“Cuộc sống là một chuỗi dài những lần đầu tiên.”
Sandra không nhớ ai đã nói điều đó nhưng cô chợt nhớ đến nó trong lúc rời hiện trường vụ án. Với cô, câu nói đó như thể một phát ngôn tích cực, chất chứa hy vọng và mong chờ.
Thứ gì cũng có lần đầu tiên. Chẳng hạn như cô còn nhớ hồi bé cha cô đã dạy cô đi xe đạp.
“Đấy, giờ con sẽ không bao giờ quên nữa.” Ông đã nói với cô như thế. Và ông có lý, cho dù lúc đó cô không mấy tin tưởng.
Và cô nhớ lại lần đầu tiên hôn một anh chàng. Cả điều đó cô cũng không bao giờ quên, dù có quên đi chăng nữa cô cũng không thấy tiếc vì đó là một cậu thiếu niên mặt đầy mụn, với nước miếng có mùi kẹo cao su vị dâu. Và với cô đó là thứ kém sexy nhất trên trái đất.
Có những lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng. Sandra không thể không nghĩ tới cuộc hôn nhân với David như một trải nghiệm khó tái diễn. Vì thế cô sẽ không bao giờ cưới Max.
Dù có xấu hay đẹp, những lần đầu tiên luôn tạo ra một ký ức không thể xóa nhòa và một phép màu kỳ lạ. Và chúng chứa đựng một bài học quý giá cho tương lai. Luôn là vậy. Ngoại trừ việc họ chứng kiến trong khu rừng đêm hôm đó.
Lần đầu tiên của một con quái vật.
Bernhard Jäger, hai mươi ba tuổi và Anabel Meyer, mười chín tuổi.
Cậu ấy người Berlin, còn cô ấy người Hamburg. Cậu thanh niên vừa tốt nghiệp ngành kiến trúc cách đây không lâu, trong khi cô gái vừa mới nhập học vào một trường nghệ thuật. Họ mới quen nhau được vài tháng và ngay lập tức đã dọn đến ở chung.
Vào mùa hè hai năm trước, họ đã du lịch tới Ý theo kiểu quá giang. Nhưng sau hai tuần lang thang khắp bán đảo, họ đã biến mất trong hư không. Trong cuộc gọi cuối cùng cho gia đình, Bernhard và Anabel đã thông báo là họ sắp có con.
Chính từ vụ của họ, con quái vật đã học cách giết người.
Từ việc khám nghiệm sơ bộ hiện trường, người ta thấy rõ rằng vẫn là cách thức gây án đó nhưng được tiến hành một cách gần đúng. Cứ như thể một tay không chuyên có thiên hướng và nắm rõ những nguyên tắc nghề nghiệp cơ bản nhưng vẫn chưa đủ kinh nghiệm cần thiết để thực hiện công việc một cách tốt nhất.
Trong trường hợp này, đó là vấn đề về chi tiết.
Viên đạn bắn vào cậu thanh niên đã nổ ngay ở chỗ thái dương, việc này thông thường không gây ra cái chết tức thì. Những vết dao đâm cô gái nằm lộn xộn ở phần bụng, như thể tên sát nhân hành động vội vã, không đủ thời gian tận hưởng tác phẩm của mình.
Và cả vấn đề về cái bào thai.
Tên giết người không thể biết rằng Anabel đang mang bầu, còn quá sớm để có thể nhìn thấy sự thay đổi trên cơ thể cô gái. Có lẽ cô ấy đã nói với hắn điều đó nhưng khi đã quá muộn. Hoặc là sau đó, hắn đã nhìn thấy cái que thử thai. Khi phát hiện ra chi tiết đó, hắn đã nhận ra sai lầm: hắn đã chọn một cặp đôi không giống như trí tưởng tượng ban đầu của hắn.
Trong kế hoạch của con quái vật không có trẻ em.
Có lẽ chính vì thế sau đó hắn đã quyết định chôn hai thi thể. Trong lần đầu giết người, hắn đã phạm sai lầm, hắn muốn che giấu nó với cả thế giới và đặc biệt là với chính bản thân mình.
Nhưng rồi, khi đã trở nên giỏi giang, khi tất cả đều phải thừa nhận công trạng của hắn với nỗi kinh hoàng và khiếp đảm sau hai vụ tấn công gần như để làm gương, hắn đã quyết định tiết lộ màn trình diễn đầu tiên thiếu hoàn hảo của mình. Như thể muốn nói rằng giờ hắn không còn cảm thấy hổ thẹn về việc đó.
Vì giờ đây sự sao lãng ấy có thể mang một giá trị mới và trở thành thắng lợi vĩ đại nhất của hắn.
Quả thực, vụ mất tích của hai thanh niên đó không kết thúc như những vụ mất tích xảy ra hằng năm ở Ý – thường bị lãng quên trong khi chờ đợi một bước ngoặt trong điều tra hay một cơ may mà hầu như không bao giờ xảy đến.
Anabel Meyer là con thứ hai của một ông chủ nhà băng nổi tiếng người Đức, một người đàn ông quyền thế đã tạo áp lực rất lớn lên chính phủ và nhà chức trách của Ý để truy tìm con gái mình. Vì vậy, báo chí và truyền hình nói rất nhiều về vụ án và nó cũng được giao cho nhân vật giỏi giang nhất trong giới cảnh sát: Phó cảnh sát trưởng Moro.
Vì hai thanh niên di chuyển nhờ quá giang nên hàng giờ phim ghi hình về họ trong máy quay an ninh trên đường phố và đường cao tốc đã được kiểm tra, với sự huy động của nhân lực và phương tiện bất thường cho một cuộc điều tra như thế. Mặc dù đó là một vụ mất tích chứ không phải là giết người và cũng chẳng có bằng chứng về việc bắt cóc nhưng người ta đã phải tốn kém rất nhiều tiền của và nguồn lực.
Cuối cùng, bất chấp khó khăn khách quan trong việc điều tra, người ta đã khám phá ra rằng vào tầm tháng Bảy, Bernhard và Anabel đã ở gần một trạm dừng nghỉ ngay ngoại ô thành phố Florence, trên đường cao tốc Mặt trời A1. Họ đã xin đi nhờ xe để tới Roma.
Camera an ninh của trạm xăng đã ghi hình thời điểm hai thanh niên bước lên một chiếc ô tô cỡ nhỏ. Biển số cho thấy nó là một chiếc xe bị đánh cắp và máy quay không thể ghi được khuôn mặt của người lái. Nhưng chính nhờ tài năng của Moro, cảnh sát đã tìm ra danh tính của tên trộm.
Đó là một tên tội phạm đã có tiền án về tội trộm cắp. Hắn chuyên cho khách du lịch bất cẩn đi nhờ xe để rồi dùng súng đe dọa cướp tài sản. Kẻ tình nghi đã bị tóm sau một cuộc truy kích vào ban đêm. Ở nhà hắn, ngoài một khẩu Beretta với số đăng ký đã bị xóa, cảnh sát tìm được đồ của hai thanh niên người Đức: ví của Bernhard và một chiếc dây chuyền vàng của Anabel.
Giả thuyết của cảnh sát điều tra là Bernhard với thân hình to khỏe hơn đã chống trả buộc tên tội phạm phải nổ súng. Vì hoảng loạn, thế là hắn đã giết cả cô gái và sau đó phi tang hai cái xác.
Sau khi bị bắt, tên tội phạm đã thú nhận vụ cướp của nhưng tự bào chữa rằng hắn không bắn ai và đã thả hai thanh niên ở chỗ đồng không mông quạnh.
Thật tình cờ, địa điểm đó chỉ cách chỗ họ tìm thấy hai cái xác khoảng trăm mét, Sandra thầm nghĩ.
Nhưng hai năm trước chẳng ai tìm họ ở đây vì tên tội phạm, trong phiên xét xử sơ thẩm, đã thay đổi lời khai. Hắn thừa nhận vụ giết người kép và khai rằng đã quẳng hai cái xác xuống sông.
Thợ lặn đã tìm kiếm dưới sông nhưng không hề thấy hai thi thể. Nhưng tòa hình sự đánh giá cao sự thành khẩn của bị cáo nên dù tuyên hắn án chung thân nhưng để mở khả năng hắn có thể được hưởng chế độ cải tạo và làm việc ngoài trại giam vào một ngày không xa.
Giờ thì rõ ràng lời thú tội là một phần trong chiến lược của các luật sư: trước sức nặng hiển nhiên của những bằng chứng, họ đã khuyên hắn nhận tội, dù không phải là sự thật. Đó là một trong những kẽ hở của hệ thống luật pháp. Nhưng vào lúc đó bố mẹ của hai thanh niên, bao gồm cả ông chủ nhà băng quyền thế đều hài lòng vì cuối cùng cũng tìm ra thủ phạm và hắn đã phải lãnh mức án cao nhất. Điều này an ủi họ khỏi việc đến một chỗ để khóc thương những đứa con họ cũng không có. Về phần mình, giới chức trách Ý đã cho bên Đức thấy sự hiệu quả trong công tác điều tra. Phó cảnh sát trưởng Moro đã nhận được rất nhiều lời tán thưởng và danh tiếng của anh ta nổi lên nhanh chóng.
Tất cả đều mãn nguyện. Cho tới lúc này.
Khi sự thật ngỡ ngàng được phơi bày, Sandra cởi bộ đồ bảo hộ và cất đồ nghề vào xe.
Cách cô ít bước chân, phó cảnh sát trưởng Moro đang ngượng ngùng đưa ra thông báo đầu tiên cho những tờ báo chính trong nước và quốc tế. Dưới ánh đèn phản chiếu khuôn mặt của anh ta trông còn tiều tụy hơn. Sau lưng anh ta là khu rừng nơi tìm thấy những cái xác. Trước mặt anh ta là một rừng micro.
“Bernhard Jäger và Anabel Meyer.” Anh ta u sầu đọc thật chậm hai cái tên cho cánh nhà báo. “Hai mươi ba và mười chín tuổi.”
“Họ chết thế nào?” Một phóng viên hỏi.
Moro tìm kiếm khuôn mặt đó ở giữa đám đông nhưng vì bị ánh đèn flash làm chói mắt nên đành từ bỏ. “Có thể coi đây là cặp đôi nạn nhân thứ ba của con quái vật. Nhưng xét thấy họ mất tích đã được hai năm và thi thể họ đang trong tình trạng phân hủy cao, chúng tôi cho rằng họ là những nạn nhân đầu tiên.”
Trong hai năm, tên sát nhân đã sống ung dung và giờ hắn đã trở thành con quái vật.
Linh mục ân giải đã nói rằng ai đó đang bảo vệ hắn, Sandra nhớ lại. Đó là ai và tại sao hắn lại làm một việc như thế? Có lẽ ý nghĩ về việc có kẻ yêu quý tên sát nhân hơn cả hai thanh niên vô tội làm cô thấy tức giận nhiều nhất.
Astolfi cũng tham gia vào cuộc bảo vệ vô lý đó, và cô đã lật mặt ông ta. Thanh tra Crespi đã đảm bảo với cô rằng ông ta không liên quan và đó chỉ là một hành động điên rồ. Nhưng Marcus đã loại bỏ khả năng đó. Vì vậy giờ Sandra chỉ tin vào mình anh.
Cô muốn nhìn thẳng vào mặt những kẻ tòng phạm khác dù cho chúng là ai. Cô muốn chúng biết rằng có người biết âm mưu của chúng. Vì cảnh sát không có ý định điều tra về ông bác sĩ pháp y cũng như tìm hiểu lý do ông ta tự tử, Sandra vẫn muốn đưa ra tín hiệu. Cô chắc chắn linh mục ân giải sẽ tán thành.
Ý tưởng chợt nảy sinh khi cô quan sát thanh tra Crespi đi ra khỏi khu rừng. Vì là người mộ đạo, ông ta đã làm dấu thánh.
Cuộc sống chỉ là một chuỗi dài những lần đầu tiên, Sandra tự nhủ. Và sau một thời gian quá dài trốn tránh sau hàng rào bảo vệ của chiếc máy ảnh, có lẽ đã đến thời điểm cô phải mạo hiểm.
Vậy là, tranh thủ những chiếc máy quay đang tập trung vào phó cảnh sát trưởng Moro, cô giơ bàn tay phải, và như đã từng thấy Astolfi trong rừng thông ở Ostia, cô làm dấu thánh ngược.