Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3717 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

Tivi trong quán ăn nhanh phát một kênh tin tức tổng hợp và giờ đã là lần thứ ba anh ta xem cùng một bản tin.

Trong lúc dùng bữa anh ta đâu cần người bạn đồng hành đó, nhưng không thể làm gì khác. Dù cố ngó sang chỗ khác nhưng ngay khi cặp mắt vừa mới lơ đãng chúng lại tự động quay trở lại chỗ màn hình, dù không có tiếng.

Leopoldo Strini nghĩ rằng đó là hệ quả của sự phụ thuộc vào công nghệ. Giờ đây con người không còn biết cách ở một mình. Và đó là suy nghĩ sâu sắc nhất của anh ta trong ngày.

Cả những người khách khác trong quán cũng dán mắt vào màn hình – gia đình với con cái và nhân viên nghỉ trưa sớm. Những vụ án do con quái vật gây ra đã thu hút sự chú ý của tất cả cư dân trong thành phố. Và truyền thông thì đổ dồn vào đó. Chẳng hạn bây giờ, họ đang phát lại những hình ảnh của vụ tìm thấy hai bộ xương trong rừng. Và người dân vẫn không hề chán xem. Cho dù ai đó đổi kênh thì chương trình vẫn vậy. Giờ nó đã trở thành một nỗi ám ảnh tập thể.

Như thể nhìn vào một bể cá. Phải rồi, một bể cá của nỗi kinh hoàng.

Leopoldo Strini ngồi ở chỗ bàn quen thuộc phía cuối phòng. Kỹ thuật viên của LAT đã nghiên cứu những bằng chứng mới cả đêm hôm qua nhưng vẫn chưa thể tìm ra một kết quả có ích. Anh ta đang mệt muốn xỉu và sau nửa thời gian làm việc buổi sáng, anh ta tự cho mình giải lao để ăn nhanh thứ gì đó trước khi lại bắt tay vào công việc.

Một cái bánh mỳ kẹp thịt bê tẩm bột rán và rau củ ngâm dấm, một phần khoai tây chiên và một lon Sprite.

Đúng lúc Strini đang định ngoạm một trong những miếng sandwich cuối cùng thì một người đàn ông ngồi vào bàn, ngay trước mặt anh ta, che luôn tầm nhìn cái tivi.

“Chào cậu.” Ông ta mỉm cười thân thiện.

Strini dừng lại phân vân trong giây lát. Anh ta chưa bao giờ gặp người đàn ông đó, cũng bởi vì anh ta không có bạn bè người châu Á.

“Tôi có thể làm phiền cậu một lát được không?”

“Tôi không mua gì đâu.” Strini nói với vẻ gay gắt.

“À, không, tôi không ở đây để bán gì cho cậu”. Battista Erriaga trấn an anh ta. “Tôi muốn tặng cậu một món quà.”

“Nghe này, tôi không quan tâm. Tôi chỉ muốn ăn cho xong thôi.”

Erriaga bỏ mũ và phẩy phẩy tay trên đó như thể phủi bụi vô hình. Hắn ta muốn nói với tên ngốc kia rằng hắn ghét ở đó, vì hắn ghét những quán ăn nhanh nơi người ta ăn những đồ béo có hại cho bệnh cao huyết áp và cholesterol của hắn. Và hắn căm ghét cả bọn trẻ con hay những gia đình nhỏ thường ghé thăm những địa điểm đó – hắn không thể chịu nổi tiếng om sòm, những bàn tay đầy mỡ và sự hạnh phúc nực cười của những kẻ có con. Nhưng sau những gì xảy ra tối hôm trước, sau khi người ta tìm thấy thi thể của hai thanh niên người Đức đi du lịch quá giang, hắn phải đưa ra một số quyết định dứt khoát vì kế hoạch của hắn đang trên bờ phá sản. Hắn phải tiết lộ điều này với tên đần độn ở trước mặt, thế nhưng hắn chỉ nói mỗi câu: “Leopoldo, hãy nghe tôi…”

Nghe thấy ông ta gọi tên mình, Strini khựng lại với cái bánh lơ lửng trong không trung. “Chúng ta quen nhau sao?”

“Tôi biết cậu.”

Strini có một linh cảm: Anh không thích tình huống đó. “Ông muốn cái quái gì ở tôi?”

Erriaga đặt mũ xuống bàn và khoanh tay. “Cậu là người phụ trách đội LAT, phòng thí nghiệm phân tích công nghệ của sở cảnh sát.”

“Nghe này, nếu ông là phóng viên thì ông không may rồi. Tôi không thể tiết lộ bất cứ thông tin gì đâu.”

“Dĩ nhiên,” Erriaga nói ngay, giả bộ thấu hiểu sự cứng rắn của anh ta. “Tôi biết các cậu có những nguyên tắc cực kỳ nghiêm ngặt, và tôi cũng biết là cậu sẽ không bao giờ vi phạm. Dù thế nào, tôi không phải là nhà báo và cậu sẽ nói cho tôi tất cả những điều cậu biết chỉ bởi vì cậu muốn thế.”

Strini nhìn kẻ lạ mặt hồi lâu. Hắn ta là một thằng đểu hay thể loại nào nhỉ? “Tôi còn chẳng biết ông là ai, tại sao tôi lại muốn chia sẻ với ông những thông tin mật?”

“Vì từ giây phút này tôi và cậu, chúng ta sẽ là bạn.” Erriaga kết thúc câu bằng nụ cười lịch sự nhất trong số những điệu cười nham hiểm của hắn.

Kỹ thuật viên tuôn một tràng cười ha hả. “Nghe này ông già, giờ thì ông xéo ngay đi, rõ không?”

Erriaga lộ vẻ tự ái. “Cậu còn chưa biết đâu nhưng làm bạn với tôi sẽ có nhiều lợi thế.”

“Tôi không cần tiền.”

“Tôi không nói về tiền. Cậu có tin vào thiên đường không, Leopoldo?”

Strini thấy quá ngán. Anh ta đặt miếng bánh còn lại lên đĩa và chuẩn bị đi ra khỏi quán ăn. “Đồ ngu, tôi luôn là một cảnh sát. Tôi có thể bắt ông.”

“Cậu yêu bà Eleonora của mình chứ?”

Strini khựng lại. “Điều này thì liên quan gì?”

Erriaga ngay lập tức nhận ra chỉ cần nhắc đến tên người bà là cử chỉ của tay kỹ thuật viên LAT bỗng nhiên chậm lại. Đó là dấu hiệu cho thấy Strini có vẻ muốn biết nhiều hơn. “Chín mươi tư tuổi… Bà cậu sống lâu đấy nhỉ?”

“Phải, tất nhiên rồi.”

Giọng điệu đã thay đổi, có vẻ ngọt ngào và bối rối. Erriaga tận dụng lợi thế. “Nếu tôi không nhầm thì cậu là đứa cháu duy nhất và bà ấy vô cùng yêu quý cậu. Leopoldo cũng là tên của chồng bà ấy, ông nội cậu.”

“Phải.”

“Bà ấy đã hứa với cậu rằng một ngày nào đó cậu sẽ được thừa kế ngôi nhà nhỏ ở Centocella nơi bà ấy đã ở. Ba phòng và nhà vệ sinh. Ngoài ra, bà ấy cũng có tiền để dành. Ba mươi ngàn euro, đúng không nhỉ?”

Strini trợn tròn mắt, mặt anh ta trắng bệch và không tài nào thốt nên lời. “Phải… Không, trái lại… Tôi không nhớ…”

“Làm thế nào mà cậu lại không nhớ nổi?” Erriaga giả bộ căm phẫn, nói. “Nhờ số tiền đó cậu đã có thể kết hôn với cô gái mình yêu và rồi vợ chồng cậu đến ở trong ngôi nhà của bà nội. Thật tiếc là để có được tất cả những thứ này cậu đã buộc phải kết liễu bà già.”

“Ông đang nói cái quái gì thế?” Strini điên tiết phản ứng và tóm lấy cánh tay của hắn, siết chặt. “Bà tôi chết vì ung thư.”

“Tôi biết,” Erriaga nói mà không rời mắt khỏi ánh nhìn giận dữ của anh ta. “Dimetyl thủy ngân là một chất thú vị. Chỉ cần vài giọt lên da là nó thẩm thấu ngay lập tức vào màng tế bào và khởi động quá trình ung thư không thể quay ngược trở lại. Tất nhiên, cần kiên nhẫn trong vài tháng, nhưng kết quả được đảm bảo. Ngay cả khi, xét cho cùng, sự kiên nhẫn không phải điểm mạnh của cậu, vì cậu muốn hành động trước cả Chúa Trời.”

“Làm thế nào ông lại…”

Erriaga tóm lấy bàn tay anh ta đang siết cánh tay mình và giật mạnh ra. “Tôi chắc chắn rằng một phần trong con người cậu đã nghĩ chín mươi tư tuổi là quãng thời gian đúng đắn cho một cuộc đời. Xét cho cùng, bà lão Eleonora đáng kính không còn có thể tự lập và vì là người thừa kế chính thức, cậu sẽ phải chăm sóc bà ấy, tốn kém cả tiền của và sức lực.”

Giờ thì Strini trở nên suy sụp vì kinh hoàng.

“Với độ tuổi của người chết, bác sĩ không tìm hiểu quá kỹ về căn nguyên bệnh ung thư của bà ấy. Không ai nghi ngờ gì hết. Bởi vậy, tôi biết cậu nghĩ gì trong đầu: Cậu đang nghĩ rằng chẳng ai biết câu chuyện này, kể cả vợ mình. Nhưng nếu tôi là cậu, tôi không quá bận tâm vào việc làm thế nào tôi biết chuyện đó. Và vì cậu cũng không biết liệu mình có sống nơi đến chín mươi tư tuổi không, nên tôi khuyên cậu nên bắt đầu tiết kiệm thời gian đi.”

“Ông đang định tống tiền tôi?”

Erriaga nghĩ là Strini cũng chẳng thông minh lắm khi vẫn phải đưa ra một câu hỏi hiển nhiên như thế. “Như tôi đã nói với cậu lúc đầu, tôi ở đây để tặng cậu một món quà.” Hắn ta ngừng lại. “Món quà là sự im lặng của tôi.”

Strini bắt đầu trở nên thực tế hơn. “Ông muốn gì?”

Battista lục trong túi quần và lấy ra một mẩu giấy cùng một cây bút, rồi viết lên đó một số điện thoại. “Cậu có thể gọi bất kể ngày hay đêm. Tôi muốn biết trước tất cả kết quả phân tích của LAT về những bằng chứng trong vụ án con quái vật Roma.”

“Biết trước ư?”

“Đúng vậy.” Hắn ta ngước mắt khỏi tờ giấy, đáp.

“Tại sao phải biết trước?”

Giờ mới đến phần khó khăn nhất. “Vì tôi có thể đề nghị cậu hủy bằng chứng.”

Kỹ thuật viên sụp lưng vào ghế và ngước mắt lên trần nhà. “Khốn kiếp, ông không thể đòi hỏi một việc như vậy được.”

Erriaga không đánh mất vẻ điềm tĩnh. “Sau khi bà ấy chết, cậu muốn hỏa táng đúng không? Nhưng Eleonora lại mộ đạo đến nỗi đã mua sẵn một chỗ ở nghĩa trang Verano. Thật tiếc nếu ai đó khai quật thi thể và tìm kiếm phần còn lại của một chất độc bất thường như dimetyl thủy ngân. Thậm chí tôi còn chắc chắn rằng họ sẽ hỏi tư vấn chỗ cậu, vì trong phòng thí nghiệm của LAT không khó để tìm thấy những chất hóa học như thế.”

“Ông sẽ được biết trước.” Strini chấp nhận.

Erriaga tặng thêm cho anh ta một nụ cười trong số những điệu cười linh cẩu đặc trưng của hắn. “Tôi vui vì chúng ta đã sớm hiểu nhau.” Rồi hắn nhìn đồng hồ. “Tôi nghĩ là cậu nên đi, cậu có việc phải hoàn thành.”

Leopoldo Strini lưỡng lự trong giây lát. Rồi anh ta đứng dậy, tiến thẳng ra quầy thu ngân để thanh toán. Erriaga hài lòng đến mức bỏ cả chỗ của mình để đến ngồi vào chỗ trống mà tay kỹ thuật viên đã để lại. Hắn cầm phần còn lại của chiếc sandwich với thịt bê tẩm bột rán và đang định đưa lên miệng, phớt lờ vấn đề về cholesterol cũng như bệnh cao huyết áp, thì bỗng bị thu hút bởi chiếc tivi đang bật mà không có âm thanh.

Đúng lúc đó tivi chiếu tới hình ảnh của phó cảnh sát trưởng Moro đang thông báo trước một đám đông phóng viên, không xa chỗ họ tìm thấy hai bộ xương trong rừng là mấy. Erriaga nhìn thấy cảnh tượng ấy chí ít cũng cả tá lần vào tối hôm trước và truyền hình không ngừng phát tin đó. Nhưng tới lúc ấy hắn mới để ý tới việc diễn ra phía sau ông phó cảnh sát trưởng.

Ở phía sau, một nữ cảnh sát trẻ đang làm dấu thánh ngược – từ phải sang trái, từ dưới lên trên.

Hắn biết cô ta là ai. Ba năm trước cô ta là nhân vật chính trong một cuộc điều tra quan trọng.

Cô ta đang làm cái quái gì vậy? Tại sao lại là cử chỉ đó?

Cô ta khôn ngoan hay ngu ngốc đây, Battista Erriaga tự hỏi. Trong cả hai trường hợp, chắc chắn cô ta không hay biết đã tự đặt mình vào tình thế nguy hiểm.

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »