Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3712 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN BA
Kẻ thái nhân cách bác học

Bài huấn luyện thứ tư của linh mục ân giải diễn ra trong nhà thờ lớn nhất thế giới.

Nhà thờ Thánh Pietro không có đối thủ. Vương cung thánh đường này được Bramante xây dựng sau khi nhà thờ trước kia bị phá hủy. Nếu tính cả hàng cổng vòm, nó dài 211 mét. Mái vòm, tính đến đỉnh của cây thánh giá dựng phía trên, cao tới 132 mét.

Ở bên trong, mỗi tác phẩm, công trình hay cột trụ, hình điêu khắc hay hốc tường đều có sự tích.

Lần đầu tiên khi Clemente dẫn Marcus tới nhà thờ rộng mênh mông đó, những tín đồ đang hòa cùng dòng khách du lịch trong một ngày thứ Năm oi ả của tháng Sáu. Nhưng thật khó để phân biệt ai ở đó để cầu nguyện, ai chỉ đơn giản viếng thăm. Khác với những địa điểm thờ cúng, ở đó không toát lên vẻ thần bí.

Trên thực tế, biểu tượng quan trọng nhất của Ki tô giáo tôn vinh trên hết quyền lực thế tục của những giáo hoàng mà theo dòng thời gian, đại diện cho tông đồ Pietro, lấy cớ thống trị những thứ thuộc về tâm linh, nhưng thật ra lại chạy theo vật chất như bất cứ vương triều nào khác.

Thời đại của những vị vua giáo hoàng giờ đã qua, nhưng lăng tẩm của những giáo hoàng hậu duệ vẫn còn minh chứng cho điều đó. Dường như họ cạnh tranh lẫn nhau cốt để lại một dấu ấn huy hoàng cho giai đoạn của chính mình, với sự hậu thuẫn của những nghệ sĩ vĩ đại.

Chính vì lý do ấy, dù tất cả không mấy liên quan đến Chúa Trời, Marcus cũng không thấy cần phải kết tội sự hợm hĩnh của những con người đó.

Trong lòng đất của Roma ẩn chứa nhiều điều thú vị. Bên cạnh những tàn tích của Thành phố Vĩnh hằng đã từng thống trị thế giới bằng nền văn minh của mình, cũng có rất nhiều hâm mộ, một vài trong số đó là những lăng mộ vào thời Cơ Đốc giáo. Phía trên một lăng mộ người ta đã xây dựng một vương cung thánh đường, chính là nơi họ đang đứng.

Theo truyền thuyết, đó là lăng mộ chứa thi hài vị tông đồ yêu quý của Chúa. Nhưng chỉ đến năm 1939, Giáo hoàng Pio XII mới ra lệnh đào xới để xác minh xem dưới đó liệu có đúng là thi hài của Thánh Pietro.

Và thế là, khá sâu trong lòng đất, người ta phát hiện ra một bức tường đỏ với một gian thờ nhỏ bên trên có khắc ký tự bằng tiếng Hy Lạp cổ.

ΠΕΤΡ (ΟΣ)

ΕΝΙ

“Pietro ở đây.”

Nhưng hầm mộ dưới gian thờ đó lại trống rỗng. Phải nhiều năm sau phát hiện đó, mới có người nhớ ra rằng những thứ được tình cờ tìm thấy gần chỗ khai quật đang được cất giữ trong một phòng chứa đồ.

Chúng được đặt trong một hộp đựng giày rất đỗi bình thường.

Bên trong hộp là xương người và xương thú, những mẩu vải, đất, thạch cao đỏ và tiền xu thời Trung cổ.

Giới chuyên gia đã xác định được rằng các mẩu xương đó là của một người đàn ông khá to cao, vạm vỡ, khoảng sáu mươi, bảy mươi tuổi. Những mẩu vải là của một mảnh vải màu tía được dệt bằng chỉ vàng. Miếng thạch cao là của bức tường màu đỏ nơi có gian thờ và đất thì đúng là của nơi chôn cất. Những đồng tiền thời Trung cổ thì có vẻ do lũ chuột tha tới, xương của chúng được tìm thấy cùng xương của người chết.

“Nghe cứ như truyện trinh thám vậy.” Clemente khẳng định sau khi kể cho Marcus nghe câu chuyện. “Nhưng chúng ta không bao giờ biết liệu người đàn ông đó có thực sự là Pietro Tông đồ hay không. Ông ta có thể là một gã Pietro bất kỳ nào đó, thậm chí là một kẻ bất lương hay trác táng.” Cậu ta nhìn ra xung quanh. “Và mỗi năm có hàng ngàn người quỳ gối trên hầm mộ của ông ấy và cầu nguyện. Cầu xin ông ấy.”

Nhưng Marcus biết rằng có một ý nghĩa thực tế ẩn chứa trong câu chuyện của cậu bạn.

“Nhưng vấn đề lại nằm ở chỗ khác: Con người như thế nào? Vì không thể biết một người thực sự là ai, chúng ta thường đánh giá anh ta qua những gì anh ta làm. Cái tốt và cái ác là tiêu chuẩn so sánh của chúng ta. Nhưng liệu đã đủ chưa?” Rồi Clemente đột nhiên trở nên nghiêm nghị. “Đã đến lúc anh được biết kho dữ liệu tội phạm lớn nhất trong lịch sử.”

Thiên Chúa giáo là tôn giáo duy nhất thực hiện nghi lễ xưng tội: giáo dân kể lại những tội lỗi của mình cho thầy tu để nhận lại sự tha thứ. Nhưng đôi khi tội lỗi trầm trọng đến mức người này không thể giải tội. Đó là trường hợp của những tội trọng, nghĩa là liên quan đến một việc nghiêm trọng và được thực hiện với nhận thức đầy đủ và chủ tâm đồng ý.

Tội trọng có thể là tội giết người hoặc thậm chí là tội phản bội lại Giáo hội và đức tin.

Trong những trường hợp đó, thầy tu sẽ chép lại lời xưng tội và chuyển nó lên những vị chức sắc cao hơn: một hội đồng giám mục cấp cao sẽ được triệu họp ở Roma để phán xử những tội lỗi này.

Tòa án Linh hồn.

Nó được thành lập vào thế kỷ 12, mang tên Tòa Ân Giải Tối Cao. Chuyện xảy ra khi có một lượng người hành hương đột biến tới Thành phố Vĩnh hằng. Rất nhiều người trong số họ tìm kiếm ơn xá giải tội lỗi cho mình.

Vào thời đó, có những kiểm duyệt dành riêng cho Đức Giáo hoàng cũng như những miễn trừ và ân huệ mà chỉ có người lãnh đạo tối cao của Giáo hội mới có thể ban tặng. Nhưng với Giáo hoàng, đó là một nhiệm vụ quá lớn. Vì thế ngài bắt đầu ủy thác cho một vài hồng y, những người này sau đó đã lập nên giáo đoàn ân giải.

Về nguyên tắc, một khi tòa án ra phán quyết, những bản ghi lời xưng tội sẽ bị thiêu hủy. Nhưng chỉ vài năm sau, các linh mục ân giải quyết định xây dựng một kho dữ liệu bí mật…

“Và công trình của họ không bao giờ ngưng nghỉ.” Clemente kết luận. “Gần một nghìn năm nay, nơi đó lưu trữ những tội lỗi tồi tệ nhất của nhân loại. Đôi lúc đó là những tội ác mà chưa ai từng được biết. Nó không chỉ là một kho dữ liệu đơn thuần như của cảnh sát, mà là kho lưu trữ lớn nhất và cập nhật nhất hiện có về tội ác”.

Nhưng Marcus vẫn chưa hiểu điều này thì liên quan gì đến anh.

“Anh sẽ nghiên cứu Kho dữ liệu Tội ác. Tôi sẽ cung cấp cho anh những vụ án cần điều tra và anh sẽ thực hiện công việc đó. Cuối cùng anh sẽ trở thành một profiler hay nhà tội phạm học. Như anh đã từng thế, trước khi mất trí nhớ.”

“Tại sao?”

“Vì ngay sau đó anh sẽ áp dụng những kiến thức của mình vào thế giới thực tại.”

Đó chính là điểm then chốt của việc huấn luyện.

“Cái ác có thể là bất cứ thứ gì, nhưng thường chúng ta không thể nhìn ra nó.” Clemente bổ sung. “Những điều bất thường là dấu hiệu về sự tồn tại của nó mà khó có thể nhận thấy. Khác so với người thường, anh có thể nhận ra chúng. Marcus, hãy nhớ rằng: Cái ác không phải là một ý niệm trừu tượng. Cái ác là một không gian.”

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »