Thịnh Thế Khói Lửa

Lượt đọc: 3577 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105.. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117.. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »
Chương 16
anh họ bà con xa..

❊ ❊ ❊

Nói đến quá trình bản thân bị giết như thế nào, Sở Tiếu Ca vẫn là một bụng oán khí. Chuyện kể rằng, sau khi cậu cầm chủy thủ Hỉ Ca tặng liền chuẩn bị ra khỏi thành để làm tín nghĩa nhiệm vụ. Đây là một loại nhiệm vụ thường nhật (mỗi ngày) của các thành trấn, mỗi người chơi chỉ có thể nhận một lần một ngày. Mà một lần nhiệm vụ này có tổng cộng 99 bước. Sau khi hoàn thành 99 bước, hệ thống sẽ thưởng cho 50 điểm giá trị tôn kính. Hiện tại, giá trị tôn kính của thành trấn chẳng có lợi ích gì, nhưng mà đợi đến thời kỳ hậu chiến, người chơi nào có đủ điểm giá trị tôn kính thì mới có thể vào cửa hàng mua vũ khí và trang bị đặc thù.

Tín nghĩa nhiệm vụ có một yêu cầu rất biến thái, đó là không thể đứt gánh giữa đường, nghĩa là nếu đang làm nhiệm vụ mà bị tử vong, như vậy phải làm lại từ đầu. Dĩ nhiên nếu người chơi không thể hoàn thành nó trong một ngày thì có thể tiếp tục làm vào ngày hôm sau. Xem như hệ thống cũng có chút nhân từ.

Sở Tiếu Ca chính là làm nhiệm vụ này suốt ba ngày rồi. Cậu đã hoàn thành được 89 bước. Vốn cậu định thừa dịp buổi tối rảnh rỗi thì đem nhiệm vụ làm cho xong luôn. Không nghĩa tới cậu vừa bước chân ra khỏi Nam Uyên Thành liền bị người ta giết chết.

Sở Tiếu Ca có thể tính là một thích khách có bản lĩnh. Khi vừa ra đến cửa tây thành cậu liền có cảm giác bất an. Chắc nhờ luyện võ từ nhỏ, cho dù đang ở trong trò chơi, nhưng thần kinh cảnh giác của cậu vẫn nhạy bén hơn người bình thường.

Cậu dừng lại ngó nghiêng tìm kiếm nhiều lần vẫn không phát hiện ra bất cứ dấu hiệu khả nghi nào. Lại nói, tuy thích khách có thuật ẩn thân, nhưng đến nay vẫn chưa có người nào thăng đến cấp 30 để mà học kỹ năng này. Vì vậy, Sở Tiếu Ca liền cho rằng bản thân đang giả ma hù quỷ vậy thôi. Huống hồ, thực lực của cậu không kém cõi, nếu có người nghĩ muốn ám toán cậu, vậy phải xem người đó có bản lĩnh ấy hay không.

Không nghĩ tới, cậu vừa chạy đến rừng rậm Thủy Nông, mới nhìn thấy NPC giao nhiệm vụ thôi thì trên cổ đột nhiên nhiều thêm một cây chủy thủ. Người nọ cắt xẹt qua cổ họng cậu, không giết chết hẳn. Đây tuyệt đối không phải vì người ta không giết được cậu, mà bởi vì người ta còn muốn tra tấn cậu.

Sau khi bị chủy thủ cắt cổ lần thứ 2, huyết lượng của Sở Tiếu Ca liền giảm hết một nửa. Cậu vốn tưởng mình còn có cơ hội phản kích, ai biết cậu vừa định động thủ thì nhìn thấy cơ thể bỗng nhiên đổi sang màu xanh lá. Cậu bị trúng độc.

Loại độc dược này không có tác dụng gì ghê gớm, chỉ là làm chậm lại động tác của người bị trúng độc. Kiểu như bình thường Sở Tiếu Ca có thể trong một giây rút ra chủy thủ phòng thân, bây giờ phải mất đến 5 giây. Mà trong 5 giây đó, trên người cậu xuất hiện không biết bao nhiêu là lỗ thủng.

Người nọ dường như cố ý tra tấn cậu. Mỗi nhát đâm đều không thương tổn đến chỗ yếu hại. Ước chừng phải mất hơn một phút sau Sở Tiếu Ca mới hồi địa phủ. Khi cậu chết, trên người cậu có hơn 10 lỗ thủng.

Thống hận nhất cũng không phải chuyện này, mà là đợi sau khi cậu sống lại, mở ra danh sách cừu nhân, chuẩn bị tìm người nọ báo thù mới phát hiện không nhìn thấy tên ai cả. Người nọ là dùng một ngân tệ mua áo choàng của hệ thống để ẩn tính danh, khiến cho cậu căn bản không biết cừu nhân của mình tròn méo ra làm sao luôn.

Nghe em trai dùng giọng nói đầy bi phẫn kể lại quá trình bị giết, người đầu tiên Hỉ Ca nghĩ đến chính là Thất Tử. Nhưng cô lập tức đánh tan ý niệm này. Thất Tử và em trai vốn không quen biết. Hắn sẽ không vô duyên vô cớ tìm em trai gây phiền toái. Bất quá, trong số những người Hỉ Ca nhận thức, người có thể dùng thủ đoạn vô sỉ kiểu đó, cũng chỉ có mỗi Thất Tử mà thôi.

Hỉ Ca suy nghĩ hồi lâu vẫn không tìm ra manh mối gì. Trò chơi bắt đầu chưa lâu, những người có thực lực mạnh chưa xông lên BXH, cô căn bản không thể dựa vào tình hình trước mắt để phân tích xem ai là người đã ra tay. Có đủ bản lĩnh đem Sở Tiếu Ca giết chết một cách sảng khoái như vậy, tuyệt đối không phải là kẻ vô danh tiểu tốt. Hiện tại, Hỉ Ca chỉ có thể an ủi em trai đang nước mắt ngắn nước mắt dài rằng sớm hay muộn, sẽ có một ngày họ tìm được kẻ thù.

Kỳ thật cũng là Hỉ Ca tự mình đa tâm. Khi cô bưng lên một mâm xủi cảo nóng hổi, Sở Tiếu Ca cười chi nha một tiếng, quăng ngay chuyện trả thù gì đó ra sau đầu, lao vào xử đẹp món xủi cảo, ăn ngấu ăn nghiến đến thiếu chút nữa xơi luôn cái dĩa. Hỉ Ca nhìn cái dĩa còn hơn phân nửa xủi cảo của mình, lại nhìn Sở Tiếu Ca đang chăm chăm ngó qua đây, bất đắc dĩ đẩy cái dĩa của mình đến trước mặt nó.

“Tự nhiên!”

Sở Tiếu Ca chưa bao giờ biết khách khí, cậu vui vẻ ôm cái dĩa tiếp tục càn quét. Thẳng đến khi trên bàn không còn chừa lại chút gì, cậu mới vừa lòng chùi miệng.

“Chị hai, chị sao không ăn?” – Ăn no xong, Sở Tiếu Ca mới nhớ đến người ngồi bên cạnh.

“Không đói.” – Hỉ Ca buông đũa, đứng lên đem chén dĩa mang xuống nhà bếp. Đại khái đây chính là câu thành ngữ “Một người ăn no, cả nhà không đói” đi. Hỉ Ca chỉ không rõ, dáng người em trai rất tốt, cơ bụng sáu múi rõ ràng, vậy thì đống thức ăn kia tiêu hóa đi đường nào rồi?

Tạm thời không thể tiến vào trò chơi, Sở Tiếu Ca liền ngồi ở ghế sô pha ngoài phòng khách, tay không ngừng bấm điều khiển tivi. Còn Hỉ Ca thì đang rửa chén trong bếp.

Ba mẹ bọn họ không ở chỗ này. Bình thường chỉ có hai chị em sống chung với nhau. Hỉ Ca cơ bản không thể trông cậy vào em trai, cho nên mọi chuyện trong nhà đều do cô đích thân làm. Cũng may tên nhóc này xem như có lương tâm, biết sợ chị hai mệt chết nên bình thường bọn họ đều gọi món ăn bên ngoài, cực chẳng đã mới bắt Hỉ Ca xuống bếp.

Chuông cửa bất chợt reo.

Âm thanh (chuông cửa) tuy nói là dễ nghe nhưng tiếng vang rất lớn khiến Hỉ Ca cũng phải nhảy dựng lên. Cái chuông cửa này hình như đã mấy năm rồi không có ai sử dụng đến. Em trai trưng ra bản mặt thối hoắc, đứng lên đi mở cửa. Hỉ Ca âm thầm cầu nguyện cho cái người xui xẻo đứng bên ngoài kia.

Quả nhiên, cửa vừa mở, còn chưa thấy rõ ai đang đứng bên ngoài, Sở Tiếu Ca liền vung ngay một quyền. Hỉ Ca ở trong bếp đợi nửa ngày cũng không nghe tiếng xương quai hàm bị đánh vỡ, cô tò mò nghiêng đầu ngó ra. Thật kinh ngạc phát hiện em trai thế nhưng bị người ta chế trụ, mà người ngoài cửa cũng chỉ dùng có một bàn tay.

Hiểu ra mình không thể đánh lại đối thủ, Sở Tiếu Ca biết điều không động thủ nữa. Người nọ rốt cuộc nới lỏng bàn tay, sau đó thật tự nhiên bước chân vào nhà.

Đó là một nam tử trẻ, khoảng đâu 27-28 tuổi, làn da rám nắng, đôi mắt đen thẳm sâu không thấy đáy, đôi mày kiếm nhíu lại, vẻ mặt cương nghị nghiêm túc.

“Anh họ!” – Hỉ Ca liếc một cái liền nhận ra người đến là ai. Cô lập tức chạy ra nghênh đón, thuận tiện đem trai trai còn đang sinh khí đẩy sang một bên.

Mấy hôm trước, Sở mụ mụ có gọi điện nói rằng Quan gia (gia tộc họ Quan) sắp về đây làm lễ tế tổ. Quan gia và Sở gia xem như có quan hệ bà con xa. Cho nên Sở lão cha liền bảo vị anh họ trước mắt này đến ở vài ngày với chị em Hỉ Ca.

Hỉ Ca âm thầm thở dài. Ba mẹ cô thật đúng là người giang hồ, quá sảng khoái. Trong nhà có con gái mới lớn, vậy mà cũng dám đem nam nhân về. Tuy bọn họ rất tin tưởng Hỉ Ca, kia cũng không thể cứ như vậy mà yên tâm giao cô cho sói nha.

“Hỉ Ca, đã lâu không gặp!” – Nhìn thấy Hỉ Ca, Quan Tả gật đầu cười. Hắn cùng Hỉ Ca từng gặp mặt một lần hồi 8-9 tuổi gì ấy.

Nói thật, Hỉ Ca hoàn toàn không nhớ mình còn có một vị anh họ , phải nhờ Sở mụ mụ nhắc mới nhớ. Vậy mà vị anh họ này còn nhớ rõ cô a.

“Em trai, chào anh họ đi.” – Nhìn thấy vẻ mặt của Sở Tiếu Ca nhăn nhó khó chịu, Hỉ Ca không chút câu nệ, lập tức giơ tay gõ đầu nó một cái. Sở Tiếu Ca run run một chút, sau liền ngoan ngoãn đi qua gọi một tiếng anh họ.

Vậy là Vốn dĩ chỉ có 2 chị em sống nương tựa lẫn nhau, nay trong nhà nhiều ra thêm một đại nam nhân. Lúc đầu, Sở Tiếu Ca luôn trưng ra bộ mặt miễn cưỡng không tình nguyện. Nam nhân mà, ai cũng có điểm cao ngạo. Cậu luyện võ hơn 10 năm, thế nhưng người ta chỉ dùng một tay liền chế trụ được cậu. Việc này đả kích lòng tự tôn đến cỡ nào a.

Bất quá Quan Tả vừa dọn vào, đến buổi tối thì Sở Tiếu Ca liền đem mấy vấn đề tự tôn mặt mũi gì đó quăng hết ra sau não. Bởi vì không nghĩ tới Quan Tả là một đầu bếp cực giỏi. Bình thường 2 chị em toàn gọi món ăn ở nhà hàng cao cấp, mặc dù rất ngon nhưng ăn hoài thì cũng ngán. Còn mấy món ăn do Quan Tả nấu, nhìn thì không cầu kỳ nhưng lại có khẩu vị cơm gia đình. Trong bữa cơm, hai chị em tranh nhau ăn đến nỗi thiếu chút nữa nuốt luôn cả lưỡi.

Tối, Hỉ Ca vừa tắm xong liền có điện thoại của Sở mụ mụ.

“Mẹ, đã trễ thế này còn tìm con có chuyện gì?” – Hỉ Ca cầm điện thoại đi lại bàn trang điểm, thoa một chút kem dưỡng da lên tay.

“Đã gặp Quan Tả chưa? Cảm thấy anh ta thế nào?” – Tiếng nói của Sở mụ mụ kích động vang lên.

“Rất tốt, công phu không tồi lại còn biết nấu cơm.” – Hỉ Ca đối với Quan Tả xem như chỉ mới nhận biết được chừng đó chuyện.

“Mẹ không phải hỏi con mấy vấn đề này. Con chẳng lẽ không có chút cảm giác nào khác sao?” – Nghe con gái trả lời lơ đãng không chút để ý, Sở mụ mụ thiếu chút nữa đã đập bàn.

“Bà xã, nhẹ một chút, tay của tôi sắp bị bà bóp gãy rồi đây.” – Tiếng ai oán của Sở lão cha truyền vào trong tai nghe. Hỉ Ca cười trộm. Lúc cô không ở bên cạnh, nếu Sở mụ mụ có chuyện không vui, vậy thì người hứng đòn chính là Sở lão cha a.

“Mẹ à, con vẫn còn trẻ. Mẹ không cần vội vã tống con ra khỏi nhà nha” – Hỉ Ca thở dài, cuối cùng cũng hiểu ý tứ của Sở mụ mụ. Cái gì mà đến ở nhờ vài ngày, đều là lấy cớ mà thôi. Căn bản là muốn tạo cơ hội cho cô và Quan Tả phát triển tình cảm. Muốn hai họ Quan- Sở trở thành người một nhà, đã thân càng thêm thân. Nhưng có cần nhảy vọt đến bước “sống chung” luôn không a.

“Tiểu tử Quan Tả kia tính tình rất tốt, ngoại hình không sai, gia cảnh rất ổn, còn biết kiếm tiền, con làm sao lại không vừa mắt?”

“Nếu mẹ cảm thấy anh ta không tồi, vì sao không tự lấy làm chồng luôn?!”- Hỉ Ca nhỏ giọng than thở một câu.

“Bởi vì bà ấy đã có ta.” – Sở lão cha chộp lấy điện thoại, quát xong một câu liền “hừ” một tiếng cúp máy.

Hỉ Ca cười toe toét, quăng điện thoại qua một bên, còn thuận tiện tắt luôn nguồn điện để ngừa vạn nhất Sở mụ mụ lại gọi về.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105.. Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117.. Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234
Tiến »