Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3677 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

Bí ẩn có ba tầng. Tầng thứ nhất là đứa trẻ muối.

Dù có ai khám phá ra tầng đó của bí ẩn, vẫn còn hai tầng khác cần được giải mã.

Tới giờ vẫn chưa có ai làm được việc này.

Dẫu vậy, Battista Erriaga vẫn không yên lòng. Hắn nằm mơ thấy Min, anh bạn khổng lồ tốt bụng, người đã bị hắn sát hại khi còn trẻ ở Philippines. Hắn thường nghĩ tới anh ta trong những ngày gần đây, có lẽ vì lý do đó. Nhưng mỗi khi chuyện xảy ra, Battista lại bị lo lắng tấn công. Đó chưa bao giờ là một dấu hiệu tốt. Cứ như thể Min muốn cảnh báo với hắn về điều gì đó. Một mối nguy hiểm đang tụ lại xung quanh hắn như một cơn bão. Nhưng bí mật kinh khủng vào thời thanh niên của hắn chỉ là một thứ vụn vặt so với cái hắn đang tìm cách bảo vệ lúc này.

Những sự việc xảy ra quá nhanh. Một cơ chế nguy hiểm đã khởi động, và hắn không biết phải ngăn chặn nó bằng cách nào.

Đêm đó lại có thêm một cuộc tấn công dẫn tới một vụ án mạng kép.

Cái chết không làm hắn căm phẫn và việc những người vô tội bị thiệt mạng cũng chẳng làm hắn động lòng. Đó chỉ đơn giản là một phần của sự việc. Hắn không độc ác. Sự thật là trước cái chết của những người khác, chúng ta khóc cho số phận của chính mình. Đó không phải là một cảm xúc cao quý, mà là nỗi lo sợ vì một ngày nào đó chúng ta sẽ có kết cục tương tự.

Điều duy nhất hắn quan tâm là lần này người chết là hai cảnh sát, khiến mọi chuyện trở nên phức tạp.

Nhưng hắn phải thừa nhận rằng cũng có cái may. Vụ tự tử của lão bác sĩ pháp y đã giúp mọi việc phanh lại. Gã ngốc Astolfi đã để mình bị phát hiện nhưng ông ta cũng khá lo xa khi tự kết liễu mình trước khi cảnh sát có thể biết được vai trò của ông ta trong tất cả sự việc này.

Nhưng Erriaga phải khám phá ra được kẻ nào đang lần theo dấu vết của đứa trẻ muối, cho dù tới lúc họ cũng phải đối mặt với một bức tường không thể vượt qua.

Và rồi bí mật của hắn cũng sẽ được an toàn.

Nhiều năm trước đây hắn đã phạm phải một sai lầm: đánh giá thấp một nguy cơ. Giờ là lúc để sửa chữa. Nhưng sự việc đang đi quá nhanh. Vì thế hắn cần phải biết chính xác cảnh sát đã điều tra được những gì.

Chỉ có một cách duy nhất để biết được điều đó: hắn buộc phải từ bỏ ý định sống hoàn toàn ẩn dật ở Roma.

Một người nên biết tới sự hiện diện của hắn tại thành phố.

Khách sạn De Russie nằm ở cuối con phố Babuino, một con lộ thanh tao nối quảng trường Popolo với quảng trường Spagna, và mang tên pho tượng Silenus nằm trên một đài phun nước nhỏ được xây dựng vào năm 1571. Khuôn mặt của bức tượng xấu đến nỗi người dân Roma đã so sánh nó với babbuino – khỉ đầu chó – trong ngôn ngữ địa phương nó được phát âm với một chữ b duy nhất.

Battista Erriaga bước qua cánh cổng khách sạn xa hoa với chiếc mũ lưỡi trai hạ thấp xuống tận mắt để không bị người khác phát hiện. Hắn đi thẳng tới quán bar Stravinskij, nơi người ta có thể thưởng thức những ly cocktail hảo hạng và những món ăn tinh tế, và từ mùa xuân quán này trở thành một địa điểm lý tưởng trong khu vườn của khách sạn.

Đang có một bữa sáng công việc. Một người đàn ông tầm bảy mươi tuổi, có vẻ quyền thế và lịch thiệp, đang tiếp những đối tác làm ăn người Trung Quốc.

Ông ta là Tommaso Oghi, hậu duệ của một gia đình vô cùng nghèo khó, đã mấy đời sinh sống ở Roma, nhưng gặp vận may trong lĩnh vực xây dựng vào thời kỳ thành phố bị xâu xé bởi những doanh nhân vô lương tâm chỉ có mỗi mục đích nhét cho đầy túi riêng. Oghi làm bạn với những người có thế lực, kể cả những nhân vật chính trị có tư cách đạo đức đáng hoài nghi và tham gia vào hội Tam điểm. Biệt tài của ông ta là đầu cơ và tham nhũng, và trong cả hai việc ông ta đều là chuyên gia. Ông ta đã từng bị điều tra nhiều lần về những vụ khác nhau và suýt chút nữa bị kết tội có dính líu tới các tổ chức tội phạm. Nhưng lần nào ông ta cũng thoát tội và không để bị vấy bẩn dù chỉ là một vết bùn.

Thật lạ là những nhân vật như Oghi lại có thể vượt qua mọi cơn bão mà không hề hấn gì, ngày càng được đánh giá cao và có thêm quyền lực. Quả thực, Tommaso Oghi được xem như một trong những chủ nhân của Roma.

Erriaga trẻ hơn ông ta khoảng chục tuổi, dẫu vậy hắn vẫn ghen tị với cái cách ông ta hiện diện trên thế giới. Cái đầu đẹp với những sợi tóc màu bạc được chải gọn gàng về phía sau. Làn da rám nắng vừa phải đem lại cho ông ta một vẻ ngoài khỏe mạnh và rạng rỡ. Tại quán bar, hắn nhận ra ông ta ngay lập tức, trong bộ vest Caraceni thanh lịch, với đôi giày Anh được đóng theo số đo. Battista nhờ một cậu bồi bàn mang giấy bút tới, rồi viết một lời nhắn và chỉ cho cậu ta người đàn ông hắn muốn gửi tin.

Khi Tommaso Oghi nhận được mẩu giấy, nét mặt ông ta bỗng đột ngột thay đổi. Vẻ rám nắng cùng nụ cười biến mất, nhường chỗ cho sự tái nhợt vì lo lắng. Gã doanh nhân xin lỗi các vị khách và bỏ đi thật nhanh về phía nhà vệ sinh, như ông ta được yêu cầu.

Khi mở cánh cửa, ông ta thấy trước mặt là Erriaga và nhận ra hắn ta ngay lập tức. “Vậy ra chính là anh.”

“Không ai được biết tôi ở Roma, ngoại trừ ông.” Battista tuyên bố rõ ràng, hắn cởi mũ và chốt cửa lại.

“Sẽ không có ai biết.” Oghi đảm bảo. “Nhưng tôi có khách ở ngoài kia, tôi không thể để họ chờ.”

Erriaga đứng trước mặt Oghi để nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Không mất thời gian đâu, tôi chỉ có một đề nghị nhỏ.”

Oghi, một con người khôn ngoan, có vẻ đã hiểu ra ngay đề nghị nhỏ mà Battista nói không hề nhỏ chút nào, nếu không hắn ta đã chẳng phải hạ mình để nói chuyện với ông ta trong một nhà vệ sinh. Đó không phải phong cách của hắn. “Chuyện gì thế?”

“Quái vật Roma, tôi muốn ông lấy cho tôi bản sao các báo cáo của cảnh sát.”

“Những gì báo chí đưa tin chưa đủ với anh sao?”

“Tôi muốn biết cả những chi tiết không được tiết lộ cho truyền thông.”

Oghi cười vang. “Cuộc điều tra do phó cảnh sát trưởng Moro phụ trách, một con chó săn của đội SCO, không thể tiếp cận được.”

“Vì thế tôi mới tìm đến ông,” hắn ta cười khùng khục.

“Lần này thì cả tôi cũng không làm được gì đâu. Tôi rất tiếc.”

Erriaga lắc đầu và tặc lưỡi nhiều lần vẻ bực dọc. “Ông làm tôi thất vọng đấy, ông bạn ạ. Tôi cứ nghĩ ông quyền lực hơn cơ đấy.”

“Thế thì anh nhầm rồi. Có những người tôi không thể tiếp cận được.”

“Kể cả với những mối quan hệ và những vụ làm ăn của ông?” Erriaga thích thú nhắc nhở cho những người khác là họ hèn hạ và giả dối đến thế nào.

“Kể cả với những mối quan hệ và những vụ làm ăn của tôi,” không hề nao núng, Oghi nhắc lại đầy vẻ tự tin.

Battista quay về phía chiếc gương lớn đang treo ở chỗ bồn rửa. Hắn trừng trừng nhìn người kia qua hình phản chiếu. “Ông có bao nhiêu cháu? Mười một hay mười hai?”.

“Mười hai,” doanh nhân khó chịu đáp.

“Một gia đình đông vui, xin chúc mừng. Nói cho tôi biết chúng giờ bao nhiêu tuổi rồi?”

“Đứa lớn nhất tròn mười sáu. Sao anh hỏi tôi chuyện này?”

“Nó sẽ nghĩ sao nếu biết rằng người ông yêu quý thích vui vẻ với những cô gái trẻ bằng tuổi của nó?”

Oghi sôi máu, nhưng ông ta cố giữ bình tĩnh. Ông ta đang ở thế bất lợi. “Lại là chuyện này. Anh còn định dùng nó bao lâu nữa đây, Erriaga?”

“Tôi đã dừng lại nhiều năm rồi. Nhưng xem ra ông muốn điều ngược lại, ông bạn của tôi ạ.” Hắn quay lại phía ông ta. “Tôi đã nhìn thấy bức ảnh kỳ nghỉ cuối cùng của ông ở Bangladesh: tay trong tay với một đứa con gái chưa đến tuổi vị thành niên, trông ông tuyệt lắm. Và tôi biết địa chỉ của cô nàng ở đây, khu vực ngoại ô, cho phép ông đến vui vẻ với cô ta vào mỗi trưa thứ Ba: ông giúp con bé đó làm bài tập chăng?”

Oghi tóm lấy cổ áo của hắn. “Tao sẽ không để mày tống tiền nữa đâu.”

“Ông nhầm rồi, tôi chẳng tống tiền ai cả. Tôi chỉ nhận những gì thuộc về mình.” Erriaga bình thản nắm lấy tay ông ta và kéo ra. “Và hãy nhớ rằng: tôi biết ông rõ hơn những gì ông biết về chính mình. Kể cả ông có tức giận thì cũng sẽ làm đúng theo những gì tôi yêu cầu. Vì ông biết rằng tôi không vạch mặt ông bây giờ. Ông biết rằng tôi sẽ để ông yên và sẽ đợi đến lần sau ông vuốt ve một đứa chưa đủ vị thành niên, lúc bấy giờ tôi sẽ nói mọi chuyện với báo chí. Nói cho tôi xem, ông bạn: liệu ông có đủ sức kháng cự những cám dỗ không?”

Tommaso Oghi im lặng.

“Không phải ông sợ mất mặt mà sợ sẽ không thể làm điều mình thích… Tôi nói đúng chứ?” Battista Erriaga nhặt lại cái mũ vừa nãy đánh rơi xuống đất mà không để ý. Hắn đội nó lên đầu. “Khi nào chết, linh hồn ông sẽ xuống âm phủ, ông biết mà. Nhưng chừng nào ông còn ở đây thì nó thuộc về tôi.”

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »