật. Anh ấy trẻ hơn tôi, và cả khi thiếu một cánh tay, tôi vẫn thích anh ấy.”
Linh mục ân giải bỗng khựng lại. Anh nhớ lại hình ảnh gã y tá trong học viện Hamelin xuất hiện trong cuốn băng hôm qua.
Fernando, kẻ cụt tay.
“Bà có thể chỉ cho tôi chỗ vị hôn phu của bà thường đứng mỗi tối tới thăm bà không?” Anh hỏi và hướng về cửa sổ.
Bà lão mỉm cười vì cuối cùng cũng có người tin mình. “Ở gần cái cây đó.”
Trước khi Fernando có thể kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra, Marcus đã vật hắn xuống đất và sau khi vô hiệu hóa hắn bằng trọng lượng của mình, anh ấn cẳng tay vào cổ họng hắn.
“Anh để mắt tới bà lão vì muốn đảm bảo rằng không ai nói chuyện với bà ấy đúng không? Vì bà ấy biết sự thật, biết về Victor…”
Người đàn ông đang hổn hển, hai mắt trợn trừng. “Anh là ai?” Hắn cố hỏi với hơi thở còn sót lại.
Marcus ấn mạnh hơn. “Ai đã phái anh tới đây? Có phải Kropp không?”
Người đàn ông lắc đầu. “Tôi xin anh, Kropp không liên quan.” Trong cái tay áo khoác rộng tối màu mà hắn ta mặc, mẩu tay cụt khua khoảng trên mặt đất như thể một con cá mắc cạn đang vùng vẫy tuyệt vọng.
Marcus nới lỏng cánh tay để hắn ta có thể nói. “Vậy thì giải thích đi.”
“Là ý tưởng của tôi. Giovanni đã thông báo cho chúng tôi là ai đó đang dò la. Ai đó không phải là cảnh sát.”
Giovanni là gã y tá già ngủ trong căn phòng dưới lòng đất ở học viện Hamelin. Người đàn ông đi giày màu lam.
“Tôi tới đây vì cho rằng ai đang dò la hẳn sẽ tìm tới bà quản gia.” Hắn ta bắt đầu khóc. “Tôi xin anh, tôi muốn nói chuyện, tôi muốn thoát khỏi câu chuyện này. Tôi không chịu nổi nữa.”
Nhưng Marcus không tin là Fernando nói thật. “Làm sao tôi có thể tin anh được đây?”
“Tôi sẽ đưa anh tới chỗ Kropp.”