Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3706 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17

Tin nhắn không lời trong hộp thư thoại là một lời mời gọi.

Như thể con quái vật đang nói rằng: “Tới mà xem.” Kỹ thuật viên của LAT đã tìm ra rằng cuộc gọi bằng di động của Pia Rimonti vào đêm hôm đó được thực hiện ở phía Đông Nam của Roma, trong khu Đồi Albani.

Ngay lập tức Sandra báo cho Moro và Crespi.

Quy trình khẩn cấp của đội SCO được khởi động. Chỉ chưa đầy một tiếng nữa là tới hoàng hôn, họ phải hành động khẩn trương.

Một đoàn khoảng chục xe cảnh sát và xe bọc thép rời khỏi sở cảnh sát ở phố San Vitale, theo ngay sau là xe của truyền hình. Với hai chiếc trực thăng Agusta của lực lượng không quân làm nhiệm vụ yểm trợ, họ băng qua trung tâm Roma, hú còi inh ỏi, thu hút sự chú ý của những người qua đường. Từ cửa sổ xe, Sandra Vega nhận thấy những ánh mắt lo lắng: Họ chăm chú nhìn đoàn diễu hành, bất động bởi âm thanh và sự mê hoặc của nỗi sợ hãi. Những bố mẹ đang đẩy xe nôi cho con, những du khách chọn đúng thời điểm căng thẳng đó để ghé thăm Thành phố Vĩnh hằng và sẽ không bao giờ quên được kỳ nghỉ ấy. Đàn ông và đàn bà, người già và thanh niên. Tất cả đều có chung một cảm nhận, một nỗi sợ hãi không thể kìm nén.

Sandra ngồi cạnh phó cảnh sát trưởng Moro trên ghế sau của chiếc xe thứ hai dẫn đầu đoàn. Anh đã mời cô đi cùng nhưng vẫn chưa nói lời nào. Moro có vẻ trầm tư nhưng cô cảm nhận được sự bồn chồn của anh khi thi thoảng lại kiểm tra qua gương chiếu hậu những chiếc ăng⁠-⁠ten chảo trên xe của cánh nhà báo. Họ chẳng khác nào những con mãnh thú đói khát đang tham gia vào cuộc săn mồi.

Sandra có thể tưởng tượng ra những suy nghĩ của Moro. Anh đang băn khoăn lần này lực lượng cảnh sát sẽ ra sao. Vì cho tới thời điểm này, dù không ai chịu thừa nhận, nhưng họ đang ở thế thua. Do vậy, cũng là chuyện thường khi giữa những mối lo của vị sếp sòng có cả khả năng anh sẽ bị rút khỏi cuộc điều tra. Đó là một vụ án quá hấp dẫn đến nỗi ai cũng muốn nhúng tay vào. Chẳng hạn như đội ROS – lực lượng đặc biệt của Hiến binh Ý phụ trách cả những vụ án bạo lực – đang nóng lòng muốn được vào thế chỗ.

Trong lúc đoàn xe dài nối nhau thành khối vững chắc băng qua đường cao tốc 217, một đợt khí lạnh đổ bộ vào thành phố, mang theo những đám mây thấp và đầy hăm dọa bay trên đầu họ như một đội quân bóng tối hướng về phía mặt trời đang lặn rất nhanh ở đường chân trời.

Những yếu tố tự nhiên đang chống lại họ.

Khu Đồi Albani trên thực tế là một ngọn núi lửa lớn đã tắt và tự đổ sụp hàng ngàn năm về trước. Những cái miệng núi lửa đã trở thành đồng bằng hoặc những cái hồ nước ngọt nhỏ. Xung quanh nó là một vành đai các ngọn đồi được bao phủ bởi thảm thực vật dày đặc.

Nơi đây có dân cư sinh sống và nhiều trung tâm thị trấn. Leopoldo Strini – kỹ thuật viên của LAT – chỉ có thể khoanh vùng cuộc gọi trong bán kính ba cây số, rất khó để kiểm tra.

Sau khoảng hai mươi phút, họ đã tới chỗ vùng quê rộng mênh mông. Những chiếc xe dẫn đầu dừng lại ở bìa một khu rừng, trong khi các xe bọc thép chở lực lượng đặc biệt đỗ ở vị trí tạo thành một chiến tuyến.

“Được rồi, chúng ta bắt đầu tìm kiếm.” Moro hạ lệnh qua bộ máy.

Cảnh sát từ xe ào xuống trong quân phục tấn công, mang súng tiểu liên và mặc áo chống đạn. Họ dàn quân dọc theo bìa rừng. Rồi, theo tín hiệu nhất định, họ đồng loạt di chuyển và biến mất sau những bụi cây.

Moro chọn vị trí đứng trên một ngọn đồi, tay cầm bộ đàm và chờ đợi. Sandra chăm chú nhìn anh tự hỏi làm thế nào một người đàn ông luôn sẵn sàng với mọi hoàn cảnh có thể sống qua những giây phút này. Cách họ khoảng trăm mét là đám phóng viên, đứng sau dây thừng của cảnh sát, đang dựng máy quay để truyền hình trực tiếp.

Trước bóng tối dần buông, họ bắt đầu dựng chân đế cho đèn halogen. Chúng được nối với máy phát điện bằng diesel và được đặt cách nhau khoảng chục mét trên một chu vi rất rộng. Khi ánh mặt trời cuối cùng sắp tắt, thanh tra Crespi hạ lệnh bật đèn. Sau một loạt những tiếng tách vang lên trong thung lũng, một ánh sáng trắng lóa phản chiếu vào hàng rào của thảm thực vật.

Cùng lúc đó, máy bay trực thăng quét qua khu rừng từ trên cao với luồng sáng cực mạnh để giúp lực lượng cảnh sát dưới mặt đất nhìn đường rõ hơn. Gần ba mươi phút trôi qua mà họ không tìm thấy gì. Chẳng ai hy vọng điều gì xảy ra trong thời gian ngắn như vậy, nhưng nó đã tới. Một tiếng nói vang lên trong bộ đàm của Moro.

“Thưa sếp, chúng tôi đã tìm thấy điện thoại di động của sĩ quan Rimonti. Có lẽ ông nên tới đây để xem.”

Ánh sáng của những chiếc trực thăng từ trên cao xuyên qua những tán cây – những luồng sáng mỏng manh tạo cho khu rừng một dáng vẻ huyền bí. Sandra bước phía sau Moro và thanh tra Crespi. Được yểm trợ bởi những cảnh sát khác, họ thẳng bước vào khu rừng.

Cứ mỗi bước tiến của trực thăng trên đầu, tiếng ầm ĩ của những cánh quạt lại lấn át tiếng bước chân của họ, để rồi hòa tan trong một tiếng vọng làm Sandra nhớ tới âm thanh trong một nhà thờ lớn. Cách họ khoảng một trăm mét, ai đó đang cầm đèn pin giơ lên giơ xuống nhiều lần ra hiệu đi về hướng đó.

Họ đã tới nơi và thấy một nhóm cảnh sát của đội SCO đang chờ sẵn. Họ vây xung quanh người chỉ huy của mình.

“Ở đâu?” Moro hỏi.

“Nó đây.” Người đàn ông chỉ vào một điểm trên mặt đất và chiếu đèn vào nó.

Đúng là có một chiếc điện thoại lấm lem bùn đất.

Phó cảnh sát trưởng ngồi thụp xuống để quan sát nó rõ hơn và cùng lúc lấy ra từ trong túi một găng tay bằng cao su và đeo vào bàn tay phải. “Chiếu đèn cho tôi.” Ngay lập tức luồng sáng từ những chiếc đèn pin khác xuất hiện.

Đó là một chiếc smartphone với ốp màu xanh nước biển đậm và có phù hiệu của cảnh sát. Moro nhận ra cái ốp điện thoại vì nó nằm trong số những món hàng của cảnh sát, người ta có thể mua nó trên trang web chính thức cùng với áo, mũ và những vật dụng khác. Nhưng với các sĩ quan cảnh sát, ốp điện thoại được phát miễn phí vì để tránh họ mang theo mình những đồ vật có màu sắc quá lòe loẹt hoặc không phù hợp với bộ quân phục. Thứ khác biệt duy nhất trong trường hợp này là cái móc nhỏ hình trái tim treo ở một bên.

Trái tim nhấp nháy và như thể nó đang đập.

“Chúng tôi tìm thấy nó như vậy.” Người đàn ông trong đội SCO nói. “Chúng tôi thấy đèn nhấp nháy, có thể nó báo hiệu điện thoại đang sắp hết pin.”

“Có thể.” Moro thì thầm nhắc lại trong lúc vẫn tiếp tục nhìn chăm chú chiếc điện thoại. Rồi anh ta dùng một ngón tay nhấc nó lên và kiểm tra màn hình. Ngoài đất bám, có cả vết máu.

Máu của Pia Rimonti, Sandra nghĩ.

“Các cậu gọi đội khoa học hình sự để lấy dấu vân tay trên điện thoại, rồi tiến hành lục soát tất cả khu vực này.”

Khi người của đội SCO gọi Moro qua bộ đàm, anh ta đã dùng ngôn từ đặc biệt.

“Có lẽ ông nên tới đây xem.”

Vấn đề chính là ở đó. Ngay từ đầu, tất cả đã chờ đợi tìm thấy điều gì đó ở đây. Trái lại, ngoài chiếc điện thoại, không còn gì khác nữa.

Tại sao con quái vật lại dẫn họ tới đây?

Từ tư thế ngồi xổm, Moro nhìn chăm chăm vào Sandra rồi tới thanh tra Crespi. “Chúng ta sẽ đưa chó nghiệp vụ tới.”

Sáu cảnh sát thuộc đội chó nghiệp vụ dẫn sáu chú chó giống Bloodhound dọc theo một đường kẻ ô tưởng tượng có trung tâm là điểm họ đã tìm thấy chiếc điện thoại.

Lũ chó chúc đầu xuống đất đánh hơi và di chuyển theo đường zigzag ngược chiều gió.

Giống Bloodhound – nghĩa đen là chó săn máu – gần đây được báo chí mệnh danh là chó săn phân tử vì chúng có khả năng lần theo những phân tử mùi trong những điều kiện bất lợi nhất. Nhưng cũng bởi vì, không như các giống khác, chúng có thể tìm ra mùi ngay cả khi vụ án đã xảy ra khá lâu. Cũng vừa mới đây, chúng đã được sử dụng để tìm ra một kẻ điên loạn đã xâm hại và giết chết một cô gái trẻ ở miền Bắc nước Ý. Chúng đã dẫn các điều tra viên tới tận nơi hắn làm việc và vụ bắt giữ đã diễn ra trước ống kính máy ảnh và máy quay phim. Kể từ đó, giống chó săn phân tử này trở nên nổi danh không ngờ.

Nhưng với cảnh sát, chúng vẫn mang biệt danh chó săn xác chết.

Đúng lúc đó, một con chó dừng lại và bất ngờ quay mũi về phía người huấn luyện. Đó là dấu hiệu báo rằng nó vừa đánh hơi ra thứ gì đó. Người huấn luyện giơ một cánh tay: cử chỉ dùng để nhận lời khẳng định. Đúng vậy, chú chó cất tiếng sủa, chuyển từ tư thế cúi đầu đánh hơi sang đứng thẳng bằng bốn chân chờ được thưởng.

“Thưa sếp, có thứ gì đó dưới đây.” Anh ta nói với phó cảnh sát trưởng Moro. Rồi anh ta cho chú chó một viên thức ăn khô và đưa nó rời điểm vừa chỉ.

Moro tới gần, cùng với Crespi. Cả hai ngồi thụp xuống. Trong khi ông thanh tra chiếu đèn xuống, phó cảnh sát trưởng lấy tay gạt cành và lá cây khô khỏi mặt đất. Rồi anh ta chà tay trên mặt đất ẩm ướt.

Ở đó hơi lõm.

“Chết tiệt.” Moro tức giận nói.

Đứng cách đó không xa, Sandra đã phán đoán được chuyện gì. Dưới đó là một cái xác. Và không chỉ vì chú chó Bloodhound đã phát hiện ra. Lồng ngực của một thi thể được chôn không có quan tài sau một thời gian sẽ không chịu được sức nặng của phần đất phủ trên nó, nên kết quả là mặt đất chỗ đó sẽ lún xuống.

Crespi lại gần cô. “Vega, có lẽ cô nên chuẩn bị đi.”

Sandra mặc một bộ đồ bảo hộ trắng có mũ và chỉnh tai nghe có gắn micro của máy ghi âm đến đúng tầm miệng. Đội chuyên án để lại hiện trường cho những người của đội khoa học hình sự cùng với nhân viên nhà xác bắt đầu công việc đào xới. Đèn chiếu được dựng lên và khu vực được cắm cột bao quanh.

Sandra chụp lại hiện trường bằng chiếc Reflex. Dần dần khi đất được đào lên một cách nhẹ nhàng với sự trợ giúp của xẻng nhỏ – có thứ gì đó bắt đầu lộ ra. Trước tiên là những mảnh vải jean. Cô hiểu ngay đó là quần.

Thi thể được chôn sâu chưa đến nửa mét, nhưng rất khó để tới được phần còn lại. Một đôi giày thể thao, tất tennis, một thắt lưng bằng dây màu nâu, một áo khoác vải xanh da trời. Xác chết nằm ngửa, chân hơi co lên thân trên, dấu hiệu cho thấy kẻ đào huyệt không biết ước lượng chiều cao của người chết. Đúng là phần ngực đã sụt xuống, trông như thể một cái hố lớn.

Sandra tiếp tục chụp hình, di chuyển xung quanh những người đồng nghiệp đang tập trung vào công việc khai quật. Họ đã bỏ lại xẻng và giờ đang dùng chổi cọ để loại bỏ đất.

Đầu nạn nhân vẫn còn dưới mặt đất nhưng đôi tay, phần duy nhất không có vải che phủ, hiện ra như hai thanh gỗ tối màu. Chôn kiểu như vậy sẽ làm đẩy nhanh quá trình phân hủy.

Rồi đến lượt khuôn mặt được lộ diện. Thao tác rất thận trọng. Cuối cùng, chỉ lộ ra mỗi cái hộp sọ vẫn còn dính tóc – một nhúm cứng đơ màu đen như gỗ mun.

“Đàn ông, tuổi chưa xác định.” Bác sĩ pháp y tuyên bố sau khi xem xét kỹ phần xương trán, gò má và hàm.

“Ở thái dương phải có một lỗ đạn vào.” Sandra nói vào máy ghi âm và nghĩ ngay tới khẩu Ruger mà con quái vật sử dụng – giờ nó đã trở thành một kiểu ký tên. Lỗ đạn ra hẳn phải nằm phía sau hộp sọ.

Rồi trong lúc phóng to tiêu cự để chụp một bức cận cảnh, cô thấy có thứ gì đó ló ra từ mặt đất phía sau phần gáy của xác chết.

“Dưới thi thể còn có thứ gì đó.” cô thông báo cho những đồng nghiệp trong đội khoa học hình sự. Họ kinh hãi nhìn cô trong giây lát. Rồi họ tiếp tục đào.

Phó cảnh sát trưởng Moro ở cách đó vài mét. Đứng khoanh tay, bất động quan sát toàn bộ quá trình. Anh ta thấy họ kéo cái xác ra khỏi hố và nhẹ nhàng đặt nó lên một cái cáng.

Đúng lúc ấy, dưới đó hiện ra thi thể thứ hai.

“Nữ giới, tuổi chưa xác định.”.

Cô ta nhỏ hơn người đồng hành rất nhiều. Mặc một chiếc quần bó hoa và đi giày tennis màu hồng. Từ phần eo trở lên không có áo.

Sandra nghĩ tới những nữ nạn nhân trước. Diana Delgaudio trong tư thế trần truồng và chính điều này đã làm hạ thân nhiệt và giúp cô gái giữ được mạng sống. Pia Rimonti bị lột quần áo trước khi bị tra tấn và sát hại bằng một con dao săn. Tên giết người thường cho những nạn nhân là nam giới hưởng cái chết nhanh chóng. Giorgio Montefiori bị thuyết phục đâm Diana và cuối cùng nhận một phát súng vào đầu như trong một cuộc hành quyết. Stefano Carboni bị bắn vào ngực, cả anh ta cũng chết trong tức khắc. Và người đàn ông giờ đang nằm gần cái huyệt cũng ra đi nhẹ nhàng với một viên đạn vào thái dương.

Có lẽ chỉ đơn giản là con quái vật không quan tâm đến đàn ông. Thế tại sao hắn lại chọn những cặp đôi?

Cả trong trường hợp cái xác thứ hai, lồng ngực cũng bị lún xuống do sức nặng của đất ở trên bề mặt. Bác sĩ pháp y khám nghiệm một cách cẩn thận: “Ở bên trái, xương sườn thứ tám và thứ chín của người phụ nữ có những vết khía nhỏ lởm chởm, có thể là dấu hiệu của dao đâm.”

Cả lần này, cách thức gây án của con quái vật cũng được khẳng định.

Nhưng trước khi bác sĩ pháp y có thể bổ sung thêm điều gì, cách đó ít mét, lũ chó săn xác chết lại bị kích động.

Cái hố thứ hai có hai chiếc ba lô. Một đỏ, một đen. Một cái lớn hơn, một cái nhỏ hơn. Chúng là của hai nạn nhân. Lý giải nhanh chóng và thuyết phục nhất là vì không tìm được chỗ cho chúng trong cái hố thứ nhất, tên sát nhân buộc phải đào thêm cái thứ hai.

Khi những nhân viên nhà xác mở chiếc ba lô đen của người phụ nữ và bắt đầu lôi đồ ra, Sandra thấy Moro biến sắc.

Khuôn mặt của vị sếp bỗng lộ vẻ căng thẳng. Phó cảnh sát trưởng nhặt lên một vật không xa lạ gì với cô.

Một que thử thai.

Sự im lặng lan tràn như một dịch bệnh, và chẳng ai trong khu rừng đó thốt nên lời. Tất cả những người có mặt đều có chung cảm giác kinh hoàng.

“Những thanh niên xin quá giang.” Phó cảnh sát trưởng Moro khẽ nói.

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »